Học cách ỷ lại

Tùy Chỉnh



  "Thời điểm casting em đã được đạo diễn Thiệu chỉ bảo rất nhiều về những vấn đề em chưa biết, vì thế em thấy rất bổ ích." Cố An Kỳ nói tiếp, "Anh cũng đang trong giai đoạn bình cảnh kỳ, cả hai chúng ta cũng đã bị kìm hãm ở tại chỗ lâu rồi, nếu lần này thật sự có thể cùng nhau quay bộ phim này thì sẽ tiến bộ rất nhanh, khả năng đột phá bình cảnh kỳ cũng lớn hơn."

"Ừ, lúc casting anh sẽ dốc hết sức." Tô Dật Phàm mỉm cười.

"Lúc đó em cũng sẽ đến xem." Cố An Kỳ cười nói, "Nhưng mà anh cũng đừng chắp tay dâng cơ hội cho người khác là được."

"Không đâu." Tô Dật Phàm nheo mắt nói.

Cố An Kỳ nở nụ cười nhợt nhạt, cô và anh quá hiểu nhau, anh suy nghĩ cái gì, cô đều biết, cũng như anh cũng có thể đọc được suy nghĩ của cô.

Sau khi từ chỗ Thiệu Văn Đình trở về, Cố An Kỳ lập tức gọi điện đến phòng khám hẹn thời gian, chuẩn bị làm phẫu thuật thẩm mỹ xóa bỏ vết sẹo sau lưng. Cho dù đau đớn đến mức nào cô cũng không thể để trên người có một chút tỳ vết.

Rất nhiều bộ phim cũng như cuộc thi yêu cầu phải khoe dáng mà phải mặc trang phục hở lưng, nếu để lại sẹo thì sẽ tốn rất nhiều thời gian để dặm phấn che đi. Mà khoảng thời gian này "Pamir" cũng liên tục thúc giục đòi xem vết thương sau lưng Cố An Kỳ, cô bất đắc dĩ đành phải đẩy nhanh thời gian làm phẫu thuật.

Thực ra phẫu thuật vào lúc vẫn đang chữa trị sẽ mang lại gánh nặng rất lớn cho cơ thể. Vì vậy để không ảnh hưởng đến thời gian tĩnh dưỡng, cô hủy bỏ rất nhiều công việc, chỉ quan tâm đến việc nghỉ ngơi. Không ít người đều tò mò với tình trạng sức khoẻ của Cố An Kỳ, những tin tức suy đoán về việc cô có thể tiếp tục diễn xuất hay không được ùn ùn tuôn ra trong giới giải trí.

Đối với sự nghi ngờ của mọi người, Cố An Kỳ chẳng hề giải thích, Chu Á Kiệt là một quản lý có năng lực, anh biết phải đối phó như thế nào. Chu Á Kiệt để hai ba ngày sau, khi sự chú ý của mọi người về khả năng tiếp tục diễn xuất của Cố An Kỳ đạt đến đỉnh điểm, anh mới ra mặt đề cập đến chuyện Cố An Kỳ đang chuẩn bị cho bộ phim mới của đạo diễn Thiệu Văn Đình. Hành động này vừa lăng xê, vừa lôi kéo sự chú ý cho bộ phim mới của cô.

"Gần đây độ nổi tiếng của cô đang tăng lên, nhưng vẫn cần củng cố. Cứ nghỉ ngơi thêm một thời gian, chẳng những tĩnh dưỡng sức khỏe mà còn thu hút cơn thèm ăn của mấy tên paparazzi nhiều chuyện." Chu Á Kiệt nói.

"Ừ, cụ thể thế nào anh cứ tự làm là được." Cố An Kỳ trả lời.

"Đúng rồi, về chuyện Đường Hải Lâm..." Chu Á Kiệt do dự nói, "Anh ta... Đã chết."

"Chết ư?" Cố An Kỳ kinh ngạc, "Không phải là bị bắt vào tù sao? Tại sao lại..."

"Đúng là anh ta đã chết, nghe nói là bị dính líu vào vụ quần ẩu trong tù. Vận may anh ta không được tốt lắm nên bị đập đầu dẫn đến chết." Chu Á Kiệt nói.

"Người liều mạng như anh ta, nếu biết rõ có người muốn đánh mình thì sẽ khoanh tay đứng nhìn sao? Hơn nữa ở đó cũng có cảnh sát trại giam, chỉ cần có quần ẩu họ sẽ lập tức phát hiện, chạy ra tìm hiểu chuyện gì xảy ra cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian, làm sao có thể..." Cố An Kỳ dường như nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên dừng lại, "Anh... Ý của anh là..."

