Chương 261-262: Mặc dù không đẹp nhất, nhưng là duy nhất (1-2)

Tùy Chỉnh

            Lục Bán Thành?
            Làm sao hắn bỗng nhiên lại đến đây ? Hẳn là tới tìm Cố Dư Sinh?
            Tần Chỉ Ái vừa mở cửa, vừa mở miệng hỏi: "Cố Dư Sinh không. . . . . ."
            Hai chữ "Ở nhà" còn lại chưa nói ra, thì Lục Bán Thành đã đẩy cửa lớn, vội vàng bước vào: "Tiểu Khấu, Sinh ca có về nhà không?"
            Tần Chỉ Ái lắc lắc đầu, mở miệng nói: "Không, gần đây hắn vẫn chưa quay về biệt thự."
            Tần Chỉ Ái nhìn thấy Lục Bán Thành có chút lo lắng, qua một lát, vẫn không nhịn được, lên tiếng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
            Lục Bán Thành: "Tối hôm qua Sinh ca không biết làm sao, mà hôm nay phát sốt, cho nên tôi bảo hắn phải đi truyền nước ở bệnh viện, nhưng hắn không chịu, lại còn đi tham gia thương hội buổi tối, hẳn là do tâm tình không tốt, uống rất nhiều rượu, tôi vốn muốn để cho Tiểu Vương dẫn hắn đi, ai biết vừa ra khỏi cửa khách sạn, thì hắn đã cầm lấy chìa khóa xe mình trước, tôi còn chưa kịp phản ứng, thì xe hắn đã biến mất bóng dáng . . . . . ."
            Phát sốt? Là do tối hôm qua đứng lâu ở dưới mưa như vậy, sao lại không sinh bệnh chứ?
            Mi tâm Tần Chỉ Ái thoáng nhíu lại một cái: "Chưa gọi điện thoại cho hắn à?"
            Lục Bán Thành: "Gọi rồi, điện thoại tắt máy, bằng không tôi làm gì chạy đến nơi đây tìm hắn."
            Tần Chỉ Ái suy nghĩ, lại hỏi: "Vậy còn những nơi khác? Chưa đi tìm thử sao?"
            "Đã tìm khắp rồi, những phòng mang tên hắn, bên nhà cũ tôi cũng có phân phó người đi tìm, bình thường hắn thích ngây ngốc ở trong mấy phòng khách sạn, tôi cũng gọi điện hỏi, nhưng không thấy. . . . . ." Lục Bán Thành ngừng lại, nói tiếp: "Như vậy đi, tôi lại đi đến mấy chỗ khác tìm thử, nói không chừng hắn đang ngây ngốc ở quán bar nào, chị sớm nghỉ ngơi một chút đi, nếu hắn trở về đây, thì gọi điện thoại cho tôi."
            "Được." Tần Chỉ Ái gật đầu, đáp ứng.
            Lục bán thành cầm chìa khóa xe, đi ra cửa lớn, đang lúc mở cửa xe, Tần Chỉ Ái nhớ đến chuyện vòng cổ Tần Gia Ngôn tặng, đêm đó lúc cô được quản gia dìu đi, Lục Bán Thành có nói là sẽ giúp cô tìm vòng cổ, cô không xác định là Lục Bán Thành tìm, hay là Cố Dư Sinh. . . . . .
            Theo suy nghĩ này, động tác khoá cửa của Tần Chỉ Ái từ từ ngừng lại, cô gọi lớn về phía thân ảnh Lục Bán Thành: "Bán Thành?"
            "Hả?" Lục Bán Thành đang mở cửa, quay mặt lại.
            "Cái kia. . . . . ." Tần Chỉ Ái ngập ngừng, dùng cách dè dặt, hỏi tiếp: "Vòng cổ là cậu giúp tôi tìm sao?"
            "Vòng cổ? Vòng cổ gì?" Lục Bán Thành tựa như đã quên, kinh ngạc hỏi lại  hai tiếng, sau đó mới bừng tỉnh đại ngộ "À" lên một tiếng, trả lời: "Đó là do Sinh ca tìm, anh ấy không cho tôi nhúng tay giúp đỡ, một mình ở trong đài phun nước mò mẫm suốt cả đêm mới tìm được!"
            Thì ra, đúng là hắn tìm. . . . . . Tần Chỉ Ái như bị vật gì đó đánh trúng, cả người run rẩy, cô nhìn Lục Bán Thành không lên tiếng nữa.
            "Làm sao vậy? Vòng cổ đã sửa xong rồi? Hắn đã đưa cho chị rồi sao?" Lục Bán Thành tựa như hiểu được chuyện gì, lên tiếng hỏi vài câu.
            Đáy lòng Tần Chỉ Ái dao động, gật đầu nhẹ với Lục Bán Thành.
            Lục Bán Thành sốt ruột muốn đi tìm Cố Dư Sinh, sau khi hỏi xong liền khom người chui vào trong xe, hắn nhìn thấy cô, vốn định muốn đạp thẳng chân ga rời đi, nhưng nghĩ nghĩ, lại cảm thấy vẫn nên nói một câu, liền hạ xuống cửa kính mở miệng nói với Tần Chỉ Ái đang đứng sau cánh cửa: "Vòng cổ đó bị đứt, chất liệu gỗ cũng không phải là rất tốt, rất khó để sửa chữa, hắn tìm rất nhiều tiệm trang sức, mất không ít sức lực mới có thể sửa chữa được."
***
Chương 262: Mặc dù không đẹp nhất, nhưng là duy nhất (2)
          Lòng Tần Chỉ Ái không dễ dàng dao động, bởi vì những lời nói của Lục Bán Thành mà lại bắt đầu dao động.
            Cô mất sức lực rất lớn đích khí lực, mới khiến cho mình cố gắng nở một nụ cười về phía Lục Bán Thành, sau đó "Ừ"  một tiếng, biểu lộ ý cô đã nghe được.

            Lần này Lục Bán Thành thật sự không còn lời nào để nói nữa, đạp chân ga, rời khỏi.
            Tần Chỉ Ái ở phía sau cửa đứng một lúc lâu, mới khóa lại cửa lớn, xoay người đi về phòng.
            Lục Bán Thành đến lúc này, Tần Chỉ Ái hoàn toàn không có ý định ngủ.
            Trở về phòng ngủ, mới vừa ngồi ở bên giường, tay liền đụng vào vòng cổ lúc cô đi xuống lầu mở cửa cho Lục Bán Thành, tiện tay để trên giường.
            Lục Bán Thành nói, hắn tìm một đêm, mới tìm được vòng cổ này.
            Lục Bán Thành còn nói, hắn tìm rất nhiều tiệm trang sức, mất rất nhiều sức lực mới sửa chữa được.
            Cố Dư Sinh làm những chuyện này, có phải hắn muốn biểu hiện tốt với cô không? Hình ảnh ngày đó hắn chơi từng trò chơi, chơi lại một lần những trò chơi mà Gia Ngôn đã chọn, có thể giống như suy nghĩ của cô lúc trước hay không. . . . . . Ghen?
            Sau khi nghe Lục Bán Thành nói những lời này, tâm tình Tần Chỉ Ái khó dễ dàng bình phục, cô bị suy nghĩ hiện lên trong đầu mình quấy đích như từng gợn sóng nổi lên bốn phía.
            Qua một hồi lâu sau, cô mới khôi phục lại bình tĩnh, cầm lấy di động nhìn thoáng qua thời gian, ước chừng đã qua nửa tiếng rồi, không biết Lục Bán Thành có tìm được hắn không?
            Tần Chỉ Ái không biết rốt cuộc đây là lần thứ mấy mình cầm lấy di động lên xem thời gian, vào lúc gần mười hai giờ đêm, cô thấy Lục Bán Thành bên kia không có tin tức, không nhịn được, liền chủ động nhắn một cái tin cho Lục Bán Thành: "Có tìm được hắn không?"
            Qua gần một phút, Lục Bán Thành gửi tới tin nhắn khiến cho Tần Chỉ Ái hồi thần: "Còn chưa."
            Tần Chỉ Ái mới vừa xem, trên màn hình lại bật ra một tin nhắn mới: "Hiện tại hắn có về nhà không?"
            "Cũng không có." Tần Chỉ Ái mới vừa gửi ba chữ này đi, thì ngoài cửa liền vang lên tiếng sấm cuồn cuộn, cô quay đầu nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, giống với tối hôm qua, sau sấm chớp lại có một hồi mưa rào.
            Vào lúc mưa khi lái xe vốn rất nguy hiểm, hiện tại hắn bị sốt, lại còn uống rượu. . . . . .
            Nếu hắn ngây ngốc ở chỗ nào thì hoàn hảo, chỉ sợ là cảm xúc hắn không tốt, lái xe ẩu tả.
            Đáy lòng Tần Chỉ Ái càng thêm lo lắng, cô không nhịn được mà xuống giường, ánh sáng trên phòng ngủ chiếu lên sàn nhà, không bao lâu, cô cầm lấy di động chuẩn bị nhắn tin cho Lục Bán Thành lần nữa, hỏi một câu có tìm được Cố Dư Sinh hay không, thì tầm mắt lơ đãng lướt tới ngày tháng âm trên di động.
            Mười chín tháng tám. . . . . . Một ngày rất quen thuộc. . . . . .
            Tần Chỉ Ái nhíu mi, cẩn thận suy nghĩ một hồi lâu, bỗng nhiên cô nhớ tới, ngày này không phải là. . . . . . Ngày giỗ cha mẹ của Cố Dư Sinh sao?
            Hiện tại có thể nào hắn. . . . . .
            Nhất thời trong đầu Tần Chỉ Ái thoáng hiện lên, bốn năm trước, sau khi cô biết tin cha mẹ hắn qua đời, khi đến nhà cũ, cô vào không được, chỉ có thể ngây ngốc ở ngoài cửa, mãi cho đến ngày thứ bảy, cô mới đợi được lúc hắn một mình từ trong nhà cũ đi ra.
            Cô ngăn lại một chiếc xe đi theo sau xe hắn.
            Hắn đi đến mộ viên, ở trước mộ bia cha mẹ hắn, uống rất nhiều rượu.
            Lúc đó cô không xuất hiện, chỉ là nhìn trộm ở sau gốc cây nhìn hắn.
            Trời mưa to như trút nước, nhưng hắn lại không có dấu hiệu như rời khỏi, cô vừa lo lắng vừa đau lòng, sau đó mới cầm ô đi đến.
            Hắn biết có người ngồi bên cạnh,  nhưng vẫn không lên tiếng, cô cũng không nói chuyện, bởi vì cô biết, cảm xúc khi đó của hắn rất nặng nề, cho dù cô có nói nhiều lời an ủi lời, thì cũng sẽ không khiến cho đáy lòng hắn thoải mái nửa phần, không bằng im lặng làm bạn bên cạnh.
P/s: Nghe dân tình đọc bản convert nói tàm chương 600-700 mới nhận ra TCA giả . Các bạn cứ từ từ cảm nhận, hiện tại số chương dự kiến trên dưới 1000 💓💓💓