61. Youngjae

Tùy Chỉnh


Cậu bé ngốc nghếch hôm nay lại bám bạn. Gương mặt ngơ ngơ của cậu ấy dựa vào vai bạn ngáp ngắn ngáp dài. Bạn khẽ khàng vuốt mái tóc của cậu ấy, để cậu ấy nằm ngả dựa vào tường. Youngjae phụng phịu má, lại đặt đầu lên vai bạn, vòng tay ôm eo bạn rất tự nhiên. Bạn nhẹ nhàng tháo vòng tay của cậu ấy ra, đặt lại người cậu ấy gần tường. Youngjae vẫn nhắm nghiền đôi mắt, lần này ngả đầu ra sau lưng bạn, tay vòng ra đằng trước ôm eo bạn như một con gấu bông. Bạn lần này mặc kệ luôn, không thèm chỉnh lại người cậu ấy nữa.
Youngjae giống như một người em của bạn mặc dù cậu ấy cùng tuổi với bạn. Youngjae là một đứa trẻ đặc biệt, ngốc nghếch khờ khạo và luôn luôn cần người bên cạnh để giúp đỡ. Bạn là người bạn thân nhất hiện tại của Youngjae, vì chỉ có mình bạn chịu nói chuyện và chơi cùng cậu ấy.
- Nhìn kìa chúng mày, cặp đôi kì dị ôm nhau ngay trong lớp kìa...
Lũ học sinh trong lớp cười đùa chỉ trỏ vào người bạn và Youngjae, chúng không bao giờ ngừng bắt nạt những đứa trẻ khác, đó là cách chúng làm chính mình nổi bật trong trường. Bạn lấy tay vòng ra sau bịt một bên tai Youngjae lại, nhìn xuống cuốn sách của mình và kệ tất cả lũ bắt nạt đó đi.
- __,...
Youngjae khẽ gọi tên bạn, giọng nũng nịu, mắt mở từ từ nhìn bạn như một chú mèo lười vừa mới ngủ dậy vì bị làm phiền. Bạn quay mặt lại, lông mi của Youngjae sượt nhẹ qua da mặt bạn.
- Chúng mày ơi, chúng nó còn hôn nhau kìa...
Bạn đưa mắt lườm ngay cái tên ba hoa lẻo mép miệng nhanh hơn não kia, ngay lập tức nó im không dám ho he gì nữa. Bạn đẩy vai lên một chút, Youngjae bị bạn đẩy vai ngay cạnh má, khẽ kêu một tiếng, vùi mặt ra đằng sau lưng bạn.
- __ trêu Youngjae...
Youngjae dụi mắt, môi trề ra dỗi hờn. Bạn cười, vuốt nhẹ má Youngjae rồi đọc sách tiếp.
- Chơi đi...
Youngjae kéo quyển sách ra khỏi tay bạn, lắc lắc cánh tay bạn. Bạn lắc đầu, lấy lại quyển sách và tiếp tục câu truyện đang đọc dở của mình. Youngjae lại kéo sách ra khỏi tay bạn, không giữ thăng bằng được ngã xuống đất. Youngjae lập tức khóc ầm ĩ lên vì đau, tay xoa xoa mông của mình. Bạn cuống cuồng vứt quyển sách của mình sang một bên, ngồi bệt xuống đất lau nước mắt và dỗ dành Youngjae. Mặc cho nhiều người nhìn và cười hai bạn, bạn vẫn vỗ vỗ sau lưng Youngjae dỗ cho cậu ấy nín.
- __, ôm... ôm cơ... đau lắm...
Youngjae dang hai tay ra, nước mắt đầm đìa, nấc vài cái, đòi ôm bạn. Bạn vòng tay ra sau người Youngjae, xoa nhẹ sau lưng cậu ấy, không ngừng dỗ dành:
- Ngoan nào, Youngjae nín đi. Nín rồi __ mua kẹo cho.
