Đọc Truyện theo thể loại
Cuộc nói chuyện kéo dài không quá lâu liền bị cưỡng ép tắt đi. Hạ Lam nhướn mày nhìn màn hình tối om, sau đó quay sang liếc Văn Minh một cái đầy thâm thúy. Cậu ta cười cười, tỏ ra vô tội và cố ý khiến Hạ Lam phân tán bằng cách nhào lên hôn nốt phát cuối!
Hai người tách được nhau ra cũng đã là giữa trưa, công cuộc vất vả lúc này cũng chỉ có nấu ăn và nghỉ ngơi cho đủ mà thôi. Bởi vì vài lí do đặc thù nên Hạ Lam quyết định thầu nấu nướng, còn việc dọn dẹp và rửa bát sau đó dành cả cho Văn Minh. Ầy, còn lâu cô mới dại! Để cậu ta làm, cậu ta lại ngứa tay bày một bàn món phương Tây nữa thì sao? Đồ ăn kèm rượu, Hạ Lam tửu lượng kém không dám động vào lần nữa đâu!
Giờ nghỉ trưa diễn ra đầy bối rối vì Hạ Lam ngại ngùng không dám trở về phòng dưới con mắt nhìn chằm chằm cô như sói đó của ai đó. Vậy là miễn cưỡng hi sinh 30 phút quý giá, Hạ Lam nhất quyết ngồi lì ở ghế dài, bật ti vi xem phim kinh dị! Văn Minh thấy vợ lừng chừng không đi cũng không ép buộc, chỉ cười cười nhích lại gần cô, ôm eo cô, gục đầu lên vai cô, thân mật vừa xem phim vừa bàn luận những tình tiết vô lý.
"Này, cậu không bận à?" Hạ Lam không phải không hài lòng với sự hòa hợp hiếm có này, nhưng dù sao cô cũng là con người của công việc, nếu cứ ở nhà hưởng thụ thế giới hai người mãi thế này cũng không phải cách hay đâu "Công ti lớn chắc đủ thứ việc cần giải quyết, sao cậu có vẻ ung dung quá vậy?"
"Việc nhà chưa xong, chuyện công ti tính là gì?" Văn Minh lắc lắc ngón tay, bá đạo tuyên bố "Ngay cả giải quyết xưng hô giữa hai đứa mình còn chưa nhất quán nổi kia kìa!"
"Cậu nói vớ vẩn gì đấy, kiểu này là bình thường nhất, tôi thấy rất tốt!" Tuyệt đối không cần thay xưng hô gì hết! Hạ Lam vừa nghĩ đến chuyện mình phải gọi một thằng nhóc là anh đã thấy sởn da gà rồi!
Ây, mà hình như không phải thằng nhóc? Hôm trước cậu ta có nhắc gì đến vấn đề linh hồn trở lại ấy nhỉ? Hai người "dính" nhau dữ quá nên cô còn chưa có thời gian tìm hiểu rõ chuyện này nữa đây. Có nên giả bộ vào nhà vệ sinh rồi lấy điện thoại tra gút gồ hay không đây?
"Mà này, cậu cảm thấy cái này quan trọng là vấn đề của cậu, tôi bận lắm, một lúc nữa tôi phải ra ngoài!"
"Em muốn mở chi nhánh à?" Văn Minh làm như rất hiểu vợ mình, cười cười gian trá đề nghị "Anh có thể đầu tư vốn cho cưng, không thời hạn!"
"Được tổng giám đốc ML quan tâm, đúng là vinh hạnh của tôi.." Hạ Lam bĩu môi, cô lạ thừa! Người này dính đến kinh doanh đầu óc lập tức nảy số, làm gì có chuyện cậu ta cho không ai cái gì? Nhất định Văn Minh này lại tính ra điều kiện gì đó với cô "Có điều.. Chụy đây không ham!"
"Hôn cũng đã hôn, ôm cũng đã ôm.." Cậu ta bĩu môi, làm nũng bằng cách xiết chặt vòng ôm khiến Hạ Lam suýt tắc thở "..Vậy mà còn không muốn chịu trách nhiệm! Còn dám gọi người ta là tổng giám đốc này kia! Hơn nữa.. Có loại vợ nào chồng lo cho lại không thèm thế này không kia chứ? Bất công!"
"Không làm không hưởng!"
"Vậy chúng mình làm rồi hưởng, hợp thức hóa được không?"
"Trao đổi kiểu đó không vui, không giống tình yêu trong sáng đích thực!"
"Được lắm Hạ Lam!" Văn Minh cuối cùng cũng lột mặt nạ ngây thơ, bẻ bẻ ngón tay quyết tâm nói "Nếu em đã mềm không ăn, cứng không ăn kiểu này, cũng đừng trách anh ép buộc vô tình!"
"Cậu.. Cậu tính làm gì?"
"Mấy ngày này đừng hòng đi làm! Chúng ta phải giải quyết xong xuôi toàn bộ khúc mắc giữa hai đứa!"
"..."
"Đầu tiên là chuyện xưng hô! Chơi game phân thắng bại đi.. Thế nào?"
"..."
Không khí trong phòng hòa hợp vô cùng, hai người ngồi trên ghế salon tiếp tục cuộc hành trình "giải quyết khúc mắc" dài những mấy ngày đêm bằng đủ các loại thủ đoạn trong sáng khó đỡ. Từ chơi game cho đến thi nấu ăn, đua ăn uống, đi chơi, hẹn hò.. Món nào cũng được Văn Minh và Hạ Lam thử qua một vài lần. Thế nhưng quý vị độc giả cũng đừng quá kì vọng vào việc cặp đôi này có thể làm rõ được với nhau vấn đề gì quan trọng. Bởi trong mấy ngày kia, họ dùng đa số thời gian để ăn chơi nhảy múa, còn việc chính.. lại chẳng hề thấy ai nhắc đến.
Hoặc, chẳng ai muốn nhắc đến trong lúc vui vẻ thế này.
*
Tin tức về chuyện của Trịnh gia chưa bị rò rỉ ra ngoài, điều này cho thấy "bàn tay đen" trong bóng tối kia rất sâu, đủ sức thao túng toàn bộ mọi thứ. Và cũng đủ khả năng khiến cho Văn Hóa phải đau đầu vì đã huy động toàn bộ nguồn lực - thậm chí nhờ cả MR.H mà không tìm ra được đầu mối gì.
Nhưng trên đời này có những kẻ lực mạnh, một tay che trời như người ẩn kia, thì cũng có những người yếu đuối đến đáng thương, chuyện trong nhà hơi động, giới truyền thông đã lập tức đánh hơi được ngay. Ví như Trần gia chẳng hạn..
Mấy ngày trước Trần gia kí được một hợp đồng béo bở từ công ti xây dựng X. Hợp đồng này thực chất là một con dao hai lưỡi, có thể khiến Trần gia nhanh chóng phất lên, cũng có thể làm tập đoàn nho nhỏ này sụp xuống trong một đêm ngắn ngủi.
Nếu như hoàn thành toàn bộ điều kiện trong hợp đồng đặt ra, đưa hàng đúng tiến độ, chất lượng sản phẩm tốt, cung ứng đầy đủ chỉ tiêu.. Thì số lãi công ti X đổ về Trần gia không phải con số nhỏ mà người bình thường có thể tưởng tượng được. Nhưng ngược lại, nếu như vi phạm một trong những điều kiện trên, bị hủy hợp đồng hoặc cưỡng ép phá hợp đồng thì số tiền đền bù thiên văn lại không phải thứ Trần gia đủ sức gánh vác.
Trước đây với những đơn hàng lớn thế này Trần gia luôn phải họp bàn trong thời gian rất dài. Nhưng sau đó, từ khi Trần Duy theo ông chủ lớn, mọi thứ khó khăn dường như đều bị dẹp bỏ. Hoặc giả nếu có, phía "bên kia" nhất định sẽ ra sức giúp đỡ bọn họ, khiến Trần gia không bao giờ phải chịu khổ sở, khốn đốn. Ông chủ của Trần Duy giống như một thứ bảo hiểm toàn phần cho sinh mạng lớn của Trần gia vậy, chỉ cần ông ta còn tồn tại, Trần gia nhất định không phải lo lắng!
Trải qua quá trình ăn sẵn nhiều, tự nhiên con người sẽ sinh ra ỷ lại, lần này cũng không phải ngoại lệ. Mẹ Trần ngay khi nhận được tin báo về hợp đồng với công ti X đã mừng đến rớt nước mắt, lập tức báo tin gọi con trai trở về nhà xem xét. Nói là xem xét nhưng thực chất cũng chỉ mang tính chất qua loa, bởi trước khi Trần Duy trở lại nhà ông chủ lớn của anh ta đã ghé qua đây, trực tiếp nói chuyện trước với đại diện công ti X, kéo về hàng loạt lợi ích cho Trần gia.
Vậy là với thế nước lên như vũ bão, Trần gia nhanh chóng hoàn thiện toàn bộ hợp đồng. Còn lần đầu tiên được xem mắt "đối tượng" của cậu con trai lớn - người có tiền đồ nhất cả nhà, Trần Duy! Mặc dù cô gái mang tên Hồng Ngọc này còn chưa chính thức xác lập chuyện yêu đương với con trai cả Trần gia, nhưng hầu như cả gia đình ai cũng có lòng tin vào chuyện cô sẽ nhanh vào cửa nhà này. Ai lại không thích một cô gái hiền lành, lương thiện lại biết điều thế chứ?
Thế nhưng.. Mấy ngày trước tốt đẹp là chuyện của mấy ngày trước! Càng về gần hiện tại, mọi chuyện càng lúc càng trở nên rối ren.
Thời điểm bắt đầu xảy ra

«  Chương 103

Chương 105 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm