Chương 291-292: Em vẫn luôn uống thuốc này? (1-2)

Tùy Chỉnh

Chương 291: Em vẫn luôn uống thuốc này? (1)
Nhưng vì hắn muốn làm cô đau, thấy thân thể cô vì đau mà co rúm lại, hắn càng mạnh bạo hơn, giống như đáng lý ra ngay từ đầu đáng lý ra hắn phải làm như vậy với cô.
Đêm đó, Cố Dư Sinh dằn vặt Tần Chỉ Ái đến khi cô giống như đã mất đi nửa cái mạng.
Sau khi kết thúc, hắn vì say rượu nên cũng không đi tắm, nằm trên giường mơ màng ngủ.
Lúc hắn và cô thân mật, nhiều mùi nước hoa hỗn tạp trên người hắn đều nhiễm lên người cô, lan đến trên giường, thậm chí là toàn bộ phòng ngủ.
Tần Chỉ Ái biết mình đã mệt đến bở hơi tai, thân thể xụi lơ không nhúc nhích nổi nhưng vì mùi nước hoa kia cứ quanh quẩn khiến cô không thể nào ngủ được. cô nằm một lúc lâu mới cảm thấy đỡ mệt, vén chăn xuống giường, bởi vì chân cẳng rã rời, xém chút nữa ngã xuống đất, cô đỡ giường một lát từ từ mới có thể đứng thẳng, từ từ bước đi, nhặt quần áo lúc hắn điên cuồng đã ném xuống đất.
Cũng như mấy ngày trước, quần áo trắng như tuyết của hắn cũng có một vài vết son môi nhàn nhạt.
Đêm đó Tần Chỉ Ái thức trắng đêm, trước khi Cố Dư Sinh tỉnh lại, cô lấy cớ đi ra nhà kính, đợi sau khi Tiểu Vương lái xe đến đón Cố Dư Sinh, cô mới quay trở về phòng.
Ngày hôm đó đúng lúc Lương Đậu Khấu cũng không có lịch trình hay họp báo gì, Tần Chỉ Ái tối qua không được ngủ nên cả ngày hôm nay cô cũng ở nhà nghỉ ngơi.
Buổi sáng ngủ bù, buổi trưa ăn một tô mì lót dạ, sau đó trở lên phòng, cô lôi thùng đựng hành lý ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc của chính mình.
Lúc trước cô đóng giả làm Lương Đậu Khấu, để tránh lộ sơ hở, cô chỉ mang đến một vài bộ quần áo của Lương Đậu Khấu, thu dọn cũng rất nhẹ nhàng, hai cái quần jeans, ba cái áo thun, một đôi giày trắng, mấy bức thư của S Quân gửi cho cô, dây chuyền của Tần Gia Ngôn tặng,... Còn mấy bộ đồ lót.
Những thứ này chỉ cần thu dọn mười phút là xong, nhưng Tần Chỉ Ái chịu không nổi, cô vừa thu dọn xong, ngực lại khó chịu đến không thể thở nổi.
Sớm muộn gì cũng phải rời đi, Cố Dư Sinh lại đối xử với cô không tốt, có gì phải khổ sở như vậy chứ... Thế nhưng khi cô bỏ từng thứ vật dụng vào hành lý, kéo dây kéo, viền mắt lại không nhịn được đỏ lên...
Cô biết rằng, hắn và cô như vậy là kết thúc rồi.
Tần Chỉ Ái cố gắng gượng cười, gạt đi nước mắt, giấu vali trên nóc tủ quần áo, đi đến nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó ra ngoài cầm điện thoại di động xem giờ, thấy màn hình điện thoại báo còn năm ngày.
Tần Chỉ Ái để điện thoại di động xuống, đi một vòng biệt thự trống rỗng, cô không biết nên làm gì, cũng không có tâm trạng làm bất cứ chuyện gì, vì vậy lại đi vào phòng ngủ mở tivi, cũng không tập trung xem.
Lúc chạng vạng, cô nhận được điện thoại của Cố Dư Sinh, hắn cũng không nghe xem là ai bắt máy, chỉ mỏng lạnh nói câu: "Tối nay có việc không về nhà", liền cúp máy.
Thật giống như những ngày tháng cô vừa bước vào đây, hắn và cô vừa mới thân mật một chút lại một lần nữa xa cách lạnh lùng như lúc xưa.
***
Chương 292: Em vẫn luôn uống thuốc này? (2)

Cô vốn tưởng rằng trước khi cô đi có thể cùng hắn sống những ngày bình yên tốt đẹp để lưu lại những hồi ức thật tốt đẹp này.
Có điều như vậy cũng tốt... nếu như hắn thật sự đối xử tốt với cô như những ngày trước đây, cô làm sao nỡ rời xa hắn chứ?
Tần Chỉ Ái rũ mi mắt, gác máy, nhìn tivi, tinh thần lại ở đâu đâu.
Mãi cho đến đúng mười hai giờ khuya, Tần Chỉ Ái mới cảm thấy đói bụng, cô lại ăn đơn giản vài món đơn giản trong tủ lạnh, lấp đầy dạ dày.
Trở lên lầu, Tần Chỉ Ái nhớ Cố Dư Sinh nói tối nay không về, quản gia cũng không có ở đây, cô cũng không cần phải trang điểm nữa, trực tiếp kéo rèm cửa sổ, tắt đèn bò lên giường.
-
Mấy ngày nay tâm tình của Cố Dư Sinh ngày một không tốt, mà người hiểu rõ điều đó nhất chính là Tiểu Vương.
Hắn ở trong công ty có những phản ứng kia, so với mấy ngày nay hắn đi gặp khách hàng còn thần thánh hơn.
Hai ngày trước có một nhà thầu hẹn gặp ở quán trà, bởi vì đối tác kẹt xe, đến muộn nửa phút, Cố Dư Sinh vừa thấy đối phương đến liền lập tức cầm hợp đồng xé thành nhiều mảnh trước mặt ông ta, không thèm thương lượng, quay đầu đi.
Còn sáng hôm nay lúc đến công ty bị kẹt xe, ở phía trước có người thắng gấp, dẫn đến phía sau bị đụng phải. Kỳ thực chuyện này cũng không có gì nghiêm trọng, nhưng chủ xe kia lại bồi thường một cái giá không hợp lý, Cố Dư Sinh thấy chuyện như vậy liền bỗng nhiên xuống xe, mở cửa xe phía sau ngồi xuống, không biết nghĩ gì lại đạp chân ga, khiến đầu xe đều lõm vào.
Tưởng chừng như vậy khi hắn vào công ty sẽ tốt lên một chút, không ngờ lại càng trầm trọng thêm, quả thật giống như thuốc súng vậy, thấy cái gì không hợp nhãn liền đá bay.
Sáng sớm công ty đã ngột ngạt đến cực điểm, cả ngày chỉ cần mọi người nhìn thấy hắn liền lui chín mười bước, trốn được thì liền trốn thật xa.
Có điều những ngày trước là Cố Dư Sinh giả vờ có tiệc bên ngoài, còn hôm nay hắn thật sự phải ra ngoài xã giao. Địa điểm cũng được chọn rất tốt, là một khu đèn mờ, đúng kiểu cách của KTV, nhưng bên trong lại nuôi không biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp, giống như khu cung cấp thịt tươi.
Lúc gọi điện thoại về nhà, hắn thật sự nghĩ tối nay không về nhà.
Từ ban đầu thấp thỏm thăm dò, về sau lại biến thành nản lòng thoái chí, vốn dĩ trong lòng của cô thật sự không có hắn, tối hôm qua lại không kiềm chế được tính khí, lại làm cho mối quan hệ của hai người trở nên tồi tệ hơn.
Kỳ thật hắn cũng không thích những loại hình như thế này, lúc trước hắn cũng chỉ ngồi có một chút rồi tìm một cái cớ ra về.
Nhưng đêm nay hắn vẫn ngồi đến một giờ sáng, hắn mới từ KTV đi ra.
Sau khi lên xe, lúc Tiểu Vương hỏi hắn đi đâu, hắn vốn dĩ định nói "Về công ty" nhưng không biết tại sao mở miệng lại phát ra hai chữ: "Về nhà."