34. Bambam (ft. Jackson)

Tùy Chỉnh

Lời lảm nhảm: Tác giả đang chết lâm sàng vì chụp kỉ yếu với lớp -_-


Bambam đứng trước gương, chỉnh lại nơ cổ của mình. Anh đứng ngồi không yên, mắt dao động không ngừng. Hôm nay là một ngày trọng đại của anh, một ngày mà có thể nói anh sẽ không thể quên trong cuộc đời của mình.
Hôm nay là ngày cưới của anh và bạn.
Anh lo lắng chỉnh lại áo, quần, xóc xóc lại bên tà áo hơi nhăn nheo, chốc chốc lại kiểm tra xem áo mình có bị bẩn không. Anh còn để ý xem tóc mình chỗ nào chưa đẹp, chải đi chải lại mãi không thôi.
- Ya rốt cục là em chú rể hay là cô dâu đây? Chăm chút lắm vậy.
Jackson mở cửa phòng nghỉ của chú rể, ló đầu nhìn Bambam đang sửa soạn. Hai người cười nhìn nhau, bắt tay xã giao rồi ôm lấy nhau thân thiết. Jackson là anh em thân thiết với nhau, có thể nói là Jackson là người ngoài gia đình mà chứng kiến việc Bambam lớn lên từng ngày. Anh là một người có ý nghĩa lớn trong cuộc đời của Bambam và cả bạn nữa.
- Cô dâu của chúng ta đâu rồi?
- __ ạ? Em ấy đang ở đầu bên kia hành lang. Em không được gặp cô ấy.
- Vì cái truyền thống buồn cười đó hả?
Jackson đang nói về cái truyền thống cô dâu và chú rể không được gặp nhau trước khi bước vào lễ đường. Chú rể tuyệt đối không được nhìn thấy váy của cô dâu, không thì sẽ là một điềm xấu với tương lai của hai vợ chồng mới cưới. Bam và bạn tổ chức lễ cưới ở nhà thờ, vì thế bạn muốn một bộ váy cưới thật hoàn hảo và không cho phép Bambam nhìn thấy bạn trong chiếc váy đó.
-Anh biết rồi đấy. Em ấy rất kĩ tính với việc cưới hỏi này.
- Phải rồi. Anh biết thừa tính em ấy thế nào mà.
Jackson vỗ vai Bambam, tỏ vẻ thông cảm. Anh không lạ gì tính của bạn vì anh cũng thân với bạn không kém. Cả hai bạn đều coi anh là một người thân trong gia đình, đôi phần nhờ anh mà hai bạn đến với nhau.
- Jackson, em nhờ anh một việc.
- Ừm, chuyện gì?
Bambam đưa cho Jackson một chai nước khoáng, cười hì hì với anh:
- __ hay khát nước khi lo lắng, mà em ấy không uống được rượu hay bia gì. Hôm nay ngày cưới người ta chỉ phục vụ đồ uống có cồn mà em ấy không thể thử mấy cái đó được.
- Nên chú muốn anh đưa hộ? - Jackson đọc được ý nghĩ của Bam.
- Vâng, mang hộ anh em nhé.
Jackson vui vẻ bước ra khỏi cửa, không quên quay lại dab một cái. Bambam khoái chí, dab lại một cái rồi chỉnh cái áo hơi bị nhàu một chút của mình. Cách chào của hai anh em họ quá là khác biệt.
***
- __, anh vào được chứ?
Jackson gõ cửa, rất cẩn thận bước vào. Căn phòng màu trắng tràn ngập những bó hoa chúc phúc tỏa hương thơm ngát. Giữa căn phòng, một cô gái với khăn voan trải dài ra sau ghế, chiếc váy tỏa ra chỉ lộ mỗi đôi chân với chiếc giày cao gót màu trắng ngà, mái tóc búi gọn cài thêm bông hoa lan trắng tôn vẻ đẹp kiều diễm của bất kì cô gái nào trong ngày cưới của mình.
Bạn nhìn anh, đôi phần thấy ngượng, vì đây không phải hình ảnh ngày thường của bạn, cũng đôi phần do bạn hồi hộp trong ngày cưới. Bè bạn cũ đến chúc mừng bạn, chụp ảnh liên tục. Jackson đứng nhìn hồi lâu mới có lúc nói chuyện với bạn.
- Bam đưa cái này cho em.
Bạn nhận lấy chai nước, cười hạnh phúc. Bam hiểu rõ bạn nhất, biết bạn lo lắng mà cho bạn một chai nước để bình tĩnh lại. Jackson cùng bạn trò chuyện một lúc lâu rồi nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.
- __!
Là giọng của Bambam. Bạn hốt hoảng, bảo Jackson canh cửa lại.
- Em bảo là đợi đến khi chúng ta vào lễ đường mới được gặp nhau mà.
- Nhưng anh nhớ em.
Giọng Bambam nũng nịu, lại trẻ con hết mức. Anh đang cố lấy lòng bạn để mà bước vào trong. Nhưng bạn không cho anh cơ hội dễ dàng thế đâu.
- Kunpimook Bhuwakul Bambam, em đợi được thì anh cũng phải đợi được.
Bạn thật ra cũng muốn gặp anh, nhưng mà để có may mắn cho cuộc hôn nhân của mình, anh và bạn phải chịu đựng một chút.
- __, anh sẽ nhắm mắt lại mà, cho anh vào nắm tay em một chút thôi.
- Không được! Cố gắng một chút nữa thôi.
Jackson đứng dựa cửa, có chút không thoải mái khi hai bạn nói chuyện với nhau trong khi anh là người ở giữa.
- Này, __, Bambam, hai đứa hôm nay có thấy anh tỏa sáng lắm không?