"Không sai, tôi đoán có người cố ý muốn anh ta phải chết." Chu Á Kiệt nói, "Ngày thường một chút gió thổi cỏ lay đã được lên tin tức, chuyện này cũng không tính là nhỏ, vì sao không hề thấy được đưa tin?"

"Vì sao phải làm giết Đường Hải Lâm? Rốt cuộc là ai?" Cố An Kỳ khó hiểu, cô không nghĩ ra được đối thủ rốt cuộc là ai.

"Tôi không biết, nhưng cũng có thể là xã hội đen." Chu Á Kiệt nói, "Nói chung bây giờ khi đi ra ngoài cô cẩn thận một chút."

"Vì sao phải cẩn thận?" Cố An Kỳ đột nhiên cười, "Chu tiên sinh, anh phải hiểu chúng ta chẳng làm gì cả, chẳng có gì hết."

Không sai, đúng là họ đã mượn sức truyền thông, nhưng người chân chính đứng phía sau bày ra chuyện của Đường Hải Lâm thì là Nha Nha mới đúng. Cô và Chu Á Kiệt chẳng làm gì hết, mặc dù cô rất muốn tự tay chôn vùi tên cặn bã kia.

"Cô nói đúng, nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn." Chu Á Kiệt nhíu mày, "Không biết cô có nhận ra hay không, tôi cảm thấy có một thế lực càng ngày càng mạnh đang nhắm vào cô."

"Ừ, có." Cố An Kỳ thản nhiên nói. Cô lăn lộn trong giới này đã nhiều năm, cũng không thể nói là ngay thơ không biết gì. Đối với hướng đi của truyền thông và dư luận cô đều hiểu rõ. Với việc cô bị thương ở lưng, theo lẽ thường cũng như nhân duyên của cô trong giới, phần lớn báo chí đáng lẽ nên "hy vọng cô sớm bình phục" vân vân mới phải. Nay lại chỉ nhìn chằm chằm xem cô có thể diễn xuất tiếp hay không, thật đúng là quái dị.

Một thời gian trước đám Tạ Vũ Phỉ đã tiết lộ tình hình sức khỏe của Cố An Kỳ ra bên ngoài, nay lại thay cô nghi ngờ mấy bài báo này có động cơ khác. Nếu tòa soạn báo muốn thu hút độc giả, nâng cao lượng tiêu thụ thì khi Tạ Vũ Phỉ là bạn thân của Cố An Kỳ đã khẳng định tình huống của cô thì cũng nên dừng tay, nhưng tòa soạn vẫn tiếp tục ném ra những bài viết nói tình hình sức khỏe của Cố An Kỳ không tốt, thường xuyên bị ngất vân vân.

Viết như được chứng kiến dáng vẻ yếu đuối của cô, giống như giây tiếp theo cô sẽ hôn mê thật sự, vĩnh viễn cũng không tỉnh lại.

"Sự ra khác thường tất có yêu*", Cố An Kỳ cũng không tin không có ai chỉ thị cho họ làm vậy.

(*sự ra khác thường tất có yêu: đại khái là một sự việc bất thường xảy ra tất có người đứng sau thao túng)

"Không sao, việc này tôi sẽ giải quyết..." Cố An Kỳ nói, "Chu tiên sinh, tôi nhờ anh tìm hộ tôi chỗ nhảy Bungee* tư nhân, anh tìm được chưa?"

(*nhảy Bungee: Nhảy Bungee là hoạt động nhảy từ một điểm cố định trên cao từ 31 đến 183 m, chân người nhảy được giữ bằng một sợi dây co giãn)

"Việc này, tư chỗ nhảy Bungee tư nhân thật sự rất ít, sao cô lại muốn nhảy Bungee, vết thương của cô..."

"Nếu bây giờ không thử, khả năng sau này sẽ xảy ra vấn đề rất lớn." Lông mày Cố An Kỳ nhíu lại.

"Vấn đề lớn gì cơ?" Chu Á Kiệt không rõ hỏi.

"Tôi mắc chứng sợ độ cao." Cố An Kỳ bình tĩnh trả lời, từ sau lần ngã xuống từ vách núi, cô vẫn có chứng sợ độ cao, chỉ cần hai chân rời khỏi mặt đất không có điểm chống đỡ cô sẽ sợ hãi.

Đây là điểm yếu lớn nhất của cô, cũng là một tử huyệt trí mạng. Thiệu Văn Đình đã nói rõ sẽ sử dụng dây treo. Nếu Cố An Kỳ không thể vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng thì cảnh quay sẽ bị cô hủy hoại, đến cuối cùng cô sẽ bị khai trừ khỏi đoàn làm phim.

Cố An Kỳ chưa bao giờ là người ngồi chờ chết, nếu đã biết được nhược điểm của mình, tuyệt đối cô sẽ không lùi bước. Trong lòng sợ hãi bao nhiêu thì càng phải có nhiều can đảm để đẩy lùi nó bấy nhiêu. Trước tiên cô muốn nhảy Bungee, như vậy đến lúc treo người lên dây treo cũng không quá mức sợ hãi.

"Cô... Cô mắc chứng sợ độ cao ư? Vì sao tôi chưa bao giờ nghe cô nhắc đến?" Chu Á Kiệt câm nín. Anh vẫn nghĩ Cố An Kỳ không sợ trời không sợ đất, không thể tưởng tượng Cố An Kỳ lại mắc chứng sợ độ cao. À, trách không được, trách không được ngày trước Cố An Kỳ đều đóng phim hiện đại, không nhận bất cứ bộ cổ trang nào là do nguyên nhân này, nhưng cô lại chuẩn bị quay một bộ tiên hiệp, nếu vẫn không vượt qua được nỗi sợ, vậy,...

"Đừng lo, tôi sẽ điều chỉnh được cảm xúc của mình trong thời gian ngắn nhất, chỉ là, nhờ Chu tiên sinh sắp xếp cho tôi thêm thời gian nghỉ ngơi, dao này tinh thần tôi rất mệt mỏi." Cố An Kỳ day dạy huyệt thái dương.

"Tôi sẽ giúp cô sắp xếp, chẳng qua rất ít người đặt nhảy Bungee như một thứ giải trí trong nhà , vì thế có thể sẽ khó tìm, nếu không cô thử hỏi Tô Dật Phàm xem có thể nhờ cậu ấy làm một cái ở căn nhà trên núi được không." Chu Á Kiệt nói.

"Ừm..." Cố An Kỳ do dự, vì một mình cô mà xây dựng một chỗ nhảy Bungee thì có phải hơi phô trương hay không.

"Chắc chắn cậu ấy sẽ giúp mà, cô đừng lo lắng quá, hơn nữa, cô nhảy Bungee ở chỗ khác thì cậu ấy cũng không yên tâm đúng không? Mà cậu ấy có biết cô sợ độ cao không?" Chu Á Kiệt hỏi.

"Có lẽ không đâu, tôi chưa nói cho anh ấy." Cố An Kỳ nhíu mày cắn môi.

"Cô đó... Đừng lúc nào cũng cậy mạnh như vậy, cậy mạnh thì được gì chứ, vì sao không để cậu ấy chia sẻ với cô?" Chu Á Kiệt thở dài.

"Tôi không muốn trở thành gánh nặng cho bất kì ai." Cố An Kỳ nói, "Tôi không muốn làm phiền người khác."

"Đồ ngốc" Chu Á Kiệt bị cô làm tức giận, không chút lưu tình chút gõ một cái thật đau lên trán Cố An Kỳ, "Cô đúng là quá ngốc, ai, cứ tưởng hai người yêu nhau thì thần kinh cô cũng phát triển hơn, ai biết cô vẫn ngốc nghếch chẳng hiểu gì. Cô không nói, chỉ giấu giếm gánh vác một mình, cô có biết Tô Dật Phàm sẽ càng bất an, lo lắng cho cô hay không? Hai ngày nay cậu ấy cũng đến tìm tôi vài lần để hỏi tôi có phải cô đang gặp khó khăn gì hay không. Thì ra là do cô không chịu nói làm hại cậu ấy cứ phải chạy tới chỗ quản lý là tôi mà thăm dò. Tôi nói này, hai người thẳng thắn một chút thì không được à?"

Có thể nói, từ ngày trước Cố An Kỳ chưa từng muốn hoặc có ý định ỷ lại người khác. Cô luôn sống cuộc sống của "một con sói cô độc", một mình đi đi về về, chuyện gì cũng một mình giải quyết. Cũng không phải cô không tin tưởng người khác, chỉ là cô không hy vọng mình trở thành chướng ngại vật hay trói buộc của ai rồi liên lụy đến người ấy. Cô chưa từng nghĩ sự che giấu của mình mang lại sự phiền lòng cho người khác.

