Đọc Truyện theo thể loại
Dung Dung ngồi ngoài phòng chờ, vẫn chưa thoát khỏi sự hoảng loạn tối qua. Cũng may lúc này bên cạnh cô còn có anh trai Văn Hóa nên tâm trí nhỏ bé mong manh của cô mới an tĩnh lại được.
Tối hôm qua, thông qua lời của Tình Trường Dung Dung liền biết được gia sản và cả chức tước của bố cậu ta đều đã bị tịch biên sạch sẽ chỉ sau vụ va chạm hôm đó. Và quan trọng hơn, chính do vụ đâm xe ấy nên người ta mới có cớ khơi ra chuyện bố cậu ta tham nhũng, lạm quyền thế nào.. v.. v.. Tình Trường vốn không rõ chuyện chính trị, nhưng cậu ta tự biết nếu bố xuống đài, gia sản mất thì chính mình không còn là cậu ấm được cưng chiều nữa. Sống khổ sở là điều Tình Trường không bao giờ muốn, và kẻ khiến cậu ta phải sống khổ sở chính là kẻ mang tội lớn nhất!
Người cầm lái là Tình Trường, kẻ hung hăng gây tai nạn cũng chính là cậu ta.. Ấy vậy mà tên khốn đó lại đổ sạch tội lỗi lên đầu một cô gái yếu đuối như Dung Dung! Bực thật! Trong chuyện đó cô không phủ nhận mình cũng có một phần lỗi, nhưng lỗi của cô chỉ là khơi mào, gợi ý tí chút.. nếu cậu ta không có hứng thú sẽ làm sao?
Tiên trách kỉ hậu trách nhân!
Sống mười mấy năm trời còn không hiểu thứ đạo lý này. Dung Dung cắn răng uất hận, cô lúc trước đúng là mù mắt mới cảm thấy kẻ này chơi tốt. Hôm qua.. Hôm qua nếu không phải có "anh ấy", chắc rằng lúc này Dung Dung thảm rồi. Nhẹ sẽ bị chúng nó thi nhau rap*, còn nếu không.. hẳn là cô sẽ suy nghĩ khi ở hình dạng linh hồn.
"Chuyện này là thế nào?" Văn Hóa vừa đưa Hồng Ngọc tới TL đột ngột nhận được điện thoại từ một số lạ. Hơi ngạc nhiên nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại quyết định nhấc máy lên nghe. Và không nghi ngờ gì, quyết định của hắn là hoàn toàn chính xác, người ở đầu dây bên kia chính là Dung Dung!
Cô nàng khóc nức nở thông báo với hắn nơi cô đang đứng. Nghe thấy tên bệnh viện, trong lòng Văn Hóa không ngừng hốt hoảng. Hắn có thể không sợ trời, không sợ đất, nhưng khi thoáng nghĩ đến cô em gái duy nhất có thể biến mất, trong lòng không ngừng được những cơn đau thắt.
Khóc lớn như vậy, hơn nữa cả đêm qua Dung Dung còn không về nhà.. Chẳng lẽ em gái hắn gặp chuyện gì nguy hiểm liên quan đến tính mạng nên phải đến đây. Và lúc này, khi mọi sự đã xong xuôi mới có thể bình tĩnh lại và thông báo về gia đình?
Ôm lo sợ ngổn ngang trong lòng, Văn Hóa lao như bay đến chỗ Dung Dung. Thật may cô nàng không làm sao, chỉ có điều quần áo rách rưới và khuôn mặt bẩn thỉu chút ít mà thôi.
"Tối qua em đi đâu? Xảy ra cái gì? Vì sao không báo cho anh biết?"
"Hôm qua gấp lắm.." Dung Dung vượt qua hoảng loạn, cắn cắn môi sau đó hạ quyết tâm kể lại toàn bộ chuyện về Tình Trường cho Văn Hóa nghe. Đến đoạn cậu ta thuê người muốn thịt Dung Dung ở ngay bãi đất trống bỏ hoang, Văn Hóa tức giận đến mức xiết chặt nắm đấm, khiến lòng bàn tay bật máu.
Nhãi con!
Trình mày dám động đến em gái tao?
Sau chuyện này hắn nhất định sẽ làm cho gia đình đang trên điểm lụi tàn đó tắt hẳn! Tắt ngấm luôn mới tốt!
"Cũng may lúc đó có anh ấy đi qua, chính anh ấy đã cứu em, nhưng.."
"Em có quen người này không?" Văn Hóa nhíu mày, theo lời Dung Dung kể thì nơi đó là bãi đất hoang cơ mà. Một tên đàn ông bình thường lại có thể đi tới khu vực ấy dạo chơi à? Hay thực chất phía sau người này còn gì khuất tất?
Em gái hắn có thể còn nhỏ chưa hiểu chuyện, nhưng Văn Hóa thì khác. Cơ mà lúc này đưa ra nhận định vẫn còn quá sớm, hắn nghĩ, bản thân nên bình tĩnh hơn mới được!
"Hai người làm thế nào để thoát thân?"
