50. JB

Tùy Chỉnh

Chủ đề viết trong cả tuần này: Bé chibi hạt đậu :3
Các thành viên sẽ bé nhỏ như trong MV Just Right, chỉ khác ở chỗ là cao 10cm và giống như chibi. Sẽ có nhiều hình minh họa :) Truyện sẽ ngắn hơn một chút thôi :) 


"Gửi tặng con gái,
Mừng ngày sinh nhật con, bố có một món quà nho nhỏ. Nó khá là dễ thương và đặc biệt, mong con thích nó. Bố đã dày công chế tạo ra đó."
Bạn đặt chiếc hộp nhỏ bé, cảm giác hơi nặng lên bàn, đọc thư của bố. Bố của bạn là nhà khoa học khá nổi tiếng với những con rô bốt thông minh giống người, luôn đi công tác xa hiếm có ngày nào về nhà với bạn. Hôm nay đúng sinh nhật bạn, bố gửi quà thật chuẩn ngày thật. Bạn nhìn về cái hộp, không hiểu bên trong nó có gì nhỉ?
Cái nắp bắt đầu động đậy, bạn hơi giật mình. Mong bố không tặng bạn cái gì đó quái dị như mấy năm trước, bạn vẫn còn sợ con rô bốt khỉ đột bố tạo ra đấy. Mất một lúc sau, cái nắp hộp bị đẩy ra, tạo một khe hở nhỏ. Một bàn tay bé xíu mũm mũm bám lên thành hộp, ló cái đầu nấm nhỏ xinh ra. Bạn mở to mắt nhìn, là một người tí hon bé xinh.
Người tí hon đặt một cái chân vắt ngang thành hộp, xoay người lại thả nốt cái chân kia sang, rồi khua khoắng người trên không trung một chút mới hạ cái bộp xuống mặt bàn. Có vẻ khá là ê mông bởi người tí hon xoa mông nhìn có vẻ đau đớn.
Bạn cúi người xuống, ngắm thật kĩ người tí hon kia. Người đó quay ra nhìn bạn, à mà cũng không chắc có nhìn không vì bạn chả thấy mắt đâu cả. Bạn lấy một cái tăm bông, nhẹ nhàng vuốt mái tóc nấm người tí hon lên. A thì ra mắt bé híp lại, tóc che đi mất thảo nào không thấy mắt đâu. Lại thêm hai cái chấm nhỏ nhỏ ở khóe mắt nhìn khá là đáng yêu.
- Này!
- Hửm?
Bạn hơi ngạc nhiên một chút. Người tí hon đang nói chuyện với bạn kìa.
- Chạm linh tinh vào người khác là hơi bị mất lịch sự đấy.
Bạn bất cười, bỏ que bông ra, cầm lấy tờ giấy gắn ngay đằng sau lưng người tí hon kia từ nãy tới giờ, đọc xem nó viết cái gì.
"Robot hạt đậu thử nghiệm số 1: Im Jaebum".
- Tên là Jaebum sao? - Bạn lẩm nhẩm trong miệng.
- Đúng vậy. Robot Im Jaebum chic&sexy.
Bạn lại ngồi cười lần nữa. Hay thật đó, bố bạn làm được một con robot đáng yêu như thế này còn đỡ hơn là làm một con khỉ đột đáng sợ nào đó. Nhưng mà con robot "hạt đậu" này sẽ giúp gì cho bạn chứ?
***
Robot hạt đậu thật ra cũng khá là vui, Jaebum có thể nhảy B-boy cho bạn xem những lúc bạn chán. Nhưng nó vài lúc cũng khá là lạnh lùng, mặt biểu cảm lúc nào cũng kiểu (-_-) khiến đối phương cảm giác xa cách khó gần. Cộng thêm mấy kiểu mặt khó hiểu và hú hét ầm lên khi phấn khích khiến bạn càng ngày thắc mắc về tính cách của Jaebum.
(Hình ảnh minh họa cho tính cách khó hiểu) :)))


Những lúc bạn đang tập trung làm bài, Jaebum nhảy vào giữa trang giấy bài tập của bạn, ngồi phịch xuống đó và không chịu di chuyển, kể cả bạn có dọa ném nó vào sọt rác. Không những thế, Jaebum rất ghét bạn chạm vào người nó, nghịch tóc cũng không được, chọc chọc cũng không cho. Và nó cực kì ghét làm aegyo...
- Jaebum, làm aegyo đi mà.
- Không (-_-)..
- Đi...Một lần thôi mà...
- Không! (-_-)...
- Im Jaebum, nghe lời cô chủ đi mà...
- Không (-_-)...
Mặc cho bạn xin xỏ đủ các kiểu, Jaebum cũng không chịu làm cái trò đáng yêu đó. Bạn rất muốn Jaebum làm một lần, vì nhìn như thế sẽ phù hợp với thân hình bé tí xíu của nó hơn. Lại thêm cái mặt lạnh như nước đá thế kia, làm aegyo một lần thì đỡ ghét hơn nhiều.
Nhưng Jaebum cứng đầu không chịu làm, vẫn giữ cái biểu cảm tsundere ra nhìn bạn kiểu "còn lâu mới nghe theo kể cả là cô chủ đi nữa"  khiến bạn bất lực chán nản.
- __, còn làm gì trong phòng vậy?
Mẹ bạn mở cửa bước vào phòng của bạn, đến bên cạnh bàn nơi bạn đang nói chuyện với Jaebum.
- Cái này là cái thứ gì đây?
Mẹ bạn chỉ tay vào Jaebum. Jaebum vươn tay nhỏ xíu của mình ra, các ngón tay nhỏ bé nắm lấy móng tay của mẹ bạn, lắc lắc giống kiểu bắt tay.
- Xin chào mẹ của cô chủ __. Robot hạt đậu Im Jaebum hân hạnh được phục vụ.
Mẹ bạn há miệng cười thích thú, lấy móng tay xoa xoa đầu nấm của Jaebum, và tất nhiên nó không thích điều đó.

- Bố con làm cái này à?
- Sao mẹ biết?
- Mẹ sống với bố con bao lâu nay, cái gì mà mẹ chả biết. Nhìn thằng bé này nhỏ nhắn đáng yêu ghê.
Mẹ bạn lại chạm vào người Jaebum lần nữa, và bạn thề bạn có thể thấy Jaebum đang chuẩn bị cạp vào tay mẹ bạn nếu mẹ còn xoa đầu nó lần nữa. 
- Mẹ đưa Miyu về nhà rồi đấy. May mà nó không sao.
Miyu là con mèo xám khói của bạn, dạo này thấy nó ốm bạn lo lắng đưa nó đi khám. Nghe mẹ bạn bảo không sao chỉ do nó tự dưng chán ăn thôi thì bạn cũng có chút yên tâm. Miyu vừa về nhà, ngay lập tức một phát trèo lên bàn, ngửi ngửi sinh vật bé nhỏ như hạt đậu kia. Jaebum thấy con mèo cứ dụi dụi người mình thì cũng không có chút phản ứng nào.
Bạn lo Miyu tưởng Jaebum là chuột, ngoạm mất nó nuốt vào bụng thì toi quà sinh nhật của bạn, định bế nó xuống không quấy rầy Jaebum nữa. Nhưng bạn lo xa quá rồi.
- Nằm xuống!
Jaebum vừa ra lệnh, Miyu nghiêng nhẹ cái đầu rồi cúi rạp người xuống bàn. Bạn há mồm ngạc nhiên, vì trước giờ mèo có bao giờ nghe lệnh đâu, ấy thế mà Jaebum hô một cái là được.
Jaebum túm lấy một mớ lông xám bằng tay nhỏ bé của mình, chân đạp đạp dọc theo người Miyu để trèo lên. Cái chân ngắn cũn thêm cái mông bé bé lắc lư theo từng động tác trèo của nó. Bạn muốn giúp, nhưng Jaebum từ chối. Cho đến khi leo lên được đến đỉnh đầu Miyu, Jaebum thở phào một tiếng thật to rồi nằm chềnh ềnh ngay trên đầu con mèo, bụng ngửa lên trời, áo ngắn cũn xốc lên lộ ra cái bụng trắng với cái rốn bé tí.
- __, xuống đi con, mẹ làm gà rán rồi đây.
***
Bạn bước xuống bếp cười hì hì khi nhìn thấy đĩa gà rán vàng um thơm lừng đặt ngay trên bàn ăn. Bạn cực thích ăn gà, đó là món khoái khẩu của bạn.
- Lên!
Cái giọng nói bé nhỏ vang khắp căn bếp, tức thì cả người Miyu bay đẹp mắt phóng lên bàn ăn. Miyu cúi người xuống cho Jaebum trượt từ đỉnh đầu xuống mặt bàn ăn, sau đó nó lại chạy xuống mặt đất tìm đĩa thức ăn mà mẹ bạn để sẵn cho nó.
- Jaebum, sao không ở trong phòng?
- Đói thì phải ăn chứ.
Bạn lại một lần nữa ngạc nhiên. Robot mà cũng biết ăn sao?
- Jaebum thích ăn gà rán. 
Jaebum chỉ tay vào đĩa gà vàng thơm phức kia, ngón trỏ bé tí còn lại của nó chỉ vào bụng nó. Nó muốn ăn đĩa của bạn. Bạn ôm lấy cái đĩa gà, lắc lắc đầu.
- Không được, gà là của ta.
Jaebum phô ra bản mặt (-_-) như thường lệ, lần này thêm một chút sát khí. Nhưng bạn không sợ, bạn to hơn Jaebum mấy lần liền, nó có làm gì được bạn đâu. 
- __, cho Jaebum một cái đùi xem nào.
Mẹ bạn nói xong mà lòng bạn đau như cắt, miếng ăn quý giá lại vào tay cái tên hạt đậu lạnh hơn xô đá kia. À mà hình như mẹ bạn nói xong câu đó thì đôi mắt tít híp bé như nét bút chì kim kia mở to long lanh tràn đầy sự biết ơn thì phải, chả biết bạn có nhìn nhầm không nữa.
Bạn lấy một miếng đùi gà to hơn người Jaebum, khua ra trước mặt nó. Hai cánh tay nhỏ vươn ra định với lấy thì bạn giật phắt miếng đùi gà lại. Làm gì có chuyện bạn cho không như thế.
- Muốn ăn, phải làm aegyo!
Gương mặt (-_-) lại một lần nữa xuất hiện, có chút gườm gườm khó chịu.
- Không!
- Không hả? Vậy thì còn lâu mới được ăn nhé...
Bạn đưa miếng đùi gà lên miệng, há răng ra giả vờ chuẩn bị cắn một miếng. Bàn tay nhỏ kia nắm chặt thành, đầu cúi gằm xuống, và rồi sau đó...
  (Minh họa JB làm aegyo bonus thêm Mark :)) ).  

https://youtu.be/jNtDPQnDO_A
Bạn suýt nữa gục xuống ra sàn cười vì quả aegyo quá là thần thánh. Mẹ bạn cũng đang ăn suýt nữa phun hết ra vì Jaebum làm trò gây shock quá mức tưởng tượng. Jaebum mặt trở lại với nét lạnh lùng, bước nhẹ nhàng tới đĩa gà, hùng hổ lôi một miếng đùi gà ra và ăn một cách ngon lành.
Nhìn đùi gà lớn hơn Jaebum bao nhiêu vậy mà cái miệng bé bé kia có thể xơi sạch cả cái đùi gà đó. Ăn xong, Jaebum xoa xoa cái bụng no chứa đầy thịt của mình, gọi Miyu lên. Miyu lại tiếp tục phi lên bàn ăn một cách điệu nghệ, cho Jaebum trèo lên một lần nữa rồi đi ra khỏi phòng bếp. Bạn chén nốt phần còn lại đĩa gà thơm ngon, ăn xong lên phòng chuẩn bị sửa soạn đi ngủ.
Jaebum đã ngủ ngon từ lúc nào rồi. Miyu cuộn người nó lại trên giường của bạn, trên lưng nó là Jaebum cũng cuộn người thành một cục tròn tròn mũm mũm, ngủ yên bình, bớt cái vẻ mặt lạnh kia đi. Bạn bớt đèn cho dễ ngủ, rồi chúc ngủ ngon cả mèo yêu lẫn bé Jaebum hạt đậu. Ít ra robot tí hon cũng không tệ lắm :)