Cô... Có phải quá ngốc nghếch hay không ... Có phải nên học cách ỷ lại người khác một chút hay không?

Cố An Kỳ im lặng... 
Cố An Kỳ cuối cùng vẫn nói chuyện mình có "chứng sợ độ cao" cho Tô Dật Phàm biết. Sau khi nghe xong anh cũng không quá kinh ngạc. Trong quá trình hẹn hò với Cố An Kỳ, ít nhiều anh đã phát hiện ra vấn đề này của cô.

"Nếu em đột ngột đi nhảy Bungee thì tâm lí của em sẽ không thể tiếp nhận ngay được." Tô Dật Phàm mặc dù hiểu được sự nóng vội của Cố An Kỳ, nhưng anh không đồng ý để cô dùng phương pháp cực đoan này để vượt qua "nỗi sợ độ cao".

"Nhưng mà, thời gian thật sự không cho phép em điều trị từ từ." Cố An Kỳ cau mày, "Ngay từ đầu bộ phim này đã sử dụng đến dây treo rồi, nếu không sử dụng phương pháp cực đoan thì không còn cách nào khác để vượt qua sự sợ hãi..."

"An Kỳ, em hãy nghe anh nói đã, đừng vội, " Tô Dật Phàm nói, "Chứng sợ độ cao của em chủ yếu là di chứng của việc bị ngã từ vách núi. Loại bệnh về tinh thần này nên tìm bác sĩ tâm lí thì tốt hơn, dục tốc bất đạt*, em cứ bắt buộc bản thân phải đối mặt với độ cao như vậy thì chưa chắc đã có hiệu quả, nói không chừng còn phản tác dụng."

(*dục tốc bất đạt: làm vội vàng thì không thành công)

"Em đã gặp bác sĩ tâm lí rồi." Cố An Kỳ không hề nhìn Tô Dật Phàm mà cúi đầu xuống, "Chẳng qua không có hiệu quả lắm."

Cố An Kỳ đương nhiên biết không thể diễn cảnh trên dây treo sẽ bất lợi với con đường diễn xuất sau này của cô như thế nào, cô không phải người yếu đuối, gặp khó khăn cô chưa bao giờ chạy trốn mà luôn kiên trì hướng về phía trước, cố gắng đối mặt, chẳng qua lần này, cô thật sự không biết phải làm sao. Cô đã gặp vài bác sĩ tâm lí, không ít người đề nghị cô trị liệu bằng phương pháp thôi miên, nhưng bản thân cô có sự cảnh giác quá nặng, tâm trí quá mạnh mẽ, cách tư duy cũng rất khác biệt với mọi người, cho nên rất khó để thôi miên được cô, cũng rất khó thay đổi được cái nhìn của cô về độ cao. Cô cũng đã thử điều trị từ từ, bắt đầu từ cầu trượt cho đến thang máy ngoài trời, chỉ là vẫn không thành công, chỉ cần hai chân rời khỏi mặt đất cô sẽ bắt đầu sợ hãi.

"Bác sĩ không thể thôi miên được em, em cũng đã thử theo phương pháp từ từ nhưng vẫn không được. Nếu em không dùng cách cực đoan thì sẽ không thể nào xóa bỏ được cảm giác sợ hãi trong đầu. Dật Phàm... Em không thể sợ độ cao cả đời được, em không muốn cả đời phải đứng ở dưới." Cố An Kỳ ngẩng đầu nhìn Tô Dật Phàm.

Tô Dật Phàm nhìn vào mắt Cố An Kỳ, im lặng bất thường. Cố An Kỳ rất mạnh mẽ, anh biết, nhưng nếu bây giờ để cô nhảy Bungee, nhỡ cô vẫn không vượt qua được mà còn bị chướng ngại tâm lý hơn thì phải làm sao? Phải làm sao mới được?

Tô Dật Phàm nhìn cô nói, "Việc dựng tháp nhảy Bungee cũng như làm các biện pháp thử nghiệm an toàn mất không ít thời gian, khi đó có lẽ em đã bắt đầu phải chụp ảnh rồi, nếu em không ngại, không bằng thử nhảy cầu trước đi. Một mét, năm mét, mười mét, mười lăm mét, em có thể từ từ thử các mức độ khác nhau theo tuần tự. Anh có một người bạn rất thích nhảy cầu nên xây một cái đài nhảy cầu trong nhà, chúng ta có thể mượn của cậu ấy, dù sao tất cả đều có sẵn, khi nào em muốn bắt đầu luyện cũng được, không thành vấn đề. Chờ đến khi em hoàn toàn thích ứng với việc nhảy cầu, chúng ta có thể cải trang đến công viên nhảy Bungee, hơn nữa làm thế cũng không cần dựng tháp nhảy Bungee riêng cho đỡ mất thời gian."