Youngjae chùi mặt, mắt ngây thơ đọng nước mắt nhìn bạn, cắn môi nhịn khóc nhìn rõ cưng. Bạn lấy khăn mùi soa lau mặt cho Youngjae, cậu ngẩng mặt lên, phồng má chu chu miệng lên trêu chọc bạn.
***
- Không, không,... __ ở lại với Youngjae cơ...
Lần nào bạn đưa Youngjae về cũng trong hoàn cảnh này, Youngjae luôn kéo áo bạn lại, khóc lóc đòi bạn phải ở bên cậu ấy. Bạn phải dỗ dành, hứa hẹn đủ kiểu để Youngjae yên tâm ở nhà. Bố mẹ cậu ấy có một khoảng thời gian vất vả để cho cậu ấy vào nhà, không quên cảm ơn bạn vì đã ở bên Youngjae và giúp đỡ cậu ấy.
Bạn khá là thương Youngjae, dù sao cậu ấy cũng không phải lúc nào cũng như thế này. Cậu ấy gặp tai nạn, chấn thương ở đầu và từ đó luôn ngây ngô khờ dại và cần đến bạn giúp đỡ. Nếu không có bạn, có lẽ Youngjae sẽ luôn bị cô lập ở trường.
Bạn đi về nhà, thở dài vì khá mệt mỏi. Tất nhiên bạn rất muốn giúp đỡ Youngjae mọi lúc nhưng bạn dường như đã chẳng còn thời gian riêng cho chính mình nữa.
- YOUNGJAE, QUAY LẠI ĐI...
Bạn quay lưng lại, hoảng sợ trước viễn cảnh diễn ra trước mắt bạn. Youngjae nằm dưới mặt đường, bất tỉnh nhân sự, ngay chân cậu là xe ô tô, người chủ vừa mới rời xe chạy ra lay cậu ấy. Bạn chạy đến bên cậu, đỡ đầu cậu lên, gọi tên cậu ấy nhưng không có một tiếng trả lời...
***
(Đừng lo không phải SE đâu :))) )
Youngjae nằm viện đã được vài ngày, có dấu hiệu phục hồi nhưng chưa thấy tỉnh lại. Bạn trông Youngjae trong những ngày cậu ấy phải nằm ở đây, khuôn mặt phờ phạc và có lẽ quầng thâm mắt của bạn giống gấu trúc rồi đấy.
- __, cháu nên nghỉ ngơi đi, đã có hai bác ở đây rồi.
- Cháu không sao đâu ạ, cháu muốn nhìn thấy Youngjae tỉnh dậy, như vậy cháu sẽ an tâm hơn.
- Vậy cháu cũng nên ngủ một chút đi.
Bạn gật đầu và ngáp một cái. Ngày trước là Youngjae hay dựa bạn để ngủ, bây giờ thì đến lượt bạn nắm tay cậu ấy, gục mặt xuống giường và ngủ ngon lành. Bạn mong Youngjae sẽ tỉnh lại khi bạn thức dậy.
- Này, dậy đi, máu không lưu thông đến tay mình rồi.
Bạnđang mơ màng ngủ thì nghe tiếng ai đó như giọng Youngjae. Bạn ti hí mắt, nhìn cái gương mặt đang ngẩng dậy nhìn bạn. Bạn giơ tay ra chạm vào mặt người đó, xác định xem mình có đang mơ ngủ không.
- Mặt mình không phải đồ chơi để nghịch đâu.
Bạn chồm người dậy, hai tay ôm lấy mặt Youngjae, hét toáng lên dậm chân vì sung sướng. Youngjae tỉnh lại rồi.
- Trật tự đi, còn để cho người khác nghỉ ngơi nữa.
Bạn đứng im nhìn Youngjae. Vì quá vui mừng, bạn đã kịp để ý đến việc Youngjae đang nói chuyện một cách bình thường, không hề có sự ngắt quãng hay nói từng từ một như trước. Cậu rất bình tĩnh, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
- Có chuyện gì sao?
- Youngjae, cậu nói chuyện...
- Bình thường hả, ngạc nhiên không?
Youngjae nhìn bạn, nhếch mép cười.
***
Youngjae sau khi ra viện biến thành một con người khác hoàn toàn. Không còn sự ngờ nghệch ngốc của một cậu bé luôn bị gọi là kì dị nữa. Không còn nụ cười ngây thơ, không còn những cái ôm nũng nịu,... Bạn cảm tưởng bạn đang quen một người bạn khác chứ không phải là Youngjae nữa. Trong trường ai cũng bất ngờ về sự thay đổi ngoạn mục này.
- Youngjae, tớ giúp cậu làm bài tập nhé!

- Youngjae, để tớ mang đồ ăn cho cậu nhé!
- Youngjae ơi....
Con gái khi ngày trước chán ghét và thậm chí bắt nạt Youngjae, thì bây giờ bu bám Youngjae liên tục, thậm chí đẩy bạn ra khỏi chỗ ngồi của mình để có thể ngồi cạnh Youngjae. Cậu ấy bây giờ cực khác, từ lúc nào mà trên gương mặt cậu xuất hiện sự băng lãnh lạnh lùng, đến cả bạn cũng không thèm nói chuyện. Bạn im lặng nhìn Youngjae, và không bao giờ nói chuyện thân thiết như trước với cậu ấy được nữa.
Bạn nhớ cái lúc Youngjae buồn ngủ, dụi mặt vào vai bạn không ngừng, khi bạn cố đẩy cậu ấy dựa vào tường thì cậu ấy sẽ ôm eo bạn, dựa đầu vào lưng bạn ngủ tiếp. Bạn nhớ những lúc như thế, còn giờ thì đến nói chuyện cũng còn không được nữa rồi.
- Này đồ kì dị...
Giờ thì Youngjae đã bình thường trở lại, bạn mặc định trở thành đứa kì dị nhất trường. Không những phải chịu lời dề bỉu và chế nhạo từ lũ con gái, cậu còn bị lũ con trai ném rác vào người. Chưa bao giờ bạn thấy yếu đuối như vậy, không có ai ở bên cạnh bạn những lúc đó. Và giờ khi bạn đi trên con đường về nhà, không còn hình bóng một chàng trai dễ thương nắm tay bạn tung tăng hát linh tinh nữa, cậu bé vui vẻ đó biết đi về nhà một mình rồi.
- Ê! Cậu là bạn của Youngjae đúng không?
Bạn quay người lại, nhìn cô gái trang điểm đậm, mái tóc nhuộm màu xanh ngọc bích, nhìn bạn với đôi mắt to tròn đeo lens màu xanh biển. Bạn không biết ý định của cô bạn này là gì, nhưng bạn cũng lặng lẽ gật đầu.
- Cậu có thể đưa cho Youngjae cái này được không?
Cô gái đưa một bức thư nhỏ vương vấn một mùi hương nước hoa hàng hiệu, bạn cầm lấy nó và đút nó vào áo khoác của mình, rảo bước đi về nhà.
***
Youngjae đang ngồi học bài, gương mặt bầu bĩnh của cậu nghiêng nghiêng, đôi mắt tập trung nhìn lên trang sách. Bạn chưa bao giờ nhìn thấy hình ảnh này của cậu ấy, trước giờ nhìn cậu ấy luôn khờ khạo, giờ thì một con người khác hiện ra trước mắt bạn thì thật khó để làm quen.
- Có chuyện gì sao?
Youngjae nhìn bạn hỏi. Bạn đưa cho cậu ấy lá thư của cô gái kia, nhìn cậu ấy, rồi quay người bước đi. Bạn không để ý rằng nước mắt mình đã rơi. Có lẽ Youngjae chiếm một phần khá quan trọng trong lòng bạn từ trước đến giờ, nhưng lúc này bạn mới nhận ra điều đó, chắc giờ đã quá muộn rồi.
- Khoan đã!
Youngjae nắm lấy tay bạn, kéo bạn quay người lại nhìn cậu. Bạn quay mặt đi giấu nước mắt của mình. Youngjae ôm lấy bạn, lấy tay xoa đằng sau lưng bạn.
- Ngoan nào... __ ngoan nào... Youngjae mua kẹo cho.
Bạn bật cười, Youngjae đang dỗ bạn theo cách bạn dỗ Youngjae ngày trước. Bạn lau nước mắt, cắn môi nhìn cậu ấy.
- Cậu gửi thư tình cho tớ mà sao lại khóc?
- Bụi bay vào mắt thôi.
- Vậy sao, không phải là vì quá hạnh phúc vì đã gửi thư cho người mình thích sao?
- Cái gì mà cho người mình thích?
- Chẳng phải cậu vừa gửi cho mình thư tình cậu viết hay sao?
Youngjae giơ lá thứ vừa nãy lên trước mặt bạn, vẫy vẫy rồi tinh nghịch đập nó lên trán bạn. Bạn nhíu mày, đẩy tay Youngjae ra:
- Đó không phải thư tình của tớ, đó là của bạn gái kia kìa.
Cô gái nhờ bạn gửi thư đã đứng nép bên cánh cửa phòng học tự lúc nào, len lén nhìn hai bạn nói chuyện. Bị bạn chỉ điểm,, cô bạn giật mình, rồi bẽn lẽn đứng ra trước mặt Youngjae.
- Chào cậu, tớ.... tớ viết là thư đó... tớ thích cậu...nên....
Youngjae gật gù cái đầu, mở lá thư ra.
- Đừng đọc ở đây, tớ ngại lắm...
- Chẳng phải đây là lá thư mà cậu viết cho tớ sao, tớ đọc lúc nào mà chả được.
Bạn định rút lui khỏi phòng học để hai người nói chuyện riêng tư, nhưng Youngjae kéo tay bạn lại không cho đi đâu hết. Youngjae im lặng nhìn lướt qua lá thư,, rút ra từ trong hộp bút một cái bút bi nhỏ, ghi chép gì đó trong lá thư, đôi lúc gạch gạch xóa xóa liên hồi. Sau đó cậu ấy đưa lá thư lại cho cô gái kia.
- Cậu viết sai chính tả nhiều quá, nên sửa lại theo chỗ tớ ghi chép nhé. Lần sau tỏ tình thì đừng đưa thư, chữ cậu không đẹp tới mức đó đâu.
Cô gái ôm mắt chạy ra ngoài. Bạn đạp thật mạnh vào vai Youngjae, trách cứ cậu ấy:
- Sao lại làm cho con gái khóc thế, cô ấy đâu có làm gì cậu.
- Đúng là không làm gì tớ, nhưng làm cậu tổn thương.
- Đâu có, cô ấy có làm gì tớ đâu.
- Cô ấy làm cậu khóc.
Youngjae cúi sát mặt bạn, hai tay cậu ôm lấy má bạn:
- Cậu thích tớ đúng không? Thế nên cậu mới khóc.
Bạn ngước nhìn Youngjae, đôi mắt đọng nước long lanh nhìn trông đến ngây thơ vô tội. Youngjae cười, nụ cười của cậu ấy luôn dẹp rạng ngời như vậy.
- Tớ xin lỗi vì đã không nói chuyện nhiều với cậu như trước vì hiện tại tớ muốn bù đắp lượng kiến thức đã bị bỏ dở. Tớ muốn có thể cùng cậu học ngang hàng như nhau, và không để cậu phải nhớ lại hình ảnh ngốc nghếch của tớ nữa.
Youngjae cắn môi, rồi khẽ thì thầm vào tai bạn.
- Tớ thích cậu __, chỉ có cậu là đối xử tốt với tớ. __ làm bạn gái tớ nhé.