Chương 221-223: Vợ người ta (1-3)

Tùy Chỉnh

Cố Dư Sinh không quá để ý, theo bản năng kéo màn hình trượt xuống, lúc phần tin tức giải trí sắp biến mất khỏi màn hình một giây, hắn lại vô tình nhìn thấy ba chữ Lương Đậu Khấu.

Đầu ngón tay hắn dừng lại một hồi, lại kéo trở về, sau đó mới nhìn đến tin tức liên quan đến Lương Đậu Khấu.

“Nữ thần quốc dân”Lương Đậu Khấu được CSK truyền hình trực tiếp bữa tiệc sinh nhật.

Sinh nhật? Sặp đến sinh nhật Lương Đậu Khấu rồi sao?

Cố Dư Sinh nhíu mi một hồi, bấm vào, mắt thấy Lương Đậu Khấu rất đẹp, thế nhưng Cố Dư Sinh luôn cảm thấy đôi mắt cô có chút kỳ quái, không có vẻ ý nhị tinh xảo trong suốt giống như ngày thường.

Có thể là do trang điểm hoặc cách quay phim chụp ảnh khiến cho đôi mắt không chuẩn rồi… Cố Dư Sinh nhìn chằm chằm màn hình kia một lúc lâu, mới âm thầm nhổ nước bọt trong lòng, sau đó đầu ngón tay mới tiếp tục trượt màn hình xuống.

CSK vừa được thành lập vào tháng trước, Lương Đậu Khấu ký hợp đồng làm người mẫu đại diện cho họ, đúng lúc sinh nhật cô, có lẽ nhân dịp tổ chức sinh nhật cho cô, dùng danh tiếng của Lương Đậu Khấu để mở rộng tiếng tăm cho sản phầm.

Phía dưới cùng là đồng hồ đếm ngược thời gian.

Còn mười một giờ ba mươi bày phút nữa.

Dựa theo cách tính giờ, Trung Quốc nhanh hơn Nước Anh bảy tiếng đồng hồ.

Bây giờ là không giờ hai mươi ba phút, ngày hôm nay chính là sinh nhật của Lương Đậu Khấu, mà lúc gọi cho cô là mười ba giờ, ở Trung Quốc đang là tám giờ tối.

Hôm nay là sinh nhật của cô, quản gia gọi điện thoại cho cô, sao cô lại không nói chứ?

Cũng đúng, sao cô lại phải nói chứ?

Từ đêm sinh nhật của ông, hắn đã hù chết cô rồi, sau này cô liền ngoan ngoãn rời xa hắn như đúng ý muốn của hắn, cho nên tất nhiên cô sẽ không nói với hắn.

Mỗi khi hắn nhìn thấy cô trốn tránh phòng bị hắn, hắn sẽ lại cảm thấy không thoải mái, suy nghĩ trong đầu này khiến Cố Dư Sinh mím môi, cầm điện thoại di động sửng sốt hồi lâu, mới khóa màn hình điện thoại để dưới gối, mới vừa thả xuống không bao lâu, hắn lại cầm lên, tìm số điện thoại của Lương Đậu Khấu, click vào tin nhắn, gõ vài chữ: “Sinh nhật vui vẻ.”

Đầu ngón tay hắn đưa đến nút gửi, lại dời đến nút xóa, xóa bốn chữ này, ném điện thoại qua một bên, hay tay chống sau đầu, nhắm mắt lại.

Khoảng một phút, hắn hạ tay xuống trở mình, mặt nhìn về phía cửa sổ sát đất.

Qua mấy giây, hắn lại trở mình nhìn về phía phòng ngủ.

Lần này nằm im chừng mười phút, hắn bỗng nhiên kéo chăn che trên đầu mình.

Hắn nằm trên giường không ngừng đổi tư thế, mãi cho đến khi gần sáng, hắn mới hoàn toàn nằm im.

. . . . . .

Tám giờ sáng, Cố Dư Sinh rời giường, ăn sáng, đến công ty họp.

Mười một giờ trưa, ở nước Anh mưa tí tách rơi.

Mười hai giờ, mọi người đi đến phòng ăn, mưa vẫn chưa ngừng rơi.

Gần mười ba giờ, điện thoại của Cố Dư Sinh vang lên một hồi, hắn lấy từ trong túi ra, nhìn thấy nhắc nhở, CSK đang truyền hình trực tiếp, còn mười phút nữa là bắt đầu buổi tiệc sinh nhật của Lương Đậu Khấu rồi.

Tối hôm qua lúc hắn xem lướt qua tin tức, còn đặt nhắc nhở báo hôm nay truyền hình trực tiếp sinh nhật cô?
***
Chương 222: Vợ người ta (2)
Ngón tay Cố Dư Sinh không ngừng vuốt ve điện thoại di động, qua một lúc lâu hắn mới cất đi, sau đó nghiêng đầu nhìn những hạt mưa không ngừng rơi ngoài cửa sổ, suy tính cái gì một hồi lâu, cuối cùng giơ tay lên gọi thư ký Trương đang đứng bên cạnh mình nói nhỏ vào tai cô.
“Bây giờ sao?” Thư ký Trương không tin nghiêng đầu nhìn Cố Dư Sinh, còn cho rằng mình nghe lầm.
“Ừ” Cố Dư Sinh đáp lại một tiếng.
Thư ký Trương lúc này mới vội vàng lấy điện thoại di động ra bắt đầu bận bịu làm theo chỉ thị của hắn, qua khoảng năm phút đồng hồ, thư ký Trương quay đầu nói với Cố Dư Sinh: “Cố tổng, tôi đã sắp xếp xe cộ xong xuôi, vé xe lửa cũng đã mua rồi, khởi hành lúc một giờ bốn mươi phút, anh sẽ đến Paris lúc ba giờ bốn mươi phút.
Cũng là mười một giờ bốn mươi phút giờ Bắc Kinh, trước khi kết thúc sinh nhật của cô hai mươi phút.
Chắc là kịp…
Trong đầu Cố Dư Sinh tính thời gian một lần, liền nhấc áo khoác treo ở sau ghế dựa, dùng tiếng Anh nói tạm biệt những người ở đây rồi để thư ký Trương thay mình chủ trì buổi họp buổi chiều, hắn một mình rời khỏi phòng ăn.
Xe thư ký Trương gọi đã đợi ở trước cửa khách sạn.
Khách sạn nằm trên khu phố buôn bán sầm uất, đối diện toàn là những trung tâm thương mại trưng bày sản phẩm của những thương hiệu xa xỉ.
Trước khi Cố Dư Sinh lên xe lại do dự một chút, cuối cùng vẫn nói xin lỗi tài xế, để người đó chờ mình một chút, sau đó đi qua đường, đi vào trung tâm thương mại.
Cố Dư Sinh chưa từng mua quà cho phụ nữ, đây là lần đầu tiên, lúc các sản phẩm chói mắt chiếu khắp nơi trước mặt hắn, hắn lập tức ngây dại.
Cố Dư Sinh nhìn chung quanh một hồi lâu, cũng không biết nên mua cái gì, hắn lại cầm điện thoại di động tra xem phụ nữ sẽ thích những món gì, sau đó lúc đang nhìn đến điều thứ nhất là trang sức, hắn liền nhanh chóng đi đến một quầy chuyên kinh doanh vàng bạc đá quý nổi tiếng quốc tế.
Lúc Cố Dư Sinh tra trên mạng, còn thấy được một câu: “Tặng quà cho phụ nữ thì càng mắc càng tốt, nhất định không sai.”
Khi hắn nhìn thấy câu nói kia, trong tiềm thức lại phát lạnh.
Ném tiền qua cửa sổ như vầy quả thật không tốt, chỉ có những người nhà quê mới trúng số mới có thể làm những chuyện rẻ tiền như thế này.

Phải biết quà là thể hiện tâm ý trong lòng, Cố Dư Sinh liền nghiêm túc đi dạo cửa hàng một vòng, tỉ mỉ chọn một sợi dây chuyền ưng ý nhất, sau đó lúc tình tiền mới phát hiện ra thì ra giá của sợi dây chuyền đó cũng là con số mắc nhất trong cửa hàng.
-
CSK truyền hình trực tiếp hai tiếng đồng hồ, sau khi kết thúc, Tần Chỉ Ái và Chu Tịnh đi nghỉ ngơi nửa tiếng, sau đó có một hoạt động thương mại phải tham gia, đến khi hoàn tất mọi chuyện sẽ là bốn giờ chiều.
Ngày hôm qua ngoại trừ có một buổi dạ tiệc phải tham dự ở ngoài, Tần Chỉ Ái không còn hoạt động nào khác.
Cách giờ ăn cơm tối bốn tiếng đồng hồ, Chu Tịnh có một số việc bận, mà địa điểm tổ chức hoạt động rất gần khách sạn cô ở, khoảng năm trăm mét, Tần Chỉ Ái nghĩ đến điện thoại di động của mình đã hết pin, đồ sạc cũng không mang theo, liền chào hỏi Chu Tịnh rồi nói cho cô ấy biết cô sẽ ngồi chờ Chu Tịnh trong khách sạn, sau đó đi trước.
Tần Chỉ Ái đi được bảy tám phút đã đến khách sạn.
Nhìn qua cửa xoay tròn trước cổng khách sạn, cô liền nhìn thấy người mà đáng lý ra cô sẽ không nhìn thấy nhất.
Cố Dư Sinh.
***
Chương 223: Vợ Người Ta (3)
Hắn ngồi trên ghế salon ở đại sảnh, đầu ngón tay đang cầm thuốc hút, tay còn lại cầm điện thoại di động.
Biểu hiện trên mặt hắn hơi khó coi, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ nổi giận vậy, đại khái lại gọi điện thoại cho cô không được, không có ai bắt máy, hắn liền tức giận nặng nề ném điện thoại di động lên bàn, sau đó tàn nhẫn hút hai hơi thuốc, tiếp tục ấn lên điện thoại di động động hai cái, lại đưa lên tai.
Lần này hắn càng khó chịu hơn so với lần trước, lúc Tần Chỉ Ái cho rằng hắn sẽ đập điện thoại trong tay, người đàn ông kia bỗng nhiên nhìn thấy cái gì, động tác dừng một chút, sau đó liền quay đầu chầm chậm nhìn về phía cô.
Lúc Tần Chỉ Ái còn đang bối rối không biết vì sao hắn lại ở đây, cô đang không biết có nên đến chào hỏi hắn hay không, Cố Dư Sinh thu hồi tầm mắt, dập thuốc trên tay, sau đó đứng lên đi về phía cô.
Không phải là hắn đến tìm cô chứ?
Tần Chỉ Ái đứng tại chỗ, nhìn thấy Cố Dư Sinh bước đến chỗ mình, khiếp sợ không nói nên lời.
“Sao điện thoại của em lại không gọi được?” Đáy mắt Cố Dư Sinh vẫn còn sự phẫn nộ lúc nãy, âm thanh giống như là đang trách móc cô.
“A?” Tần Chỉ Ái nghe thấy, đầu tiên là kinh ngạc hỏi ngược lại một tiếng, sau đó lại hiểu được thì ra lúc nãy là hắn đang gọi điện thoại cho cô,… Vì vậy, hắn thật sự đến tìm cô?
Lúc đại não của Tần Chỉ Ái đang nhanh chóng phân tích tình hình, cô nhìn thấy người đàn ông nhíu mày một hồi, vội vàng tỉnh táo lại, giải thích: “Lúc em quay truyền hình trực tiếp điện thoại đã hết pin tắt nguồn rồi.”
Dừng một chút, Tần Chỉ Ái lại hỏi: “Anh tìm em có chuyện gì không?”
“Em ở phòng nào?” Cố Dư Sinh nghe câu hỏi một đằng, lại trả lời bằng một câu hỏi khác.
Tần Chỉ Ái buồn bực liếc mắt nhìn Cố Dư Sinh.
Cố Dư Sinh nhìn đồng hồ trên tường, khoảng gần năm giờ, cũng chính là còn mười phút nữa là đến 24 giờ theo giờ Bắc Kinh,… Hắn nhìn cô không nói gì, cũng không đợi kịp câu trả lời của cô, liền giật túi xách của cô tìm kiếm bên trong hai lần mới lấy được thẻ phòng, sau đó liếc mắt nhìn thẻ, trực tiếp lôi cổ tay cô quay người đi về phía thang máy.
Thang máy đi thẳng một đường, Cố Dư Sinh cứ sốt ruột nhìn đồng hồ trên tay nhiều lần, cửa thang máy vừa mở ra hắn liền không chờ được mà kéo tay Tần Chỉ Ái đi về phía phòng của cô.
Hắn cầm thẻ phòng mở cửa, đẩy cô vào phòng, sau đó liền theo sát phía sau đi vào, hắn giơ cổ tay, còn lại ba phút.
Kế hoạch hoàn thành, cả đời này đây là lần đầu tiên Cố Dư Sinh tặng quà cho phụ nữ, nói hắn không hồi hộp chính là đang nói dối.
Hắn đi tàu hỏa đến Paris, vẫn luôn nghĩ không biết nên đưa quà cho cô như thế nào.
Vốn nghĩ ổn rồi nhưng khi gặp cô, hắn lại sốt sắng lên.
Thật sự rất lúng túng nha… Ban đầu lúc hắn còn là đội trưởng trong quân đội, hắn cũng không hề cảm thấy như vậy nha… Trong lòng Cố Dư Sinh thầm nói một lúc lâu, những cái kia căn bản là đã được tổ chức tốt, hắn cũng không cần phải quá lo lắng.
Mắt thấy ba phút ngắn ngủi kia chỉ còn lại một nửa, nếu hắn không nói, sinh nhật của cô sẽ trôi qua mất.
Càng sốt ruột, Cố Dư Sinh lại càng căng thẳng, càng căng thẳng, hắn lại càng quên những gì muốn nói, hắn giơ cổ tay lên liếc mắt nhìn thời gian, ở năm mươi giây cuối cùng, lại cắn răng lấy một hộp dây chuyền từ trong túi đựng laptop, ném thẳng vào ngực cô, mơ hồ nói: “Sinh nhật vui vẻ.”