"Cám ơn anh, Dật Phàm." Cố An Kỳ tự đáy lòng nói.

"Không có gì, chỉ cần em thích là được." Tô Dật Phàm nở nụ cười, "Đừng khách sáo với anh như vậy, sau này có chuyện gì thì cứ nói thẳng với anh, bây giờ chúng ta đang ở bên nhau, nếu em cứ khách khí với anh trong lòng anh sẽ khó chịu."

"Em xin lỗi." Cố An Kỳ cúi thấp đầu, cô không phải không muốn ỷ lại người khác, không phải không muốn tin tưởng người khác, chỉ là rất khó để làm được.

"Không có gì phải xin lỗi, em tự giải quyết cũng không sao, chỉ là em quá độc lập, đôi khi hãy dựa dẫm vào anh, nếu cứ một mình... Thật sự sẽ rất mệt mỏi ." Tô Dật Phàm nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Cố An Kỳ.

Cố An Kỳ khẽ gật đầu.

"Đúng rồi, anh chuẩn bị cho buổi tuyển chọn thế nào rồi?" Cố An Kỳ hỏi.

"Ừ cũng ổn. Có lẽ sắp bắt đầu tuyển chọn rồi, nghe nói Chu Á Kiệt Chu tiên sinh đã liên lạc với đạo diễn Thiệu Văn Đình đúng không? Nói là vin vào chuyện em 'vết thương quá nặng không thể diễn xuất ' mà tuyên bố đạo diễn Thiệu muốn quay bộ phim mới, đồng thời tổ chức buổi tuyển chọn nam diễn viên." Tô Dật Phàm nói.

"Ừ, gần như thế." Cố An Kỳ thản nhiên, "Người đến tham gia tuyển chọn chắc chắn không ít, anh nắm chắc bao nhiêu phần trăm?"

"Tám đến chín mươi phần trăm." Tô Dật Phàm nói, anh chưa bao giờ là người thích khẳng định chắc chắn, làm việc gì cũng để lại đường lui cho bản thân.

"Vẫn còn hai mươi phần trăm không chắc chắn, ngoài thiên tai nhân họa thì còn gì nữa?" Cố An Kỳ cau mày hỏi.

"Lý do lớn nhất thuộc về các diễn viên khác, " Tô Dật Phàm nói, "Anh cũng không thể biết chắc mình có phù hợp với hình tượng nam chính mà đạo diễn Thiệu muốn hay không, đạo diễn chọn diễn viên theo rất nhiều tiêu chuẩn, phải xem xét cả tính cách lẫn tướng mạo, nếu hai điểm này không phù hợp, cho dù diễn xuất có tốt đến mấy thì cũng vô ích."

"Ừ..." Cố An Kỳ trầm tư một lát, "Em cũng không thể cam đoan kết quả sẽ như thế nào."
"Được rồi, em cũng đừng nghĩ nhiều, thành hay bại cũng chỉ cách nhau trong gang tấc mà thôi, đừng lo lắng quá." Tô Dật Phàm cười nói, "Ít nhất anh còn nắm chắc tám đến chín mươi phần trăm cơ mà đúng không?"

"Ừ..." Cố An Kỳ gật gật đầu, không nói thêm nữa, dù sao đây cũng là công việc của Tô Dật Phàm, cô cũng không thế nào nhúng tay quá nhiều.

"Vấn đề phải treo trên dây của em bây giờ mới là quan trọng nhất, bây giờ anh sẽ gọi điện thoại cho bạn trước mượn cậu ấy khoảng một tháng. Sau đó anh sẽ tập với em." Tô Dật Phàm nói.

"Anh sẽ đến kịp chỗ hoạt động lịch trình chứ?" Cố An Kỳ ngẩng đầu nhìn Tô Dật Phàm.

"Ừ, có kịp." Tô Dật Phàm nói. Có lẽ Cố An Kỳ không biết, vào lúc cô bị thương, Tô Dật Phàm đã từ bỏ rất nhiều công việc, mặc dù sau khi cô khôi phục anh có dần dần bổ sung thêm, nhưng vì để ở bên chăm sóc cô, anh cũng không nhận những hoạt động ở quá xa.

