Đọc Truyện theo thể loại
Văn Hóa sốc đến mức không nói lên lời.
Nửa tiếng!
Chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ mà mọi thứ đều loạn cả lên, tất cả niềm hạnh phúc của hắn đều tiêu tán.
Vợ của bố Trịnh xuất hiện, còn dám giữa linh đường làm loạn một hồi dường như muốn khắng định chủ quyền với Đào Nương. Hắn mặc dù hận người phụ nữ này đến nghiến răng nhưng lại không thể giữa chốn đông người kéo ả ra sau vả cho vài phát. Cũng may người này biết chừng mực, thấy đủ liền rút lui ra phía sau tìm bố Trịnh. Chuyện tình cảm của bố mẹ hắn hắn thật sự không muốn xen vào, hắn hiểu, chính Đào Nương cũng chẳng còn mặn mà gì với ông bố vô dụng này nữa.. Thế nên nếu bà không ra tay, hắn cố gắng để được cái gì?
Ai ngờ được sóng nhẹ vừa qua, sóng lớn đã tới, một vài nhân viên của TL đến phúng viếng. Ban đầu chỉ là những thủ tục thông thường, sau đó vài người ở phía ngoài đánh lạc hướng, để một con khốn chạy đến tivi phát loạn những hình ảnh bôi xấu mẹ hắn, vu hãm Đào Nương giết ông nội.
Vu hãm chán, chúng còn đem bằng chứng giả ra, ép mẹ hắn trở lại trước linh đường, buộc mẹ hắn phải nhận tội. Đào Nương dường như vẫn còn sững sờ vì bị tiểu tam đánh tới tận nhà nên không hề phản ứng, thậm chí cả khi bị bố Trịnh tát cũng không nói một lời. Khi ấy, Văn Hóa gần như muốn phát điên. Hắn muốn lao đến ngăn bố Trịnh lại, đẩy bàn tay dơ bẩn của ông ta ra khỏi Đào Nương. Nhưng khi bắt gặp đôi mắt của mẹ, hắn đột nhiên nhận ra rất nhiều thứ..
Hai mẹ con hắn yêu thương nhau dĩ nhiên cũng rất hiểu nhau. Chỉ một cái nhìn có thể truyền tải rất nhiều chuyện, và hắn biết.. Mẹ hắn thật sự đã làm như vậy!
Tiêm thuốc để kích thích khiến ông Trịnh nhanh đi.. Bảo sao hôm ấy bà nói năng lạ lùng như thế, cái gì mà ông ấy đã tận số rồi! Thì ra cái chết của ông Trịnh không chỉ đơn thuần là do hắn và Hồng Ngọc đẩy ngã, còn là sự tiếp tay mạo hiểm trong thời gian dài của Đào Nương.
Bất chấp tất cả vì tiền?
Mẹ hắn thật sự là con người như thế?
Không! Thời gian có thể thay đổi bản chất con người, và Văn Hóa cũng hiểu, mẹ hắn giết ông ta không hẳn là vì tiền. Đào Nương làm vậy là vì hắn! Bà không muốn hắn mất Trịnh gia, không muốn hắn mất đi 35% cổ phần.. Đều là hi sinh vì hắn cả..
Khốn kiếp!
Là đứa nào đã quay lại cảnh này?
Tay Văn Hóa xiết thật chặt, chặt tới mức bật máu. Mùi tanh nồng khiến hắn tỉnh trí lại, phải rồi, là Ngọc Thái đó! Nhất định là lão viện trưởng khốn nạn kia!
Hồng Ngọc đã nói chính lão ta là người lắp đặt camera khắp các phòng bệnh trong thực nghiệm của ông Trịnh. Và dĩ nhiên, chuyện xuất hiện camera ở đây là bí mật, trừ Hồng Ngọc ra, lão chẳng hề nói cho ai hay cả. Quay được nhiều đoạn phim từ nhiều thời gian khác nhau, còn thu thập được cả N tấm ảnh sắc nét kiểu kia.. Chắc chắn Ngọc Thái đó đã theo dõi Đào Nương từ lâu lắm rồi, và hắn đợi đến tận bây giờ mới phái người đến trước linh đường này. Một là để phá tan đám tang của ông nội, hai là khiến mẹ hắn không còn mặt mũi..
Giống như có thâm thù đại hận với nhà họ Trịnh này vậy.. Nhưng trước đây mỗi lần gặp ông Trịnh ở dạ tiệc lão ta đều tỏ ra thân thiết với ông lắm mà, vì sao?..
Sóng dữ này chưa qua đã để lại bao tàn tích trong tâm hồn hắn, cơn bão lớn tiếp theo thành công cuốn phăng cả lý trí đang rối ren của Văn Hóa. Cảnh sát ập tới, bọn họ cùng nhau khám xét trên tầng hai, và đau đớn thế nào lại bắt được Dung Dung và một đám loai choai cùng nhau thác loạn tập thể!
