Đọc Truyện theo thể loại
Hạ Lam nhanh chóng liên hệ với bên tổ chức hiếu hỉ, cung cấp địa chỉ biệt thự Trịnh gia sau đó hạ lệnh phát tang.
Thi hài của ông Trịnh được đưa về "nhà" theo đúng nguyện ước của ông. Và cũng giống như trong di chúc, Văn Minh quyết định không đưa ông hỏa thiêu mà hạ thổ như ông mong muốn. Dù sao cũng là mong mỏi cuối cùng của ông Trịnh - người đã giành cả đời cho con cho cháu, chẳng ai nỡ lòng nào làm trái lời ông hết.
Suốt cả quãng đường trở về gia đình Văn Hóa không nói thêm một lời nào hết. Bọn họ sốc vì Văn Minh không ngốc một thì sợ hãi vì số tài sản trong tay Văn Minh mười. Ra là lâu nay họ cùng nhau vuốt râu một con hùm đang ngủ mà chẳng hề hay biết chuyện nguy hiểm đang rình rập ngay trên đầu. Cũng may đến lúc này, khi ai nấy đều đang "an toàn" thì sự thật đã được phơi bày. Xem ra nếu sau này muốn tiếp tục ám toán Văn Minh hoặc đặt bẫy kinh tế với cậu.. bọn họ sẽ phải tốn thêm nhiều tâm sức lắm đây.
Văn Minh và Hạ Lam ngồi ở ghế sau của xe bệnh viện, ngay cạnh giường đặt ông nội Trịnh. Cậu vẫn không nói năng gì, chỉ xiết chặt tay Hạ Lam sau đó kéo khăn che mặt ông Trịnh xuống, mải miết khắc ghi những đường nét già nua của người đã khuất. Cô có chút đau lòng, nhìn Văn Minh buồn không nói càng làm Hạ Lam cảm thấy khó chịu hơn nữa. Chính vì để phân tán tư tưởng này, cô tìm cách khiến cho mình bận rộn. Một bên kệ cho Văn Minh nắm tay nắm chân, một bên liên tục gọi điện thoại, hết công ti sắp xếp hiếu hỉ, lại đến cỗ bàn tiệc tùng, đăng tin lên báo có uy tín.. Dưới sự cố gắng trốn tránh của cô, rốt cuộc, con đường từ bệnh viện về đến Trịnh gia cũng đã kết thúc.
"Trước đây cũng thế.." Khi hai người cùng nhau xuống xe, đứng một bên xem nhân viên y tế đem thân xác ông Trịnh vào gian thờ Văn Minh đột ngột thì thầm "..Anh cũng không được gặp ông lần cuối!"
"Xin lỗi Văn Minh.." Hạ Lam áy náy cúi mặt, giá như cô quan tâm hơn một chút đến gia đình Văn Minh, hoặc chỉ cần là người mà cậu ấy coi là gia đình - ông nội Trịnh thôi cũng được. Đằng này cô cứ luôn vô tâm vô tính, cả ngày quấn quýt bên cạnh Văn Minh, khiến cậu vì mình lo lắng đủ thứ, thời gian đến TL thăm ông nội cũng không hề có.
Kiếp trước có thể do dòng đời xô đẩy, để lại trong lòng Văn Minh một sự tiếc nuối lớn lao. Đến kiếp này, cô lại chính là nguyên nhân khiến Văn Minh không thể sửa đổi, cứu vãn sự tiếc nuối của cậu..
"Tôi.."
"Đâu phải do em?" Văn Minh chua xót lắc đầu, tất cả đều là do cậu, cậu quá chủ quan, quá tin tưởng vào những gì kiếp trước mình đã trải qua nên không hề hay biết, tương lai vốn dĩ có thể thay đổi rất dễ dàng.
Năm đó khi câu mười tám, ông nội tuy phát hiện bệnh nhưng vẫn còn khỏe mạnh thật lâu, thật lâu.. mãi đến khi cậu đã liệt giường ông mới dần dần ngã quỵ. Còn hiện tại, chỉ mới chớm bắt đầu, mọi thứ đã đến hồi ngã ngũ..
"Mau vào thôi!"
Gian phòng lớn mọi ngày đều bày trí xa hoa đẹp đẽ, hôm nay đột ngột trở nên u tối. Công ti tang lễ bày trí khu vực thờ cúng, cũng sắp xếp dọn dẹp toàn bộ bàn ghế, đồ dùng của gia chủ vào một góc, để lại không gian rộng lớn cho khách khứa đi lại. Vì bây giờ vẫn còn đang trong đêm tối nên người đến không đông, chỉ là mấy vị họ hàng ở lân cận chạy tới chia buồn cùng gia đình và phụ giúp mấy việc lặt vặt. Hạ Lam không quen thuộc với những người này, hơn nữa thân phận của cô trước đây là "vợ thằng ngốc" nên nói thật cũng chẳng ai muốn cùng cô bắt quen đâu.
Sự việc Văn Minh đoan ngôi Văn Hóa ở Trịnh gia có vẻ vẫn chưa bị lộ ra ngoài nên đám người này đều xoay quanh hắn ta. Ai nấy đều xun xoe bên cạnh Văn Hóa, vừa cùng hắn thăm hỏi chia buồn vừa câu kéo quan hệ. Hạ Lam nhìn Văn Minh và mình trợ trụi bên này, không hiểu sao lại cảm thấy nhẹ nhõm. Có kẻ thay mình làm "mật" cho ruồi bu, không thoải mái mới là lạ đó!
Văn Minh hơi cúi mặt, kéo Hạ Lam về phía dưới ban thờ. Hai người quỳ dưới chân linh cữu, không nói thêm một lời nào nữa. Tiếng kèn đám ma chậm rãi vang vọng khắp đêm khuya thanh tĩnh, khiến tâm hồn ai nấy đều vương những nỗi lòng nao nao khó tả..
*
Một đêm khó ngủ.
Sáng hôm sau nhà họ Trịnh mới thực sự bước vào guồng quay bận rộn. Hàng loạt khách hàng hoặc bạn bè lâu năm của ông Trịnh đều vượt "thác ghềnh" trở về chia buồn cùng gia khuyến và nhìn mặt người lần cuối. Bố Trịnh và Văn Hóa cùng nhau đứng ra tiếp đón từng đoàn khác dài dằng dặc, hiếm hoi lắm mới có chút thời gian nghỉ ngơi ăn uống.
Hai người bỏ vào phía trong nhà, gọi đầu bếp bê đồ ăn lên sau đó cúi mặt chăm chú ăn đồ ăn của mình. Con trai không muốn cùng bố nói chuyện, còn bố, không biết do hổ thẹn hay mệt mỏi cũng chẳng hề ngẩng đầu nhìn con lấy nửa lần.
Nhất thời bên linh cữu chỉ còn cậu thiếu gia ngốc và cô vợ nhỏ, hai người ngồi dựa vào nhau tạo thành một khoảng lặng giữa sự ồn ã của hàng loạt âm thanh trống kèn thê lương.
Đào Nương nhíu mày nhìn cảnh này, bà không thèm quan tâm đến vợ chồng đại thiếu gia "phản trắc" kia nữa mà quay người bỏ đi gọi điện thoại. Dung Dung không hiểu đi đâu từ đêm qua đến giờ còn chưa thấy mặt. Bà phải liên lạc bằng được cho cô nàng mới được, ông nội mất mà cháu gái không xuất hiện thì còn ra thể thống gì nữa? Đám người thế gia kia để ý rất kĩ, bây giờ có thể họ chẳng thèm nói hoặc hỏi han gì, nhưng sau lưng lại khác.. Kiểu gì cũng sẽ rèm pha, nói Dung Dung là loại không có giáo dưỡng, sau này muốn kết hôn trong giới thượng lưu cũng sẽ bị mất giá trị!
Liếc qua đồng hồ, Đào Nương tính toán thời gian một chút, bà không ngừng đưa ra suy đoán, xem xem con gái cưng của mình có thể đi đâu.
10h sáng, có lẽ đêm qua Dung Dung cùng bạn bè dự tiệc sau đó ở lại nhà cô nàng nào đó không về. Dù sao thời gian này ở nhà cũng vắng vẻ buồn bã, con gái bà ham chơi chút cũng là bình thường. Con nhóc này ngủ dậy chưa hay tin ông nội mất nên không trở về nhà mà đến thẳng trường luôn. Giờ đã vào năm học được mấy tuần, nó vốn dĩ là đứa nhóc ham học nên điều này có thể chắc chắn!
Đúng vậy!
Dung Dung có thể thay đổi, ăn nói có thể nổi loạn.. Nhưng bà biết, con gái bà vẫn luôn là đứa có bản chất tốt đẹp.
Đào Nương nghĩ về con gái tự dưng thấy được an ủi hơn nhiều, bà bấm số của Dung Dung, đưa máy lên nghe ngóng. Lạ lùng là Dung Dung lại tắt máy, thứ đón đợi bà chỉ có giọng thông báo lạnh nhạt của nhân viên tổng đài. Tự dưng trong lòng Đào Nương dấy lên dự cảm không tốt, bà di chuyển ra vườn, đến nơi vắng vẻ cuối nhà, muốn gọi cho giáo viên chủ nhiệm của con bé.
"Xin chào!" Giọng nói bên kia có chút nhiệt tình, ngọt ngào hỏi han "Chị phụ huynh của em Dung đúng không ?"
"Chào cô!" Đào Nương cười nhạt, nhớ được cả số điện thoại của phụ huynh cơ, giáo viên này cũng thật tài! Hoặc giả.. do gia đình bà quá giàu có, cao quý nên ai nấy đều muốn xun xoe nịnh nọt. Thế nên cô giáo chủ nhiệm này mới cố ý thuộc lòng số điện thoại của bà như vậy! "Tôi là phụ huynh của Dung Dung đây! Cô cho tôi hỏi, con bé dạo này học hành thế nào?"
"Ha ha.. Chị

«  Chương 127

Chương 129 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm