Chương 748: Chú cháu loạn luân, ngươi nhận kẻ thù làm chồng!

Tùy Chỉnh

Editor: Hani
Phong Kiêu thu hồi súng lục, nhìn đến bộ dáng của hắn, ghét bỏ mắng một tiếng phế vật, lúc này mới mở miệng "Còn không mau cút đi!"
Phong Tử Khiêm lại hai chân mềm nhũn, quỳ trên mặt đất, miệng mở ra, trên dưới hàm răng chạm vào nhau rung động, "Chân, chân mềm. Đi, đi không được......"
Phong Kiêu trong mắt chợt lóe lên.
An Mộc liền túm chặt cánh tay Phong Kiêu, quơ quơ...
Phong Kiêu hừ lạnh một tiếng, lúc này mới lôi kéo tay An Mộc lên xe.
Lên xe, Phong Kiêu trừng mắt nhìn An Mộc: "Như thế nào, luyến tiếc anh giết hắn ta?"
An Mộc:......
Cái nam nhân bá đạo không biết đạo lí này! Anh rõ ràng không tính thật sự giết Phong Tử Khiêm, thế mà hiện tại lại lấy chuyện này để kiếm chuyện với mình...
An Mộc quay đầu, cười tủm tỉm mở miệng: "Không phải luyến tiếc, chỉ là cảm thấy hắn không đáng để anh phải tự làm ô uế tay mình."
Phong Kiêu lúc này mới hừ lạnh một tiếng.
An Mộc mím môi, mở miệng nói, "Kỳ thật, Phong Tử Khiêm cái người này, nhát như chuột, anh như vậy hù dọa hắn, hắn khẳng định ai đều không nói."
Phong Kiêu gật gật đầu.
Hai người ở biệt thự Phong Kiêu lén lút gặp nhau mấy buổi tối, Phong Kiêu không thể không hồi kinh đều.
May mà đoàn phim còn có nửa tháng nữa là kết thúc công việc, đến lúc đó An Mộc cùng Phong Kiêu lại có thể đi đến kinh đô gặp mặt.
Cho nên thời điểm hai người xa nhau, thật ra cũng không có quá lưu luyến.
Mà một ngày kia, An Mộc bởi vì ban ngày muốn quay chụp, cho nên không có thể đưa Phong Kiêu đi.
Tới buổi tối, trở lại khách sạn đã lâu, nhưng An Mộc vẫn cảm thấy có điểm không thích ứng được.
Nhìn khách sạn trống rỗng, An Mộc khẩn cấp gọi điện thoại cho Diệp Đồng Đồng, "Như thế nào còn không tới?"
Lời này vừa mới phát ra, ở cửa liền truyền tới tiếng đập.

Mở cửa phòng ra, quả nhiên thấy Diệp Đồng Đồng đứng ở bên ngoài, ôm gối còn mặc áo ngủ rộng thùng thình, cầm di động cười tủm tỉm nhìn cô.
Một vọt vào tới, Diệp Đồng Đồng liền cảm thán, "Mộc Mộc, tớ vài buổi tối rồi đều không ăn đồ ăn vặt, gầy rồi!"
Đêm nay, có Diệp Đồng Đồng, liền không cảm thấy cô đơn.
Diệp Đồng Đồng ăn một thùng khoai lát, lại cùng hai ly nước ngọt, xong mới vào buồng vệ sinh đi tắm rửa.
Đúng lúc này, di động của An Mộc đột nhiên vang lên.
Cô nhìn thấy dãy số xa lạ, không tính sẽ nhấc máy. Nhưng tiếng chuông điện thoại vang lên không ngừng, cô buộc phải ấn vào nút nghe.
Điện thoại được kết nối, âm thanh của người đối diện vang lên: "An Mộc."
Thanh âm chắc chắn, ngữ khí này chính là ngữ khí của Phong Tử Khiêm mỗi lần kêu tên mình.
An Mộc sửng sốt: "Anh là ai?"
"Cô là đồ kỹ nữ!" Người đối diện lập tức thay đổi giọng nói, tức giận quát.
"Chú cháu loạn luân, cô đúng là không biết xấu hổ!"
An Mộc sắc mặt tối sầm, "Phong Tử Khiêm, anh cho rằng thay đổi thanh âm, tôi không nhận ra ngữ khí của anh?"


Người đối diện im lặng một hồi, tiếp theo cười lạnh hai tiếng, trong thanh âm lộ ra vẻ điên cuồng, "An Mộc, tôi gọi điện cho cô chính là vì muốn nói cho cô, cô có bao nhiêu khôi hài!"

An Mộc nghi hoặc nhíu mày, liền nghe được âm thanh người đối diện, " Cô có biết, cô mỗi buổi tối hầu hạ người đàn ông kia, rốt cuộc biết hắn là ai? Cô biết hắn là hạng người như thế nào sao? Cô nhận người đó làm chồng, thật là điều đáng chê cười lớn nhất trên thế giới này."
"Anh có ý tứ gì?!" Giọng An Mộc trầm xuống.
"Ý tứ chính là... Cô cho rằng năm đó cha mẹ cô gặp tai nạn xe cộ, thật sự chỉ là ngoài ý muốn sao? Tôi có thể nói cho cô biết, năm đó thời điểm cha mẹ cô bị tai nạn, Phong Kiêu ở thành phố C!"
An Mộc nghe nói như thế, cả người cứng đờ, "Anh nói cái gì? Anh nói rõ ràng xem nào! "
Nhưng cố tình, Phong Tử Khiêm trực tiếp cắt đứt cuộc gọi!
An Mộc giống như điên, liên tục gọi lại cho đối phương nhưng chỉ là những tiếng của tổng đài sau đó là tút tút kéo dài...
An Mộc lập tức như bị hútsạch sinh khí, cả người mất hết sức lực, ngã phịch xuống giường.