Đọc Truyện theo thể loại
Văn Hóa nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng vẫn phải kí tên chuyển giao toàn bộ quyền cai quản Trịnh gia cho kẻ hắn vẫn luôn xem là tên ngốc.
Vậy.. Hết rồi?
Bao nhiêu công sức của hắn, bao nhiêu tâm huyết của hắn, bao nhiêu suy tính của hắn.. Đều chỉ là muối bỏ bể, com cóp cho cọp nó xơi?
Mặc dù không muốn nhưng Văn Hóa vẫn phải công nhận thằng khốn Trịnh Văn Minh này đã cao số, còn đủ tài.
Bị hắn hành hạ bao lâu, người nhà ghẻ lạnh, bệnh tật liên miên còn có thể trụ được tới lúc phẫu thuật thay tim. Và cả khi làm xong cuộc phẫu thuật bí mật đó, bị hắn ở trong bóng tối công kích cũng không hề nao núng, một cái lông cũng chẳng tổn thương..
Mọi người đều quay lưng, mẹ còn chết sớm ấy vậy mà thằng nhãi tí tuổi đầu đã có thể giả ngu giả ngốc. Thậm chí khả năng diễn còn siêu hơn ảnh đế, lừa gạt được toàn bộ mọi người, kể cả ông nội Trịnh tinh tường vô đối.
Nhưng nếu chỉ có thế thì mức độ cay cú trong lòng Văn Hóa đã chẳng cao thế này. Thằng ngốc ấy không những giấu giếm chuyện tự mình trưởng thành trong nhà họ Trịnh, còn tự mình gây dựng sự nghiệp, từ nơi nào đó kiếm được một khoản tiền kếch xù! Khoản tiền ấy vĩ đại đến mức nào hiển nhiên không cần bàn đến nữa. Có thể tùy ý ở trong bóng tối vung tiền ra mua sạch cổ phần cổ phiếu của Trịnh gia, còn đủ sức đá bay Văn Hóa không thương tiếc..
Mẹ kiếp!
Đúng là nuôi ong tay áo!
Cho nó ăn cho nó ở bao nhiêu năm, thế mà lúc này nó quay lại "cắn" mẹ con hắn một vố đau thế này đây!
Biết vậy từ lúc bố Trịnh có ý muốn ném thằng ngốc đó ra ngoài, Văn Hóa đã chẳng thèm nhờ Đào Nương xin cho nó ở lại. Mặc dù lúc ấy mục đích thật sự của hắn cũng chỉ là để có kẻ cho mình hành hạ, đánh đập. Nhưng đối với Văn Minh - một tên nhãi con ốm yếu không có chút sức lực còn bị bệnh tim - chẳng phải là ân huệ lớn sao?
Một chút nó cũng chẳng nhớ đến, ăn cháo đá bát đến thế là cùng!
Đập bút xuống bàn, nhanh chóng rời khỏi Trịnh gia. Văn Hóa biết lúc này sau lưng hắn khối kẻ đang cười vui ra mặt. Những tên cổ đông này sau khi hắn lên đều tỏ ra cầu cạnh, muốn phò trợ hắn củng cố Trịnh gia. Nhưng có ai không biết mục đích thật sự của chúng là gì? Lúc nào cũng mong mỏi hắn gặp sai lầm, sau đó vùi dập hắn, kéo tập đoàn này đi xuống thật sâu..
Hừ, đợi đến lúc ông đây giành lại được Trịnh gia thì cứ chờ! Lúc đó ông nhất định sẽ "thanh lý môn hộ" sạch sẽ, một tên cũng không để lại!
Nhưng muốn tranh giành tập đoàn, hắn phải có vốn trước đã. Hiện tại trong tay Văn Hóa chỉ có 10% cổ phần, 10% của Dung Dung và 5% của bố Trịnh. 10% đã bị Văn Minh cướp mất có lẽ hắn sẽ không lấy lại được, nhưng 15% kia hẳn rằng với khả năng của hắn sẽ cầm về một cách đơn giản. Dù sao bố và em gái hắn cũng không ưa kinh doanh, hơn nữa đều là những người yêu thương hắn, muốn chống lưng cho hắn.
Văn Hóa tự tin khẳng định, một khi hắn ra lời, cả hai người họ sẽ lập tức dâng cổ phần ra!
Nhưng.. Có vẻ hắn nên hành động nhanh một chút. Thằng ngốc Văn Minh kia khi nãy hình như không chỉ đơn thuần đang dọa dẫm hắn đâu. Nó nhắm vào 10% của Dung Dung, vậy nên lúc này, hắn phải..
*
Sau khi làm xong một loạt những chẩn đoán khác, bác sĩ lần thứ N khẳng định cho Hạ Lam hay: cô thật sự đã có em bé, được hơn ba tháng một chút!
Tin tức này khiến trái tim mong manh của nhân vật nữ nào đó chính thức vỡ tan tành. Đến cả lúc bác sĩ nói nguyên nhân cô ngất xỉu là do thiếu máu, cần bổ sung dưỡng chất.. cô cũng chẳng còn đủ sức lực mà quan tâm nữa.
Xong rồi..
Bảo sao tâm sinh lý thay đổi, suy nghĩ liên tục bị thoát tuyến, đã thế còn hay cáu gắt, tức giận, hành động mất kiểm soát.. Ha ha, nếu như nói một cách tích cực thì Hạ Lam không cần lo bản thân sẽ bị thế giới đào thải rồi đúng không? Cũng không phải sợ đột ngột tử nạn do thân thể không chấp nhận dung chứa linh hồn? Càng không cần gặp bác sĩ tâm lý vì sợ tinh thần xảy ra vấn đề?..
Có khối mà tích cực được ấy!
Tự dưng một sáng tinh sương, bạn mở mắt và phát hiện mình mang bầu xem nào! Để coi lúc ấy bạn có bình tĩnh, có tích cực được hay không!
Trời ơi! Nên làm sao! Nên giải quyết thế nào?
"Cô Hạ Lam, cô đừng kích động!" Bác sĩ tốt bụng nhắc nhở một câu sau đó đem điện thoại ra muốn gọi đi ngay trước mặt cô.
Hạ Lam lúc này mới giật mình nhận ra rằng đám người này đều làm việc dưới sự dìu dắt bởi đồng tiền của boss Minh. Thế nên hẳn nhiên khi khám xong xuôi cho cô bọn họ sẽ thông báo lại toàn bộ tình hình bên này cho cậu ta biết đúng không?
Thời điểm này, còn là để mấy vị bác sĩ y tá nói cho cậu ta biết rằng "vợ" của cậu ta có bầu. Đã thế còn không phải là con của cậu ta nữa chứ.. Thôi, khỏi tưởng tượng cũng đủ biết thái độ của Văn Minh sẽ là thế nào! Thà rằng để Hạ Lam lựa thời điểm thích hợp nào đó nói ra còn hay hơn nhiều.
"Ấy, cô làm gì vậy?"
"Anh định thông báo chuyện vui này cho Văn Minh?" Hạ Lam liếc qua dãy số trên màn hình, không vui hỏi nhỏ "Xin lỗi bác sĩ vì tôi hành động hơi bất lịch sự, nhưng chuyện này có thể để tôi tự mình nói với chồng mình hay không?"
"Cô muốn tạo bất ngờ cho cậu ấy?" Bác sĩ nghe cô giải thích cũng bỏ qua hành động cướp điện thoại thô bạo của người nào đó, gật đầu mỉm cười "Vậy được, nhưng chúng tôi vẫn phải thông báo cho cậu Minh về tình hình sức khỏe hiện thời của cô!"
"Tôi hiểu, chỉ cần các vị đừng nhắc gì đến chuyện kia là được!" Hạ Lam đưa điện thoại trở lại tay bác sĩ. Nhưng ngay khi người ta cầm lấy cô lại không vội nhả tay, kiên quyết hỏi lại "Bác sĩ, làm ơn đảm bảo với tôi được không?"
Không thể trách cô thiếu lòng tin vào người khác.. Đảm bảo nếu như bất kì ai gặp qua vị bác sĩ thiếu tín nhiệm như Ngọc Thái cũng sẽ bị bóng ma tâm lý kiểu này.
Vị bác sĩ trước mặt cố kéo cũng không lấy lại được điện thoại của mình, trong lòng liền có chút hốt hoảng. Má vừa ngất đúng không má? Sao lực tay của má ác liệt thế này? Tui có rèn luyện, lại thường xuyên cầm nắm sinh mệnh bao người trong tay mà còn không có sức như má đâu!
Hừm.. Thôi được rồi, đảm bảo thì đảm bảo, anh cũng đâu mất miếng thịt nào. Chỉ là.. Ầy, tự dưng kém đi một cơ hội lại gần xoát cảm giác tồn tại với tổng giám đốc ML. Quá buồn!
"Nhìn tôi giống mấy kẻ thiếu chữ tín lắm hả?" Bác sĩ hừ mũi, cuối cùng vẫn gật đầu "Cô yên tâm, tôi sẽ gọi luôn cho cậu ấy lúc này, cho cô nghe được không?"
"Nếu được thế thì tốt quá.."
Mặt dày!
Đáng lẽ theo đúng phép lịch sự cô phải bảo "Thôi không cần đâu!" chứ! Chẳng lẽ mặt anh đây lại thiếu tem như thế?
Cắn răng nuốt sự khó chịu vào trong, bác sĩ cố giữ nụ cười mỉm đúng tiêu chuẩn, ấn gọi vào số điện thoại khi nãy Văn Minh để lại. Chẳng cần đợi lâu, chỉ lát sau đã lập tức có người nhấc máy, vội vã hỏi han. Bác sĩ chậm rãi giải thích nguyên nhân Hạ Lam ngất xỉu là do thiếu máu, sau này về nhà phải cố gắng ăn uống tẩm bổ, sinh hoạt điều độ.. Tiếp đó, không còn tiếp đó, bởi vì ngay khi anh nói thân thể cô vẫn ổn, đầu dây bên kia đã lịch sự xin phép được gặp bệnh nhân!
"Cô Lam, cậu Minh nói muốn gặp cô!"

«  Chương 119

Chương 121 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm