Đọc Truyện theo thể loại
Báo mạng rùm beng chuyện con gái cưng của ông A bị hiếp dâm một đêm trong Bảo Bối. Thông tin này dường như được người ta ngấm ngầm cho phép, nhanh chóng lan nhanh, lan xa khắp toàn thể các trang thông tin.
Hồng Ngọc đọc lướt sự việc trên một lần, âm thầm ném ra một cái bĩu môi. Loại con gái gì thế này? Chuyện bị hiếp còn phô ra đến khoa trương như vậy, đúng là không biết xấu hổ! Hơn nữa xem qua quá khứ của cô ta đi, loại người này mà bị hiếp cái gì, cô ta tha không đi lừa trai thì thôi..
Chỉ đen mỗi anh chàng "tội phạm" kia, cắn ngay phải bãi shit. Con nhóc này chưa đủ mười sáu, tội danh giao cấu với trẻ vị thành niên kiểu gì cũng bị cấu thành. Chậc, chậc, kiểu này danh dự tan, sự nghiệp tàn, cuộc sống cũng nát nốt!
"Hồng Ngọc biết thủ phạm chưa?" Y tá Si Tình cười đến ngọt ngào, vui vẻ buôn chuyện. Dạo gần đây cô thường xuyên cùng Hồng Ngọc này nói chuyện tâm sự, hai người coi như thân thiết trong TL.
Ha ha..
Có mà thân bây giờ!
Loại người giả tạo này nếu không phải vì có mục đích Si Tình còn lâu mới thèm đến gần cô ta. Hừ, đúng là đáng ghét, mỗi lần cùng người này giao thiệp cô đều phát buồn nôn!
"Là giảng viên Hê Hê - trường cô đang theo học đó!"
"Giảng viên Hê Hê?" Hồng Ngọc ngạc nhiên, tự dưng trong lòng nảy sinh một dự cảm kì quặc. Rằng người đó là người quen của cô, rất quen nữa là đằng khác "Trẻ hay già? Đã có thông tin đích xác chưa vậy?"
"Trên báo vẫn còn giữ kín tên, chỉ thấy ghi họ Trần, năm nay ngoài ba mươi hay sao ấy.." Si Tình khinh bỉ nhắc lại, loại người luôn giảng đạo đức cho người khác lại dám đi hấp diêm một đứa trẻ con chẳng lẽ lại không đáng bị coi thường hay sao? Nếu cô mà là quan tòa xét xử vụ này, nhất định cô sẽ cho thằng cha kia mức án cao nhất! "Kinh khủng! Với một đứa nhóc kém mình mười mấy tuổi cũng có thể xuống tay.."
"Họ Trần, ngoài ba mươi.."
Lẽ nào là Trần Duy?
Hồng Ngọc có chút run tay, chiếc điện thoại cầm cũng không chặt, suýt chút rơi xuống. Cô giả cười gượng, tắt màn hình sau đó nhét lại nó vào túi, tránh tình trạng hỏng đồ.
Cả Hê Hê, giảng viên trẻ họ Trần chỉ có mình anh ta mà thôi. Vậy thì không còn gì đáng để nghi hoặc nữa, thủ phạm trong vụ này đích xác chính là anh ta!
Khủng khiếp thật!
Trần Duy bình thường nhìn qua đạo mạo vậy mà thật chất cũng chỉ là kẻ lòng lang dạ thú. Lúc nào cũng tỏ ra quan tâm Hồng Ngọc, xem cô là duy nhất, là nữ thần.. Thế mà quay người đi đã lăn giường được với kẻ khác, còn là kẻ dơ bẩn thế kia nữa chứ!
May mà có ngày hôm nay mới khiến Hồng Ngọc sáng mắt ra, cho cô nhận định được bản thân cũng có lúc nhìn sai người, tin sai đối tượng. Dù sao Trần Duy đó cũng không còn Trần gia chống lưng, giá trị đã giảm sút rất nhiều.. Giờ này anh ta bị bắt, Hồng Ngọc cũng không quá cảm thấy tiếc nuối.
"Còn trẻ như vậy?"
"Đúng thế!" Y tá Si Tình bĩu môi chán ghét "Làm giảng viên đâu thiếu tiền chứ? Bỏ ra một khoản thích gái nào chả xong, bày đặt hiếp dâm trẻ con.. Tên này phải cắt tờ rim, treo lên cho chó ăn!"
"Ha ha.." Hồng Ngọc không có cảm giác muốn nói chuyện mấy, chỉ cúi đầu tiếp tục làm việc của mình, mặc kệ bạn mới này thích tung hoành thế nào thì tùy ý.
Y tá Si Tình tiếp cận Hồng Ngọc cách đây không lâu, mặc dù hai người cùng làm với nhau mấy tháng nhưng chỉ thật sự thân thiết được một khoảng thời gian ngắn. Cô ta lớn hơn Hồng Ngọc mấy tuổi, kinh nghiệm và sự khôn khéo càng khỏi phải bàn. Mỗi một câu chuyện, một hành động làm ra đều có ý tứ riêng biệt. Nếu không cẩn thận tin tưởng nhất định sẽ bị người này "ăn" dễ như chơi!
Bình thường Hồng Ngọc luôn thấy cô ta được một đám người vây quanh, ai cũng yêu thích. Thế nên dĩ nhiên Si Tình không hiếm lạ thêm bớt một người bạn nhỏ như cô làm chi. Vậy mà cô ta lại cố tình tiếp cận, cố tình làm thân với Hồng Ngọc. Chắc chắn sau việc này còn có điều gì ẩn khuất..
Rốt cuộc Si Tình muốn khai thác cái gì từ cô?
Hay.. Cô ta cũng giống như những y tá khác trong viện, vì ghen tị cô được Ngọc Thái quan tâm nên tìm cách hãm hại. Và cô nàng này vô cùng giả tạo, cố ý đến gần để cô mất đi phòng bị sau đó mới đâm một dao thật đau?
Nếu đúng là thế thì không dễ đâu!
Nói cho cô hay, Hồng Ngọc tôi cũng không phải đứa ngu ngốc!
"Sắp đến giờ tan ca rồi!" Y tá Si Tình nhìn đồng hồ nhích đến số 9, lại liếc qua cửa sổ tối đen bên ngoài. Ca đêm hôm nay cả cô và Hồng Ngọc này đều không cần trực, có nên rủ cô ta đi uống nước bồi dưỡng tình cảm không nhỉ? "Này, cô về luôn hay đợi bạn tới đón?"
"Chắc tôi gọi taxi thôi.." Hồng Ngọc theo thói quen cũng nhìn lên đồng hồ, bình thường giờ này Văn Hóa đã có mặt ở sảnh, xun xoe mời cô về rồi chứ nhỉ? Sao hôm nay còn chưa thấy mặt đâu, từ sáng đến giờ còn không thèm nhắn tin gọi điện hỏi xem cô ăn uống thế nào nữa chứ..
Láo!
Quá láo!
Hừ, không phải giận dỗi cô chuyện cô đòi tự mình đi học đấy chứ? Khốn nạn thật, kiểu này về nhà lại phải thả thính thơm cho hắn ta đớp rồi!
"..Cậu ấy cũng có lúc bận, dù sao tôi chỉ là bạn bình thường, nếu không phải tiện đường làm gì có chuyện Văn Hóa đưa đón như thế!"
"Phải không?" Si Tình cười tinh quái, vặn lại "Bạn bình thường ít người nhiệt tình thế lắm nha!"
"Văn Hóa nhỏ tuổi, hơn nữa tôi đang làm thuê cho nhà họ Trịnh.." Hồng Ngọc không nhanh không chậm cười nhẹ "..Bạn gái trước đây của cậu ấy còn là bạn thân của tôi nữa, làm sao tôi có thể?.."
"Vậy à?" Si Tình nhận thấy sự phòng bị trong giọng nói của Hồng Ngọc lập tức tránh đi "Này, cô có cần đi kiểm tra chỗ bệnh nhân đặc biệt kia một lần xong mới về không?"
"Có chứ.." Bệnh nhân đặc biệt mà Si Tình vừa nhắc đến không ai khác chính là ông nội Trịnh. Bình thường việc kiểm tra này không đến lượt Hồng Ngọc động tay, nhưng hôm nay Ngọc Thái cùng ê kip có ca mổ khẩn cấp nên cô nghiễm nhiên được thay chân. Cũng chỉ là xem qua tình hình huyết áp, nhịp tim.. của bệnh nhân, sau đó ghi lại thông số máy móc, xem có gì bất thường hay không mà thôi "Chắc tôi qua đó bây giờ, xem xong còn tan ca cho sớm!"
"Nếu bận cứ về đi, tôi giúp cho!" Y tá Si Tình nhiệt tình đề nghị, nơi đó của ông Trịnh phải có thẻ mới được vào, y tá bình thường như cô còn chưa được đặt chân tới bao giờ đâu! "Tôi không gấp lắm.."
"Cô tò mò hả?" Hồng Ngọc nhìn ra sự hào hứng trên mặt Si Tình, cười tự đắc hỏi lại. Ha ha, có phải ai cũng quan trọng như cô đâu, chuyện gì cũng có thể được người khác tin tưởng giao phó! "Cô đã vào khu đó bao giờ chưa? Rất nhiều loại máy móc hiện đại, thậm chí có những cái cả nước mới có một chiếc duy nhất!"
"Trời! Tôi muốn xem quá!" Si Tình bặm môi, có chút ghen tị. Vì sao cô được đào tạo cẩn thận, rèn luyện bao năm, kinh nghiệm dày dặn.. vậy mà lại không bằng con nhóc này chứ?
Lí do gì nó được tuyển vào cuộc thực nghiệm vậy? Thật sự là nhờ cái mặt chắc? "Có cách nào không nhỉ? Hay cô dẫn tôi qua?"
"Tôi cũng chỉ có một chiếc thẻ mà thôi.."
"Đám người ấy quen mặt cô nên chắc không hỏi thẻ đâu, cho tôi mượn đi

«  Chương 121

Chương 123 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm