Chương 761-770: Một màn kịch lớn (11-20)

Tùy Chỉnh

Chương 761: Một màn kịch lớn (11)
Vừa nãy còn hát ca vui vẻ, diễn một màn còn đặc sắc hơn cả kinh kịch nữa mà, bây giờ còn chưa đạt được mục đích đã muốn bỏ chạy rồi hả?
Như vậy sao được? Hôm nay hắn cũng đã chuẩn bị cho cô một màn kịch lớn còn chưa mở màn nữa mà…
Nghĩ tới đây, Cố Dư Sinh liền cướp lời nói trước Chu Tịnh: “Ông, bánh sinh nhật còn chưa cắt, bây giờ cũng chỉ còn có người mình ở lại, trên lầu có phòng dành cho tiệc nhỏ, mọi người có chuyện gì không? Nếu không chúng ta dẫn ông nội đến cắt bánh kem ở đó?”
Dừng một chút, Cố Dư Sinh lại bổ sung thêm một câu: “Mọi người không có chuyện gì gấp chứ?”
Lục Bán Thành nói: “Có gì gấp chứ, hôm nay chính là sinh nhật của Cố lão gia, cắt bánh gato là chuyện quan trọng, muốn đi đâu thì cũng phải làm cho xong rồi mới đi chứ!”
Lục Bán Thành nói xong, Lương Đậu Khấu có bao nhiêu sốt ruột đi tìm Chu Tịnh, lúc này lại đang có ấn tượng xấu với Cố lão gia nên cô không dám nói gì, nín lại.
Sau khi vào thang máy, Cố Dư Sinh dặn dò Tiểu Vương một câu: “Cậu đi đến phòng nghỉ trên lầu hai mời ông xuống đây.”
“Vâng, Cố tổng.” Tiểu Vương đáp một tiếng, bấm lầu hai.
. . . . . . .
Lúc sinh nhật của Cố lão gia mà người quản lý của Lương Đậu Khấu lại làm những chuyện như vậy thật sự là làm người nhà họ Lương mất mặt.
Mặc dù họ ngồi trong phòng tổ chức tiệc nhỏ có nói chuyện râm ran, không nhắc gì đến chuyện lúc nãy nhưng bầu không khí vẫn có chút không tự nhiên.
Đặc biệt là Lương Đậu Khấu, ngồi bên cạnh mẹ Lương nhưng đừng tính đến nói chuyện, cả nụ cười cũng đông cứng.
Trước khi nhân viên phục vụ đẩy bánh kem đến, mẹ Lương sợ Cố lão gia có ấn tượng không tốt với con gái mình, lại mở miệng răn dạy Lương Đậu Khấu, thật ra là muốn đẩy hết toàn bộ trách nhiệm lên người Chu Tịnh: “Tiểu Khấu người quản lý của con thật không ra gì, con mau thay người quản lý khác cho mẹ, coi chừng con bị cô ta làm hư đó!”
Mẹ Lương nói xong, lại lặng lẽ bấm bên hông Lương Đậu Khấu một cái, Lương Đậu Khấu nghe hiểu ý của bà, rũ đầu, hổ thẹn biết sai: “Dạ mẹ, chuyện lần này là lỗi của con, chuyện này sẽ không xảy ra lần thứ hai nữa đâu!”
Lương Đậu Khấu vừa nói vừa ngẩng đầu lên, mắt đẫm lệ: “Con thật có lỗi với mọi người, càng có lỗi với ông.”
Sở dĩ mọi người không muốn đề cập đến những chuyện diễn ra trong đại sảnh là do không muốn làm mối quan hệ này trở nên quá khó khăn, nhưng hiện nay mẹ Lương lại dạy dỗ con gái mình ngay trước mặt mọi người, Lương Đậu Khấu lại chủ động xin lỗi như vậy, cũng tản đi, bắt đầu an ủi Lương Đậu Khấu.
“Việc này cũng không thể trách Tiểu Khấu, dù sao Tiểu Khấu cũng đâu có biết người quản lý kia muốn làm cái gì…”
“Đúng a, chuyện qua rồi thì cho nó qua đi, mọi người cũng không cần nhắc lại, bà Lương cũng không cần lớn tiếng với con bé như vậy…”
“ . . . . . . .”
Mọi người đều điều đình, Lương Đậu Khấu lại mắt ướt lệ nhòa làm như biết lỗi lắm, lại còn có chút đáng thương: “Mặc kệ thế nào, vẫn là con không đúng, con không nghĩ đến hát một bài lại có thể phá hủy sinh nhật của ông rồi.”
Cố Dư Sinh ngồi ngay bên cạnh, bàng quan nhìn thấy hình ảnh này lại cúi đầu cười khẽ, cúi đầu giống như không có ai ngồi xung quanh mà rà qua rà lại tay của Tần Chỉ Ái chơi.
***
Chương 762: Một màn kịch lớn (12)
“Con cũng đừng quá áy náy, Cố lão gia cũng không nghĩ đây là lỗi của con đâu!”
“Được rồi cũng không sao mà, Tiểu Khấu đừng khóc nữa, bánh gato đến rồi, chúng ta mau qua cắt bánh gato đi.”
Mãi đến khi thấy nhân viên phục vụ đẩy một chiếc bánh gato cao hơn một mét vào, mọi người mới ngừng dỗ dành Lương Đậu Khấu, ôm lấy Cố lão gia cắt bánh gato.
Mọi người cũng mới ăn xong, không đói, nhưng vẫn ăn một ít bánh gato.
Thời gian còn sớm, mọi người tụ tập trong phòng, đàn ông bàn chuyện của đàn ông, phụ nữ nghĩ đến chuyện phải lo của phụ nữ.
Qua khoảng 20 phút, Lương Đậu Khấu đi đến chỗ Cố lão gia nói gì đó trước mặt Lương lão gia, không biết nói vài câu gì, sau đó đứng dậy rời đi.
Cô bước chân ra ngoài, Tiểu Vương ngồi cạnh Lục Bán Thành xem hắn chơi game cũng giả vờ đi vệ sinh mà ra khỏi phòng.
Trong chốc lát, điện thoại của Cố Dư Sinh vang lên một tiếng.
Cố Dư Sinh liếc mắt nhìn màn hình, là tin nhắn của Tiểu Vương gửi đến.
Cố Dư Sinh không trả lời tin nhắn của Tiểu Vương mà nhìn đến Lục Bán Thành, khi nhìn thấy ánh mắt của hắn, Lục Bán Thành khẽ gật đầu, sau đó bấm điện thoại mấy lần.
Trong phòng, bầu không khí rất hòa hợp và thoải mái.
Qua mấy phút, Lục Bán Thành xem điện thoại mệt, giả vờ giơ tay lên xoa xoa cái cổ, sau đó nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, tầm mắt liền ổn định lại: “Mọi người nhìn kìa!”
Giọng của Lục Bán Thành không cao nhưng đủ để tất cả mọi người trong phòng nghe rõ.
Mọi người còn nói chuyện nhưng tầm mắt lại dời đến ngoài cửa sổ theo tiếng của hắn.
Một kinh khí cầu lớn rực rỡ sắc màu từ từ bay lên, bên dưới kinh khí cầu còn có một bức hoành phi vì tốc độ bay khá nhanh nên mọi người chỉ có thể nhìn thấy mấy chữ “Cố lão gia…”
“Đây là quà bất ngờ của ai dành tặng cho Cố lão gia đây?”
“Bay cao lên rồi!” có người mở cửa sổ thò đầu ra, liếc mắt một cái: “…Dưới kinh khí cầu này có dây buộc, chắc là ở lầu 17.”
“Trên hoành phi viết gì vậy?”
“Sao thấy được a, hay là chúng ta đi xem một chút!”
Một nhóm người này đang rảnh rỗi không có chuyện gì làm, nghe lời đề nghị như vậy liền đồng loạt đứng lên, vây quanh Cố lão gia và Lương lão gia lên lầu.
Từ thang máy đi ra, nhìn qua hành lang dài, có thể dễ dàng nhìn thấy kinh khí cầu ở phần cuối cửa sổ.
Hành lang trải thảm dày, đi lên không có chút âm thanh nào.
Lúc đi sắp hết hành lang, trong phòng tay trái có một gian phòng không đóng cửa, bên trong lại có tiếng ném đồ vật ầm ầm.
Trong đám người có không ít phụ nữ, khó tránh khỏi hiếu kỳ lúc đi ngang qua sẽ chậm lại hoặc dừng bước một chút, liếc nhìn vào khe cửa không đóng, nhìn những thứ bị đập phá.
“Là vợ chồng cãi nhau sao?” một người họ hàng của Cố gia đi sau Cố lão gia tò mò lẩm bẩm một câu.
“Có lẽ là như vậy…” người kia vừa mới trả lời xong, cửa còn chưa đóng lại có tiếng rống giận không thể quen thuộc hơn: “Thật là tức chết ta…”
“Ồ?” có người ngừng bước nhìn về phía mẹ Lương: “Đây là tiếng của Tiểu Khấu đúng không? Không phải con bé đến nhà vệ sinh sao? Sao lại ở đây?”
***
Chương 762: Một màn kịch lớn (12)
“Con cũng đừng quá áy náy, Cố lão gia cũng không nghĩ đây là lỗi của con đâu!”
“Được rồi cũng không sao mà, Tiểu Khấu đừng khóc nữa, bánh gato đến rồi, chúng ta mau qua cắt bánh gato đi.”
Mãi đến khi thấy nhân viên phục vụ đẩy một chiếc bánh gato cao hơn một mét vào, mọi người mới ngừng dỗ dành Lương Đậu Khấu, ôm lấy Cố lão gia cắt bánh gato.
Mọi người cũng mới ăn xong, không đói, nhưng vẫn ăn một ít bánh gato.
Thời gian còn sớm, mọi người tụ tập trong phòng, đàn ông bàn chuyện của đàn ông, phụ nữ nghĩ đến chuyện phải lo của phụ nữ.
Qua khoảng 20 phút, Lương Đậu Khấu đi đến chỗ Cố lão gia nói gì đó trước mặt Lương lão gia, không biết nói vài câu gì, sau đó đứng dậy rời đi.
Cô bước chân ra ngoài, Tiểu Vương ngồi cạnh Lục Bán Thành xem hắn chơi game cũng giả vờ đi vệ sinh mà ra khỏi phòng.
Trong chốc lát, điện thoại của Cố Dư Sinh vang lên một tiếng.
Cố Dư Sinh liếc mắt nhìn màn hình, là tin nhắn của Tiểu Vương gửi đến.
Cố Dư Sinh không trả lời tin nhắn của Tiểu Vương mà nhìn đến Lục Bán Thành, khi nhìn thấy ánh mắt của hắn, Lục Bán Thành khẽ gật đầu, sau đó bấm điện thoại mấy lần.
Trong phòng, bầu không khí rất hòa hợp và thoải mái.
Qua mấy phút, Lục Bán Thành xem điện thoại mệt, giả vờ giơ tay lên xoa xoa cái cổ, sau đó nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, tầm mắt liền ổn định lại: “Mọi người nhìn kìa!”
Giọng của Lục Bán Thành không cao nhưng đủ để tất cả mọi người trong phòng nghe rõ.
Mọi người còn nói chuyện nhưng tầm mắt lại dời đến ngoài cửa sổ theo tiếng của hắn.
Một kinh khí cầu lớn rực rỡ sắc màu từ từ bay lên, bên dưới kinh khí cầu còn có một bức hoành phi vì tốc độ bay khá nhanh nên mọi người chỉ có thể nhìn thấy mấy chữ “Cố lão gia…”
“Đây là quà bất ngờ của ai dành tặng cho Cố lão gia đây?”
“Bay cao lên rồi!” có người mở cửa sổ thò đầu ra, liếc mắt một cái: “…Dưới kinh khí cầu này có dây buộc, chắc là ở lầu 17.”
“Trên hoành phi viết gì vậy?”
“Sao thấy được a, hay là chúng ta đi xem một chút!”
Một nhóm người này đang rảnh rỗi không có chuyện gì làm, nghe lời đề nghị như vậy liền đồng loạt đứng lên, vây quanh Cố lão gia và Lương lão gia lên lầu.
Từ thang máy đi ra, nhìn qua hành lang dài, có thể dễ dàng nhìn thấy kinh khí cầu ở phần cuối cửa sổ.

Hành lang trải thảm dày, đi lên không có chút âm thanh nào.
Lúc đi sắp hết hành lang, trong phòng tay trái có một gian phòng không đóng cửa, bên trong lại có tiếng ném đồ vật ầm ầm.
Trong đám người có không ít phụ nữ, khó tránh khỏi hiếu kỳ lúc đi ngang qua sẽ chậm lại hoặc dừng bước một chút, liếc nhìn vào khe cửa không đóng, nhìn những thứ bị đập phá.
“Là vợ chồng cãi nhau sao?” một người họ hàng của Cố gia đi sau Cố lão gia tò mò lẩm bẩm một câu.
“Có lẽ là như vậy…” người kia vừa mới trả lời xong, cửa còn chưa đóng lại có tiếng rống giận không thể quen thuộc hơn: “Thật là tức chết ta…”
“Ồ?” có người ngừng bước nhìn về phía mẹ Lương: “Đây là tiếng của Tiểu Khấu đúng không? Không phải con bé đến nhà vệ sinh sao? Sao lại ở đây?”
***
Chương 763: Một màn kịch lớn (13)

“Đúng vậy, còn tức giận lớn như vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?” Thím ba của Lương Đậu Khấu nói tiếp.
“Tôi đi xem một chút…” mẹ Lương cũng cảm thấy buồn bực, đi về phía cửa.
Kết quả bà còn chưa đi được ba bước, Lương Đậu Khấu lại gầm lên: “Không phải là đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi sao? Vậy sao cuối cùng người trong video lại không phải là con tiện nhân kia mà lại là cậu, Chu Tịnh, cậu đang làm cái quái gì vậy hả?”
Toàn bộ mọi người đều đừng bước, kinh ngạc che miệng.
Ngay cả mẹ Lương nghe xong cũng không thể tin được những lời như vậy lại có thể phát ra từ miệng của con gái mình, lại choáng váng đến nỗi quên cả đẩy cửa.
Bên trong lại có một loạt những đồ vật bị hất xuống đất, Lương Đậu Khấu lại tức giận hừng hực mở miệng: “Cậu có biết hay không hôm nay tôi suýt nữa bị liên lụy chết rồi, lúc sinh nhật của Cố lão gia lại bị người quản lý của mình làm cho mất mặt, thật sự là khiến Lương gia nhà tôi không ngóc đầu lên nổi trước mặt Cố gia luôn cậu có biết không?”
Tất cả mọi người bên ngoài phòng đều có vẻ mặt biến hóa thất thường.
Mơ hồ biết được đã xảy ra chuyện gì, mẹ Lương mới hoàn hồn, thừa dịp mọi người còn không hiểu, theo bản năng liền muốn gõ cửa ngăn  không cho con gái nói thêm gì nữa, chỉ tiếc Cố Dư Sinh đã biết bà sẽ làm như vậy, liền ngăn trước mặt bà, sau đó lại hạ giọng nói nhỏ: “Lương bá mẫu, có một số chuyện, cháu nghĩ ông nội và Lương lão gia cần phải biết.”
Nói xong, Cố Dư Sinh liền nhìn về phía Cố lão gia và Lương lão gia một cái.
Lương Đậu Khấu là con cái của Lương gia, Lương lão gia không tiện ra mặt bênh vực, liền nhìn thẳng không cảm xúc.
Lương lão gia lại nháy mắt ra hiệu với mẹ Lương, ý nói bà đừng làm phiền những người trong phòng.
Lúc này Cố Dư Sinh mới thu tay lại.
“Cũng còn may mẹ tớ phản ứng nhanh, ở thời điểm mấu chốt răn dạy tớ trước mặt mọi người, nên tớ diễn kịch theo bà, sau đó mới không để mọi chuyện trở nên hỏng bét như vậy…ChuTịnh, cậu nói cho mình biết cuối cùng mọi chuyện là như thế nào vậy? Sao kế hoạch của chúng ta lại không thành mà ngược lại cậu lại bị cuốn vào chứ?”
Cuối cùng Chu Tịnh cũng lên tiếng, giọng nói rất yếu ớt: “Mình không biết, không biết xảy ra vấn đề ở chỗ nào, rõ ràng là nhân viên phục vụ kia nói cho mình biết là con bé đóng thế kia ở phòng 1311, nhưng sau khi mình đưa Dương tổng lên xong lại không nhìn thấy bất cứ ai trong đó, mà mình, đáng ra phải đi, lại bỗng cảm thấy không còn chút sức lực nào nữa, cả người nóng không chịu nổi… Dương tổng không tìm thấy người trong phòng liền mắng mình đang đùa bỡn hắn, sau đó mình lại không thể khống chế được chính mình, nghiễm nhiên chủ động với hắn…”
“Chắc chắn là có vấn đề, còn chờ cậu nói sao? Cậu không biết đâu, lúc mình nghe mọi người nói người trong video là cậu mình còn cho rằng bản thân bị ảo giác, mà khi quay đầu thật sự lại nhìn thấy cô ta ngồi ngoan ngoãn ở đó bên cạnh Cố Dư Sinh, lúc đó mình choáng váng lắm cậu có biết không?” có thể là trong lòng Lương Đậu Khấu vẫn còn sợ, giọng của cô có chút bất ổn.
Ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Cố Dư Sinh…. Chỉ mấy chữ này thôi cả đoàn người cũng có thể hiểu tiện nhân trong miệng Lương Đậu Khấu là ai rồi, tất cả đều quay người, nhìn về phía Tần Chỉ Ái.
***
Chương 764: Một màn kịch lớn (14)

Lương Đậu Khấu trong phòng còn không biết bên ngoài có một đám người đang đứng lại lải nhải không yên: “Vốn muốn để cho cô ta ngủ với người đàn ông khác, lúc đó cô ta sẽ bị Cố lão gia và Cố Dư Sinh từ bỏ, không ngờ cuối cùng lại mang tảng đá đập phải chân mình, cái gì cũng không đủ bù lại được…”
“… Đúng rồi, Chu Tịnh, cậu nói sau khi cậu vào phòng 1311 xong cả người đều thay đổi, không phải là thuốc mình muốn cho cô ta uống…. lại bị cậu uống đó chứ?”
“Có thể là nhân viên phục vụ kia, cô ta lấy tiền của chúng ta rồi, lại không đưa thuốc cho tiện nhân kia uống mà lại đưa cho cậu uống… vấn đề chắc chắn là do cô ta rồi, mình phải đi hỏi cho ra lẽ mới được!”
Sau đó lại có tiếng giày cao gót, đi đến cửa, cửa phòng bị Lương Đậu Khấu đang tức giận đùng đùng mở ra.
Cô ta chỉ đi được thêm một bước chân, cả người giống như bị điểm huyệt, nhìn chằm chằm những người trước mặt, đứng đơ tại chỗ.
Trong nháy mắt, Lương Đậu Khấu có cảm giác như trăm hoa héo tàn trong thế giới của mình, yên lặng như tờ.
Cô không còn vẻ tức giận như lúc ở trong phòng nữa, ý định muốn tìm nhân viên phục vụ tính sổ lại biến mất trong nháy mắt.
Hàng hiên lại rơi vào bầu không khí ngưng trệ quỷ dị.
Qua đúng hai phút, khuôn mặt trắng bệch của Lương Đậu Khấu mới bắt đầu có biểu hiện hoàn hồn, lẩm bẩm: “Ông, Ông nội, cha, mẹ,… mọi, mọi người, mọi người,…”
Cô hoảng loạn không nói ra được câu: “Tại sao mọi người lại ở đây?” liền hoảng loạn cắn môi.
Bầu không khí càng giằng co căng cứng.
Mẹ Lương lặng lẽ liếc mắt nhìn Lương lão gia đang đứng cạnh Cố lão gia, sắc mặt bọn họ trầm thấp đến đáng sợ, liền cười khan nỗ lực điều đình: “Cái này… cái này có thể là… là hiểu… hiểu lầm… hiểu lầm thôi…”
“Hiểu lầm?” Cố Dư Sinh như nghe thấy một chuyện cười, cười khẽ hai tiếng, sau đó ngữ khí liền trở nên độc ác: “Lựa đúng dịp sinh nhật của ông để làm chuyện khiến người khác hiểu lầm, vậy đợi đến khi vợ của tôi bị bỏ thuốc nằm trên giường với người đàn ông khác khiến tất cả những danh môn quý tộc trong Bắc Kinh đều biết, sau đó thì thầm chỉ trỏ sau lưng ông nội thì lúc đó mới thật sự là hiểu đúng sao?”