"Anh ấy xông vào giữa đám người, lợi dụng lúc bất ngờ kéo em chạy trốn.." Dung Dung nhớ lại khoảnh khắc người đó nắm lấy bàn tay nhỏ của cô lôi đi, trái tim trong lồng ngực không nhịn được đập loạn. Chỉ một hành động duy nhất đã đủ khiến cô tin tưởng, khiến cô có cảm giác an toàn đến mức muốn trao đi tấm thân này cả đời..
Anh ấy!
Đúng vậy!
Chính là người này chứ tuyệt đối không phải ai khác!
"Nhưng bọn chúng đông lắm, còn quyết tâm tìm cho ra bọn em nữa.. Hai đứa em trốn chạy cả đêm, mãi gần sáng mới về đến ngoại ô. Lúc này tưởng đã thoát, nào ngờ lại bị chúng tóm được, anh ấy.. Anh ấy.."
"Không khóc!" Văn Hóa nhíu mày, đau xót lấy khăn tay lau qua gò má của Dung Dung. Hắn nghiêm giọng, cẩn thận suy xét từng điểm một trong câu chuyện tựa như phim Hường Quốc em gái vừa kể lại "Nói nhanh lên!"
"Anh ấy vì bảo vệ em mà bị chúng đánh ngất.." Dung Dung kiềm chế lại, lau lau khuôn mặt bị bôi bẩn, cố gắng nói cho xong "..Còn suýt bị bọn chúng đập gãy tay, cũng may đúng lúc ấy có cảnh sát tuần sáng nên bọn em mới được đưa về đây.."
"Sao không gọi điện thoại từ đầu? Điện thoại em mất, không lẽ cậu ta cũng không có cái gì để liên lạc?"
"Anh ấy.."
"Người nhà của bệnh nhân đâu?" Vừa lúc y sĩ từ phía trong phòng bệnh đi ra, nhanh chóng gọi tên. Dung Dung hoàn toàn quên mất sự có mặt của anh trai, nhanh chóng nhào đến "Anh ta tỉnh rồi, các vị có thể vào thăm!"
"Vâng! Vâng!" Dung Dung gật đầu, nhanh chóng gọi Văn Hóa "Mau lên anh! Đi nào!"
"Em đi rửa mặt trước!" Văn Hóa chậm rãi bước tới, véo mũi em gái cưng nựng "Như mèo thế này vào không sợ bị cười à?"
"Em.. Em không để ý!" Dung Dung lúc này mới nhận ra bản thân thảm thế nào, cô nhanh chóng đoạt điện thoại của Văn Hóa, gọi điện yêu cầu một bộ đồ mới sau đó chạy biến vào nhà vệ sinh "Anh chờ đó!"
"Biết.. thế!" Dĩ nhiên là Văn Hóa không chờ đợi gì hết. Đợi em gái khuất sau hành lang liền ướm chân, bắt đầu bước. Hắn chờ thời điểm này đã lâu rồi, phải nhân lúc Dung Dung bận bịu này nọ, vào trong kia thăm dò xem kẻ đã cứu cô là người như thế nào!
Nếu tử tế chuyện Dung Dung muốn qua lại với kẻ đó Văn Hóa sẽ không thèm cấm cản. Nhưng nếu như anh ta có một chút dấu hiệu không tốt, hắn sẽ triệt tiêu tận gốc!
Xung quanh người này có quá nhiều nghi vấn, ai biết được đó có phải nội gián hoặc một kẻ muốn lợi dụng Dung Dung hay không? Gia tài nhà hắn lúc này không dám vỗ ngực xưng tụng nhất quốc gia, nhưng nếu xin đứng thứ hai chắc chắn không ai dám vượt mặt leo lên thứ nhất. Và những kẻ vì tiền mà đến, thủ đoạn của chúng rất nhiều..
Cánh cửa phòng bệnh vừa mở, mùi thuốc sát trùng bên trong bay ra xộc thẳng vào mũi Văn Hóa. Hắn rất ghét mùi hương này, vì nó làm hắn nhớ đến một lão già sống dai mãi không chịu chuyển giao quyền lực cho hắn. Hừ, cũng đã sắp xuống lỗ còn ương bướng như vậy, đáng hận!
Giữ vững lại tinh thần của mình, Văn Hóa đưa mắt nhìn đến người đang nửa ngồi trên giường. Vừa lúc, kẻ đó cũng đang chằm chằm về hướng này, đôi mắt đầy sự nghi hoặc và phòng bị. Hắn không nhịn được nhíu mày, nhìn cách ăn mặc và phục sức có thể nhận ra ngay, đây chỉ là một tên lưu manh cỏn con! Ừ, lưu manh lưu lạc đến mấy chỗ hoang hóa đó có thể tạm chấp nhận. Nhưng vì lẽ gì kẻ này lại quyết định đối đầu với cả đám người để cứu Dung Dung? Sĩ gái? Tỏ ra nguy hiểm? Hay não rớt nên quay lại tìm không ngờ gặp phải cảnh đó?..
"Tôi nhớ người tôi cứu là một cô gái!" Tên lưu manh trên giường thấy hắn không nói, không hỏi liền tự mình mở miệng. Ầy, còn là kẻ nóng vội nữa, hạng tép riu là cái chắc!
Nếu vậy để MR.H

«  Chương 101

Chương 103 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm