Chương 755: Sự tín nhiệm chỉ thuộc về bọn họ!

Tùy Chỉnh

 Editor: Hani
Trên đường trở về xảy ra tai nạn, Phong gia lại luôn miệng nói cha mẹ cầu xin bọn họ nhất định phải thực hiện hôn sự này!
Tất cả đều là lời nói dối!
Chẳng lẽ nói...
An Mộc đứng phắt dậy, cô không chút do dự cầm lấy di động gọi điện cho Phong Kiêu.
Đầu dây điện thoại Phong Kiêu nhanh chóng kết nối, An Mộc trực tiếp sảng khoái mở miệng, "Năm đó, có người ám sát anh, anh đã đi đường nào?"
Phong Kiêu trả lời lý trí, không có một tia tạm dừng, "Đường Thanh Hoa."
An Mộc cảm thấy mình như bắt được hy vọng, "Xác định là đường đó?"
Phong Kiêu nghe vậy lập tức cười ra tiếng, âm thanh lộ ra sự nhẹ nhàng cùng thích ý, "Xác định."
An Mộc liền cười, "Em đã biết."
Rời khỏi cục cảnh sát, An Mộc lắc lắc đầu.
Biện pháp này của Phong Tử Khiêm, thật đúng là âm ngoan lại tuyệt tình.
Nếu là người bình thường, biết cha mẹ chết và Phong Kiêu có quan hệ, khẳng định sẽ lặng lẽ điều tra, cũng chỉ có thể điều tra đến năm đó tai nạn xe cộ, thật là có người đua xe tạo thành. Nếu như vậy, khẳng định chính mình và Phong Kiêu sẽ xảy ra bất hòa.
Nhưng cố tình An Mộc trắng trợn táo bạo mượn thực lực của Phong Kiêu, điều tra rõ ràng, cũng đem tra xét sự tình năm đó sáng tỏ!
Nhưng trong nháy mắt như vậy, oán hận trong lòng cô dâng cao ngùn ngụt!
Phong Anh Hùng vì tài sản của An gia, dám ra tay giết người hàng loạt!

Cô nắm chặt nắm tay, ở đầu dây bên kia, Phong Kiêu lên tiếng, " Anh muốn hắn vì sự tình mình gây ra, phải trả giá đắt!"
Thanh âm của Phong Kiêu cũng có chút trầm thấp.

Anh năm đó đem sự tình giao cho Phong Anh Hùng, không có quản, nhưng không nghĩ tới Phong Anh Hùng thế nhưng lợi dụng chính mình để gây ra tai nạn, làm loại chuyện này!
Quả thực là không thể tha thứ!
Thiếu chút nữa làm hại hắn cùng vật nhỏ xảy ra hiềm khích.
"Em muốn thế nào?"
An Mộc dừng chân, nhìn về dòng người phía trước. Hốc mắt đột nhiên ướt át.
Bởi vì Phong Anh Hùng tham niệm khiến cha mẹ cô qua đời, cô từ nhỏ phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu, bị người ta khi dễ, khuất nhục mà lớn lên.
Nhiều năm như vậy oán hận ở trong lòng tích tụ, làm cô rốt cuộc nói ra năm chữ: "Giết người thì đền mạng!"
Cô tuy rằng không phải thánh mẫu, nhưng loại người này, rốt cuộc vẫn là khoảng cách quá xa cô, cho nên như vậy một câu khinh phiêu nói, có thể quyết định sinh tử của một người, cô vẫn cảm thấy trong tâm có điểm quá kích động.
Nói xong năm chữ này, dường như hết thảy khói mù mịt trong lòng cô, toàn bộ trong nháy mắt tiêu tan.
Tốt!
Mọi thứ đều chỉ là dĩ vãng, tất cả đã qua đi...
Treo điện thoại, An Mộc đi tới biệt thự Phong Kiêu.
Diệp Đồng Đồng đã dậy, đang chạy quanh khu biệt thự, An Mộc vừa mới tiến vào, Diệp Đồng Đồng hứng thú vội vàng chạy tới, "Mộc Mộc, Mộc Mộc, cái này biệt thự thế nhưng còn có bàn đu dây! Chúng ta đi làm đi!"
"Mộc Mộc, a a a, thế nhưng còn có nhà ấm trồng hoa!"
"Mộc Mộc, thế nhưng còn có khoai lát!!......"
Nếu bà ngoại Lưu tới đấy chắc chắn sẽ cảm thấy Đồng Đồng tùy tiện, không có kiến thức, ngược lại An Mộc nhìn thấy dáng người Đồng Đồng, nhảy nhót, nhẹ nhàng như bướm bay. Tâm tình cô lúc trước bị áp lực, cũng trở nên tốt hơn!
Hai người ở bên trong phòng khách của biệt thự ăn đồ ăn vặt, tìm một số phim nhựa xem để học tập, bộ phim trước mắt khiến An Mộc và Diệp Đồng Đồng đều hứng thú...
Ăn xong, nghe ở cửa có tiếng động, Diệp Đồng Đồng lấy vận tốc ánh sáng đem toàn bộ đồ ăn vặt chất đống trước mặt An Mộc, ngồi nghiêm chỉnh, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào phim nhựa.