Những gương mặt quen thuộc lần lượt được cảnh sát áp tải từ trên cầu thang xuống. Mỗi một lần nhìn đến là một lần Văn Hóa cảm thấy hối hận vô cùng. Đám bạn bè này Dung Dung mới quen biết không lâu - chỉ từ ngày cô được thằng nhãi Quốc kia cứu về. Nhưng theo thời gian, càng lúc Dung Dung càng bị chúng đồng hóa trở nên biến chất. Từ cách ăn mặc, sinh hoạt đến cả nhân cách đều thay đổi chóng mặt, đến cả anh trai như Văn Hóa còn phải ngạc nhiên.
Vốn dĩ hắn đã muốn cấm cản, không cho phép Dung Dung giao du qua lại với đám người đó. Hoặc nếu như cô cố ý đến tìm chúng, hắn sẽ thuê người đánh cho đám nhóc ấy một trận, khiến hắn né xa Dung Dung ra. Nhưng đúng thời gian ấy, Văn Minh kia lại ở sau màn tung chiêu làm nhiễu loạn kinh tế tập đoàn Trịnh gia, khiến hắn và Đào Nương phải bù đầu đối phó.
Cuối cùng vẫn cứ thua..
Biết vậy hắn không thèm dành toàn lực vào cuộc chiến không cân sức ấy nữa, để chút thời gian quan tâm đến em gái của mình, thì giờ này cô cũng không vướng phải vòng lao lý, mất hết danh dự như vậy.
Giá như..
Biết bao điều giá như không thể nói thành lời. Văn Hóa sụp đổ, hắn giương mắt bất lực nhìn em gái ăn mặc không chỉnh tề bị người ta áp tải đi. Đợi họ đi khỏi, khách khứa cũng bàn tán, cười đùa tản hết hắn mới lặng lẽ rời đi.
Đi thôi!
Rời khỏi nơi thị phi này, tìm một người có thể giúp hắn xoa dịu trái tim đang trống rỗng..
*
"Người ấy" là ai dĩ nhiên chúng ta không cần đoán cũng có thể biết được ngay. Nhưng xin chưa vội nhắc đến nữ chính, vì bên này nam chính nữ phụ của chúng ta thật sự đang bù đầu lên rồi!
Đám tang của một người đàn ông thế gia vốn được coi là tiêu chuẩn và mẫu mực.. Ấy vậy mà chỉ nhờ chút công sức của đám con cháu, tất cả đều đã nát đến be bét!
Xưa nay chuyện xấu lúc nào cũng truyền đi xa. Mặc dù Văn Minh không ưa Đào Nương và Dung Dung, nhưng bởi cậu còn phải giữ mặt mũi cho Trịnh gia trước công chúng, cũng là để bình ổn lại điểm số trên sàn giao dịch chứng khoán nên chắc chắn những thông tin bất lợi kia không thể truyền ra ngoài.
Yêu cầu khách khứa cho xem điện thoại, kiểm tra toàn bộ thiết bị thông tin có trên người họ. Đảm bảo nếu không có bất kì hình ảnh và clip nào liên quan tới đám tang Trịnh gia mới để họ đến bước thứ hai.
Cùng chuyên gia tư vấn nói chuyện, hoặc đưa thỏa thuận, hoặc sử dụng thôi miên tầng thấp.. Khiến họ quên đi hoặc hoàn toàn ngậm miệng không phun ra bất kì điều gì với báo chí.
Cuối cùng.. Giám sát! Toàn thể người chứng kiến đều "được" Văn Minh hào phóng cung cấp một con chip nhỏ trong điện thoại và một người giám sát tầm xa. Nếu những người này có ý định "manh động" muốn bán tin cho bất kì ai đều sẽ bị cậu xử lí nhanh gọn.
Vì lượng khách chứng kiến lúc ấy khá đông đúc nên khi làm xong toàn bộ mọi việc cũng đã quá chiều. Văn Minh và Hạ Lam đành đợi đúng giờ thiêng, đưa ông Trịnh ra nghĩa trang, về nơi an nghỉ cuối cùng. Một đám tang vốn dĩ đầy rẫy buồn thương bỗng dưng biến thành trò cười cho người khác. Chỉ hi vọng trên kia người đã chết cái gì cũng không biết, nếu không chỉ sợ rằng ông Trịnh có ra đi rồi cũng chẳng yên lòng, lúc nào cũng canh cánh vì cháu con bất hiếu.
"Văn Minh!" Cậu đang chuẩn bị trở lại ban thờ đột ngột bị tiếng gọi kéo giật lại. Chậm rãi quay người, chỉ thấy bên đó là bố Trịnh và cô nhân tình bé nhỏ "Đứng lại! Bố có chuyện muốn nói với con!"
"Nói chung hay nói riêng?" Văn Minh cười nửa miệng, cậu khoanh tay trước ngực, giả đò ngạo mạn ý muốn đuổi người. Ầy, ông ta nhất định muốn tra khảo cậu vấn đề giả ngu giả ngốc kia.. nhưng nói thật, người bố như ông ta

«  Chương 130

Chương 132 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm