83. Bambam (17+)

Tùy Chỉnh

Lời lảm nhảm: Các truyện oneshot cùng lắm chỉ có 2 tập thôi nhé. Viết nhiều thì thà tui viết tiểu thuyết cho nhanh :))


Màu sắc biến thái hơn cả Yugyeom :)))
Bambam mặc quần áo thể thao rộng thùng thình hơn cả người mảnh khảnh của anh, tay chân vặn vẹo khởi động, ánh mắt nhìn ngang qua khán đài. Hôm nay trường anh tổ chức đá bóng giao lưu với trường của bạn. Bambam vẫn nhìn lướt qua khán đài, ánh mắt tìm kiếm một hình bóng quen thuộc.
- __!
Giọng Bambam khản đặc cao vút lên gọi tên bạn. Bạn cầm túi gà chiên mới mua về chỗ ngồi, nghe tiếng gọi giật mình nhìn ra phía sân cỏ. Bambam vươn cao hai tay vẫy vẫy, bạn cũng làm động tác tương tự với anh. Bambam cười tinh nghịch, chân tay bắt đầu khua khoắng loạn xạ hết lên gây sự chú ý của bao người. Trông anh nhìn như con cào cào chạy loạn trên sân cỏ vậy.
- Thế nào, hôm nay định cổ vũ cho đội mình hay cổ vũ cho anh người yêu?
Bạn đi cùng người bạn thân thiết của mình, Seola. Cô bạn một tay cầm bịch túi nước, tay kia huých khuỷu tay bạn ý châm chọc. Bạn ngượng đỏ mặt, ngồi nhìn về phía Bambam. Bạn và anh là người yêu khác trường, hôm nay đúng là hai trường đấu với nhau, bạn phải ủng hộ cho trường mình, nhưng mà lòng thì lại mong ai đó bên kia thắng.
Trận đấu bắt đầu. Mọi người đều hào hứng hò hét khắp mọi nơi trên khán đài theo từng chuyển động của các vận động viên. Người thổi kèn giấy, người gõ trống, người hô hào mọi người hô quyết thắng. Seola bình thường chán ghét thể thao như vậy mà hôm nay gào khản đặc cổ họng, tất cả nhiệt huyết mười mấy năm trời dồn hết vào một trận thể thao giao hữu. Còn bạn, im lặng nhìn bóng dáng cào cào châu chấu của Bambam, thở dài lo lắng. Cha nội ấy có biết đá bóng quái đâu :)) (Còn nhớ vụ đá bóng vào mặt Bèm của Chin :) )

https://youtu.be/F5hUg9kHygo
Bambam sức hơi yếu, song tinh thần chiến đấu cũng cao, biết được một vài đường mà tranh bóng. Nhưng đối diện với tay nhà nghề của mấy vận động viên trường kia, bị ép chặt vào người mà cũng không thoát ra nổi. Bạn nhìn theo, ánh mắt càng chất đậm sự lo sợ. Đội bóng bên bạn nổi tiếng hiếu thắng lắm.
Điều bạn không muốn xảy ra nhất cũng đến, một cầu thủ bên đội trường bạn muốn chặn bóng của Bambam làm thủ thuật rê người xuống sàn cỏ, không may Bambam mắc chân vào, người gầy nhẹ tênh bay lượn một vòng trên không rồi ngã bộp xuống dưới, bất tỉnh. Bạn thét một tiếng sợ hãi, rời khỏi ghế của mình chạy ngay xuống dưới sân cỏ. Không ai được phép bước vào sân, bạn chỉ biết đứng nhìn Bambam được đội y tế khênh vào.
***
Bambam không hề hấn gì nhiều, nhưng khổ nỗi tay bị băng bó trông đến tội. Cú ngã làm anh trệch tay, phải điều trị băng bó một thời gian sau đó mới có thể hoạt động bình thường. Bạn còn nhớ như in lời bác sĩ dặn bạn:
- Không cho hoạt động nhiều quá sức, tốt nhất nên nghỉ ngơi ở nhà tầm hơn 1 tháng rồi mang đến bệnh viện kiểm tra.
Không hoạt động nhiều, thành ra Bambam chỉ có nằm không, còn đâu mọi thứ sai bạn làm. Từ mang thức ăn tới tận giường cho tới uống nước cũng không được trái ý người bị thương. Bambam được cưng chiều, lại sinh hư thêm.
- __! Cho anh ăn cơm.
- __! Cho anh uống nước!
- __! __!!
Bạn không chịu nổi nữa mới cáu gắt với Bambam. Cột khói bay thẳng từ đầu bạn.
- Cái gì nữa!!! Anh muốn làm gì nữa!!!
Không phải bạn giận hay gì đâu nhưng mà cứ gọi đi gọi lại, bạn chạy tất tả khắp nơi trong nhà mệt thấy chết luôn á, chân mỏi nhừ mà đâu có được nghỉ. Bambam ngây thơ nét mặt, thấy bạn giận giọng hơi lắp bắp.
- Anh muốn đi vệ sinh.
- Chân anh có bị thương đâu. Anh tự đi được mà.
- Nhưng mà...
- Làm sao?
- Cởi quần hộ anh...
Mặt bạn đen lại, biểu cảm cứng như hòn đá.
- Tay còn lại đâu?
- Anh không thuận tay đó...
Đầu bạn từ bốc khói vì tức giận thì giờ biến thành bốc khói vì ngượng. Bạn không thể hiểu nổi tại sao bạn còn phải giúp đỡ cái việc đó nữa. Bambam bước vào trong nhà tắm, trơ mặt nhìn bạn:
- Giúp hộ anh với.
Bạn mặt đã đỏ lên như quả cà chua chín, bước đến rụt rè kéo khóa quần cho Bam. Tự thấy có gì đó kì kì chạm vào tay mình, bạn lại càng ngượng hơn, kéo xong rụt tay về. Bam cười ngượng:
- Chỉ là phản ứng thôi, không phải cố ý.
- Tin em cho anh không còn cơ hội phản ứng nữa không.
- ...
Bạn bước ra khỏi phòng tắm, thân nhiệt nóng bừng lên như lò vi sóng mới nướng bánh xong. Bạn cầm một cốc nước đá, uống bao nhiêu ngụm cũng không hết được nóng, tưởng chừng người bạn sắp bốc hơi đi rồi.
- __, kéo khóa quần lên hộ anh với.
- CÁI ĐẦU THÚI NHÀ ANH TỰ ĐI MÀ KÉO!!!!
***
Bạn chăm sóc Bambam được 1 tuần rồi, ngoài chuyện vệ sinh ra thì chẳng có gì khác bất tiện cả. Bambam ngoan ngoãn hơn sau khi bị bạn mắng, nhưng cái đầu óc biến thái của anh vẫn không ngừng hoạt động để có thể cho bạn lâm vào chỗ bế tắc bất đắc dĩ. Chả là nằm trên giường mãi không tắm gội, người Bambam tỏa ra "khí gây mê dễ mê hoặc lòng người". Bạn bịt mũi, không thể chịu nổi được bắt Bambam đi tắm.
- Nhưng anh làm sao tự tắm được bằng một tay.
- Vòi hoa sen để làm gì?
- Nhưng anh không thuận tay kia, cầm vòi lại đập vào gương mặt đẹp trai của anh.
Bạn thần độn mặt ra, vào nhà tắm lấy mở nước xuống bồn tắm, đợi cho nước nóng vừa phải thì đi ra. Bambam đứng ngoài nhìn thấy hết động tác của bạn. Rốt cục thì anh vẫn phải tắm không thì cả cái nhà này tràn ngập "mùi hương tinh khiết" kia mất.
- Giúp anh cởi quần áo cái.
Bạn chết đứng lần nữa, nhưng Bambam thật sự không cởi quần áo nổi. Cái áo mắc kẹt ở tay anh, cổ áo bám chặt lên mặt kéo má anh một đường kì dị nhìn trông đến tức cười. Anh không cởi được, đứng khom người lại khổ sở kêu ca vì đau. Bạn phải vào cuộc, cởi được áo của Bam rồi thì đến cái quần. Vấn đề nan giải là đây.