Mẹ Lương bị Cố Dư Sinh nói đến nghẹn lời, cũng không nói thêm được gì nữa liền cúi đầu.
Lương Đậu Khấu dại ra, lúc này mới chuyển động con ngươi, từ từ phản ứng lại.
Những chuyện cô vừa nói với Chu Tịnh ở trong phòng đều bị mọi người nghe thấy,… Những năm gần đây cô cực khổ lắm mới lấy được sự yêu thương tín nhiệm của Cố lão gia, không còn nữa… thậm chí cô còn làm một chuyện cười trước mặt gia tộc mình,… hình tượng không còn, những lời khen ngợi và sùng bái của tất cả mọi người trong họ cũng không còn,… cô cuối cùng lại có kết quả như vậy…
Trên mặt Lương Đậu Khấu có vẻ hoang mang, sau đó lại biến thành phẫn nộ.
Là cô ta, tất cả đều là vì cô ta!
Nếu không phải cô ta, cô sẽ không trở nên như vầy!
Nghĩ tới đây, Lương Đậu Khấu liền ngẩng đầu lên, nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt âm trầm từ từ trừng nhìn Tần Chỉ Ái: “Là cô! Là cô! Là cô hãm hại tôi đúng không? là cô đưa những người này đến đây có đúng không?”
“Aaaaa!” không toại nguyện, lại thất bại thảm hại, Lương Đậu Khấu rít gào, sau đó bỗng nhiên nhào tới Tần Chỉ Ái.
***
Chương 765: Một màn kịch lớn  (15)

Cố Dư Sinh phản ứng cực nhanh kéo Tần Chỉ Ái vào ngực, sau đó khiến Lương Đậu Khấu nặng nề ập lên lưng hắn.
Lương Đậu Khấu giương nanh múa vuốt dùng túi xách quật nhưng thực chất không có chút sức lực nào, Cố Dư Sinh vẫn giả vờ rên khẽ một tiếng, sau đó nhanh chóng giơ tay lên nhét vào miệng Tần Chỉ Ái một thứ gì đó.
Động tác của hắn cực nhanh đến khi Tần Chỉ Ái phản ứng lại được, nước mắt cũng đã trào ra.
Cố Dư Sinh lại… lại bôi mù tạc vào miệng cô. . . 
Bị cay khiến Tần Chỉ Ái chảy nước mắt ròng ròng, trừng mắt nhìn Cố Dư Sinh.
Cô còn chưa mở miệng hỏi hắn đang làm gì, Cố Dư Sinh liền bấm vào mông cô một cái, khiến cô không thể hỏi được.
Lúc này không tranh thủ khóc lóc oan ức một chút thì còn chờ đến khi nào hả vợ?
Ngay sau đó, Cố Dư Sinh giả vờ lo lắng cần bao nhiêu đau lòng thì có bấy nhiêu đau lòng lau nước mắt cho Tần Chỉ Ái: “Tiểu Ái, anh biết em rất oan ức, nhưng người sai không phải là chúng ta, em không cần phải khóc, cô ta cũng đâu có đánh trúng em?”
“Em…” cô vừa mới định nói chuyện, Cố Dư Sinh lại bấm vào mông cô hai cái, có cảm giác ngứa một chút, khiến cô không nói nên lời, thêm vào cô đang nức nở nên những người xung quanh lại không nghe được cô nói gì, ngay cả cô cũng không biết mình đang nói gì.
Có thể là Cố Dư Sinh nghe rõ, lại dịch lời của cô cho mọi người đứng ở đó nghe: “Anh hiểu, anh biết em nghe thấy những câu nói đó xong nhất định sẽ rất sợ, có điều em phúc lớn mạng lớn, không bị bỏ thuốc, không sao! Ngoan, đừng khóc…”
Tần Chỉ Ái không phản ứng còn đỡ, vừa khóc lại được Cố Dư Sinh dỗ như thế càng khiến Lương Đậu Khấu phát điên lên: “Cô giả bộ cái gì chứ? Nếu không phải tại cô tôi sẽ trở nên chật vật như thế nào sao? Đều tại cô!”
Tần Chỉ Ái bị mù tạc làm cay khiến cô không thể nào dừng được nước mắt, khiến người ngoài nhìn vào thật sự tin là cô bị hù sợ.
Cố lão gia dù không thừa nhận Tần Chỉ Ái những vẫn nể mặt những người Cố gia đứng ở đó: “Có chuyện gì thì nói, sao có thể động thủ đánh người chứ?”
“Đúng a, mọi người không ai ngu cũng chẳng ai điếc, những lời Lương tiểu thư vừa mới nói trong phòng chúng tôi đều có thể nghe thấy rõ ràng, sao quay người lại là lỗi của người khác chứ?”
Lúc mọi người đồng thanh đồng thủ, Tần Chỉ Ái không cần lên tiếng, Cố Dư Sinh đã làm như cô đang nói chuyện, lại vuốt tóc cô, lại đẩy vở tuồng này lên đến đỉnh điểm: “Anh biết, anh biết rõ em lo lắng cho Bảo Bảo trong bụng, nếu thật sự bị người ta bỏ thuốc, chắc bây giờ đã không giữ nổi rồi…”
Cố Dư Sinh dùng hết sức nhấn mạnh mấy chữ Bảo Bảo và không giữ nổi, thậm chí lúc nói còn liếc qua Cố lão gia một cái, đúng như dự đoán, khi ông nghe được những chữ này, trong mắt lại nổi lên một vệt tức giận rất nhỏ.
“Đúng vậy, trong bụng em còn cóBảo Bảo, sao có thể ra tay độc ác như vậy chứ?”
“Nếu kế hoạch của họ thành công, chẳng phải đã giết chết một sinh mệnh rồi sao?”
“Quả thật là nghiệp chướng mà, sao Lương gia lại có một đứa con gái như vậy chứ?”
Lương Đậu Khấu vốn đã mất đi lý trí, lại nghe thấy những lời bình luận như thế khiến cô ta điên cuồng diễu võ giương oai muốn đánh Tần Chỉ Ái.
***
Chương 767: Một màn kịch lớn (17)
ChuTịnh biết Cố Dư Sinh sẽ không phản ứng lại, lại không có bất cứ điểm dừng nào, liền nói tiếp: “Kinh khí cầu ngoài cửa sổ kia theo danh nghĩa là một món quà bất ngờ cho Cố Dư Sinh nhưng thật ra là muốn đưa mọi người đến chỗ phòng của tôi…”
“…Cửa phòng khách sạn rõ ràng đã đóng lại, là ngươi đã lén lút mở ra đúng không?”
Cố Dư Sinh quay đầu, liếc mắt nhìn về cửa khách sạn, thấy Tần Chỉ Ái đã ra khỏi nhà vệ sinh, liền dập thuốc, ném tàn thuốc vào thùng rác, thẳng người đi đến cửa khách sạn.
ChuTịnh quay người nhìn theo bước tiến của hắn: “Những câu ta hỏi ngươi, ngươi không trả lời cũng không sao, nhưng sao ngươi có thể biết được những chuyện mà ta và Tiểu Khấu đã sắp xếp được chứ? Là ai nói cho ngươi biết?”
Cố Dư Sinh vốn không muốn đếm xỉa đến những câu hỏi của Chu Tịnh, nhưng hắn bước được hai bước, lại dừng lại, đưa lưng về phía Chu Tịnh, không quay đầu nhìn cô ta nhưng lại ném cho cô ta một câu, mà câu đó lại chẳng liên quan gì đến câu hỏi của cô ta: “Hai tiếng đồng hồ trước, ở quán bar LI, toàn bộ những người bị tình nghi tàn trữ ma túy đều được mang đi điều tra.”
Quán Bar LI… là quán bar của Lực Ca? Tình nghi tàn trữ ma túy?
ChuTịnh giật mình, giống như bị đánh thức, ngẩng đầu lên nhìn về phía Cố Dư Sinh.
Chẳng trách cô làm nhiều chuyện như vậy cũng không thành công. . .
Thì ra… Bên Lực Ca đã có nội gián, mà nhất cử nhất động của bọn họ đều được báo lại cho Cố Dư Sinh

1 2 »