Anh không muốn nói cho Cố An Kỳ việc anh vì cô mà từ bỏ nhiều lịch trình, đây đều do anh tự nguyện, anh không muốn nó biến thành áp lực cho Cố An Kỳ.

Chiều hôm đó, Tô Dật Phàm dẫn Cố An Kỳ đến chỗ đài nhảy cầu của bạn anh. Cố An Kỳ không mặc áo tắm hay bikini mà chỉ mặc một cái áo sơmi rộng thùng thình.

"Lát nữa em phải nhảy cầu đó." Tô Dật Phàm trêu cô, "Chứ không phải đi bờ biển phơi nắng đâu."

"Lắm chuyện..." Cố An Kỳ đỏ mặt, "Có phải bơi đâu, mặc cái gì chẳng giống nhau?"

"Được được được, giống nhau, giống nhau." Tô Dật Phàm thấy dáng vẻ xù lông của Cố An Kỳ thì bật cười, để ngăn đại ma vương Cố An Kỳ tiếp tục nổi bão, anh lập tức dời sự chú ý của cô, "Được rồi, em xem đi, ở đây có ba đài nhảy cầu với năm mức, một mức được quy định cho bơi lội, bốn mức còn lại lần lượt là một, năm, mười và mười lăm mét, khi treo dây tương đương với độ cao mười lăm mét. Nếu em vượt qua mức này, anh nghĩ em đã không còn vấn đề gì nữa."

"Ừ..." Cố An Kỳ khẽ thở ra, may mà Tô Dật Phàm không ráo riết truy hỏi. Lưng cô mặc dù đã được phẫu thuật, nhưng màu sắc của da non dù sao vẫn khác, nếu mặc áo tắm chắc chắn sẽ lộ, cô mặc một cái áo sơmi trắng rộng ở ngoài cũng để che làn da trên lưng.

Cố An Kỳ hít vào một hơi, đứng trước đài nhảy cầu. Từ từ nhắm mắt đi từng bước về phía trước rồi nhảy xuống, cảm giác lơ lửng chưa kịp làm cô khủng hoảng thì cô đã ngã vào bể nước ấm áp.

"Cảm giác thế nào?" Tô Dật Phàm kéo cô lên.

"Có hơi sợ, nhưng do thời gian ở trên không trung quá ngắn, cho nên cơ thể chưa kịp phản ứng đã ngã vào nước rồi." Cố An Kỳ nói thật.

"An Kỳ, em có thể làm được, em lên chỗ năm mét thử đi."

Chỗ năm mét đã bắt đầu phải dùng cầu thang đi lên, Cố An Kỳ liên tục nhìn xuống, dường như còn chưa nhảy, chưa lên đến nơi cô đã sợ hãi. Sắc mặt cô trắng bệch, một câu cũng nói không nên lời, cô bất lực đứng trên chỗ năm mét, dường như muốn ép mình đi về phía trước nhưng lại không dám. Hai tay bám lên trước, nhưng chân lại lùi về phía sau.

"An Kỳ, em có thể làm được, đừng sợ" Tô Dật Phàm ở phía dưới kêu.

"Em biết." Cố An Kỳ đáp lại. "Chứng sợ độ cao" của cô thật sự rất nghiêm trọng, chỉ cần cao một chút đã sợ rồi, dưới chân một khi hụt hẫng thì cả cơ thể sẽ cảm thấy suy sụp. Cô cắn răng đi về phía trước nhưng sắc mặt đã xanh mét, Tô Dật Phàm nhìn dáng vẻ yếu ớt của cô, trong lòng cũng rất khó chịu, sau một lát suy nghĩ anh cũng lên đài nhảy cầu.

"Anh ôm em nhảy xuống." Tô Dật Phàm nói, "Như vậy, cho dù em có sợ thì vẫn có chỗ để dựa vào. Đến đây, em đừng lo, chờ đến khi em không sợ nữa em sẽ nhảy một mình."

Cố An Kỳ ngẩng đầu lên nhìn Tô Dật Phàm một lát, theo sau đó im lặng đi đến bên cạnh đài nhảy cầu, đưa lưng về phía Tô Dật Phàm nói: "Dật Phàm, anh biết không? Có lẽ hai người có thể cùng nhau đối mặt với nỗi sợ, có lẽ anh thật sự có thể giúp em vượt qua sự khủng hoảng. Nhưng một khi anh giúp em, đến khi em không thể ỷ lại anh được nữa... Em sẽ càng sợ hơn."


Nói xong cô lập tức nhảy xuống làm bọt nước bắn tung tóe.