Bạn nhắm mắt lại, lấy chân của mình từ đai lưng kéo quần Bam tụt xuống, nhận thấy quần đã rơi một cách êm thỏa xuống sàn nhà rồi, bạn đẩy đẩy lưng anh vào nhà tắm, mắt vẫn nhắm tịt lại.
- __!
- Sao, nước lạnh lắm à anh?
- Không ấm lắm, chỉ là...
- Chỉ là làm sao?
- Anh không dội được nước lên người.
Bạn ngó vào, Bam ngồi ngoan trong bồn tắm, tay bó bột đặt cao lên thành bồn, tay kia loăng quăng mái không cầm được gáo nước, cầm được rồi dội lên đầu thì toàn trúng mặt không trúng tóc. Bạn một lần nữa phải xắn tay áo và ống quần, ngồi cạnh Bambam mà tắm cho anh. 
May anh có mặc boxer bên ngoài, để cạp quần lót ghi chữ Calvin Klein kéo cao gần rốn, không thì bạn lại thêm một lần đỏ mặt. Theo những lần dội nước lên người của bạn, Bam khẽ thở ra một tiếng thoải mái, đôi lúc tưởng chừng rất ám muội. 
- __... - Giọng Bam trở nên khản đặc.
- Hửm?
Bạn đang lấy xà bông chà rửa sau lưng anh, bàn tay sượt nhe qua làn da không hề biết người được tắm được cực thoải mái, khẽ thở dốc. Bạn ngước mắt nhìn Bam, mắt anh phong tỏa một tầng sương khói.
- Tắm cùng anh đi.
Có con quạ bay ngang qua phòng tắm~~~
Bạn ném thẳng cái khăn tắm vào mặt Bam, lau sạch bọt xà phòng vương lại trên tay mình, miệng làu bàu tức giận mắng cho Bambam vì cái tội biến thái. Bam cười nham hiểm, đáy mắt vẫn còn một tầng sương, nhìn bạn cáu giận trông thật đáng yêu.
- __, không được bạo hành người bị thương như vậy, lại còn là người lớn nữa.
- Anh thì lớn gì chứ, người gầy tính thì như trẻ con. Nghĩ bậy bạ vừa thôi.
Bạn bước ra khỏi phòng tắm, định thay đồ. Tắm cho Bam nước bắn lên ướt hết áo, bạn khó chịu muốn thay ra. Bam ở phía trong nhà tắm, chưa buông tha cho bạn, tiếp tục gọi tên bạn:
- __...
- Anh tự tắm đi nha! Em không giúp kẻ biến thái như anh nữa đâu.
- Không, anh nói cái khác. Vào đây tí đã.
Bạn lếch thếch bộ dạng ướt áo ướt quần chưa thay ngó đầu vào phòng tắm, nhìn Bam ngồi trong bồn tắm cười nhếch mép với bạn.
- Sao em biết được rằng anh không lớn??? (How do you know I'm not big? :)) )
Bạn đỏ mặt tía tai, bước ra ngoài đóng rầm một cái cửa nhà tắm, cảm giác như cái cửa không chịu được sức công phá lớn như thế có thể gãy ra làm đôi bất cứ khoảnh khắc nào. Bạn đỏ bừng mặt đi thay, mặc kệ đằng sau một tiếng cười mờ ám trong nhà tắm kia liên tục kêu lên.
***
Đã được hơn một tháng kể từ ngày Bam phải bó bột. Bạn chăm sóc anh thường xuyên, nhưng nhất quyết không chịu tắm cho anh lần nào nữa. Bambam tiếc hùi hụi muốn bạn giúp anh, thường xuyên bày trò bắt bạn phải giúp anh này nọ, mỗi lần như thế là một lần bắt bạn động chạm da thịt người anh.
Bạn ép anh phải đi khám, nhờ mấy ông bạn chí cốt của anh mang anh đi, vì hôm đó bạn có bài kiểm tra quan trọng không thể tự đưa anh được. Ngồi trong phòng thi, bạn thấp thỏm lo lắng không biết Bambam sẽ có phải băng bó thêm gì nữa không.
Bạn mong là không, chứ cứ phải chăm sóc cái đầu biến thái của anh mãi thì bạn chỉ còn đường chết ngất thôi. Sau khi thi xong, bạn tức tốc bay thẳng về nhà anh, mong rằng lúc trở lại bác sĩ đã tháo băng cho anh ngay rồi. Nhưng khác với mong chờ của bạn, Bambam với bó bột trắng trên cánh tay vẫn ngồi im xem ti vi.
- Em về rồi à? Làm bài có tốt không?
- Tốt. Nhưng mà cánh tay anh sao chưa tháo bột?
- Bác sĩ nói anh cần dưỡng thêm một thời gian nữa, vậy nên tay vẫn phải bó bột.
- Tức là...
Bạn nghẹn lời ở cổ, cảm giác sắp phát khóc.
- Tức là giúp anh đi tắm đi __ - Bambam cười nham hiểm, vẻ tà ác lộ rõ trên mặt.
Bambam thả người trong bồn tắm ấm nóng, gương mặt vô tư tận hưởng cảm giác khoan khoái trên người. Bạn bê quần áo ra máy giặt, dự định giặt hết chỗ quần áo này rồi mang ra phơi. Có tiếng chuông điện thoại, bạn nhấc máy lên nghe.
- Alo, đây có phải là số của Kunpimook Bhuwakul Bambam không?
- Dạ vâng, cho hỏi ai đấy ạ?
- Tôi là y tá bệnh viện X. Tôi quên mất không nói với anh ấy là nên bôi thuốc mỡ trước khi đi ngủ để có thể cải thiện tình hình nhanh hơn.
- Nhưng cánh tay anh ấy vẫn còn bó bột, làm sao bôi được thuốc mỡ?
- Ủa, hôm nay bác sĩ đã tháo cho anh ấy rồi mà nhỉ. Chỉ cần không kéo tay quá sức thì không sao nữa rồi, đâu cần bó bột làm gì nữa.
Bạn hít một hơi, cố gắng không nổi giận, đợi cho cô y tá tận tâm với nghề kia thao thao bất tuyệt một hồi rồi sau đó mới cúp máy. Bạn nhẹ nhàng bước vào nhà tắm, nhìn người con trai đang hạnh phúc ngồi trong bồn kia, ngước mắt nhìn bạn:
- Ai gọi vậy em?
- Bambam!
- Hửm? - Khuôn mặt ngây thơ kia không hề nhận ra bão tố đang đến.
Sau đó thì... làm gì còn sau đó nữa... :)