Bạn che miệng cười lớn, hiểu ý Jackson nói gì. Bảo anh hôm nay tỏa sáng thì khác gì ám chỉ anh là cái bóng đèn giữa hai bạn đâu. Bambam thì không hiểu gì, liên tục hỏi đi hỏi lại Jackson, đến cả sau khi đám cưới của hai bạn kết thúc, Bambam vẫn lẽo đẽo bám theo Jackson hỏi anh nói cái gì.
***
Giây phút hồi hộp và quan trọng nhất đã đến. Khách khứa đều ngồi chật ních bên trong lễ đường, trầm trồ thán phục trước bài trí của lễ cưới. Cửa hoa màu trắng hồng tím chào đón đôi tân lang tân nương, bục lễ đường cũng được trang trí một cách cẩn thận.
Bambam trong y phục của mình, hít một hơi thật sâu tiến vào bên trong. Anh đến bục lễ, cúi đầu chào mẹ vợ và mẹ của mình, rồi đứng nghiêm chỉnh nhìn về cánh cửa. Anh đợi cô dâu của mình tiến vào.
Tấm voan mỏng che trước mặt bạn, một tay cầm bó hoa, tay còn lại luồn cánh tay của bố mình, bạn thở một hơi dài lo lắng. Hôm nay sẽ là bước ngoặt lớn nhất cuộc đời bạn và Bambam, liệu cuộc sống của hai bạn có được yên ổn không? Bao nhiêu ý nghĩ lo lắng bay ngang qua đầu bạn, chưa kể ý định chạy đi khỏi nhà thờ cứ lơ lửng trước mắt (cô dâu thường có ý nghĩ bỏ chạy trong ngày cưới của mình vì không thể chịu đựng được sức ép lớn trước bước ngoặt của đời mình, vì thế cụm từ "runaway bride" - "cô dâu chạy trốn" khá nổi bên nước ngoài).
- Con gái, con sẽ không sao đâu.
Bố bạn vỗ về bạn, ánh mắt chứa đầy yêu thương của bậc cha mẹ. Chưa bao giờ bạn lại biết ơn bố đến vậy, vì bao nhiêu lo toan tan biến hết ngay lúc bạn nhìn đôi mắt của bố mình. Bạn mỉm cười, cuối cùng đợi cánh cửa mở ra.
Bé gái trong váy hồng phồng phồng xinh xắn và bé trai trong bộ tuxedo bé xíu đáng yêu cầm theo chiếc giỏ đựng cánh hoa, cánh tay nhỏ rải chúng xuống con đường bước vào lễ đường, chúc những điều hạnh phúc và may mắn nhất cho cặp đôi. Bambam nín thở. Người con gái của anh, dưới ánh sáng chói lòa cùng những bông hoa tươi đẹp, bạn vẫn tỏa sáng theo cách của chính bạn.
Bộ váy rủ kéo dài vừa phải, ôm khít lấy dáng bạn, phô bày những đường nét quyến rũ lại có chút ngây thơ của một cô gái e lệ trong ngày cưới. Bạn nhìn anh, anh nhìn bạn. Và rồi Bambam rơi nước mắt. Không phải anh buồn hay gì, mà là nước mắt hạnh phúc tột cùng. Không phải chuyện thường ngày chú rể khóc trong ngày cưới của mình, nhưng nếu chú rể có rơi nước mắt, đó cũng là điềm lành, chứng tỏ chú rể rất yêu cô dâu của mình.
Bam gạt lấy nước mắt, bước đến cầm lấy tay bạn. Anh cúi chào bố của bạn, đợi ông "giao" bạn lại cho anh, làm chứng cho việc ông đồng ý để bạn lấy anh. Bàn tay anh nắm lấy tay bạn, ánh mắt hạnh phúc lấp lánh trong đôi mắt anh, nụ cười trên miệng không ngừng hiện rõ.
- Cuối cùng cũng thấy em rồi.
Bam nói thật nhỏ vào tai bạn, giọng có chút vui sướng. Bạn cười dưới tấm voan mỏng, bạn cuối cùng cũng được thấy anh nữa.
"Hôm nay, chúng ta hiện diện ở đây để chứng kiến mở đầu cho một cuộc sống giữa một người đàn ông và người phụ nữ..."
Cha xứ bắt đầu đọc và hai bạn nắm lấy tay nhau mỉm cười hạnh phúc, mong chờ tới giây phút định mệnh...
- Với chiếc nhẫn này, anh xin nhận làm chồng em, và mãi yêu em, cùng em sống hạnh phúc kể cả có khó khăn hay bệnh tật, cho tới khi cái chết chia lìa chúng ta...
- Với chiếc nhẫn này, em xin nhận làm vợ anh, và mãi yêu anh, cùng anh sống hạnh phúc kể cả có khó khăn hay bệnh tật, cho tới khi cái chết chia lìa chúng ta...
Hai bạn trao nhẫn cho nhau, anh kéo tấm voan lên, đưa tay nâng cằm của bạn.
"Con có thể hôn cô dâu của mình"
Chỉ đợi có vậy, anh vòng tay ra sau eo bạn, kéo đôi môi anh gần với bạn, đặt nụ hôn nồng cháy của mình, mở đầu cho những ngày lãng mạn nhất trong của cuộc sống mới cưới của anh và bạn.
***
- Mọi người chú ý...
Jackson cầm ly champaine của mình, gõ nhẹ để thu hút sự chú ý của mọi người. Với tư cách là bạn thân của cặp đôi, anh muốn nói vài lời.
- Ờm trước tiên, tôi muốn chúc phúc cho hai người em của mình. Hai đứa thật sự đã làm anh quá tỏa sáng trong suốt quá trình hai đứa yêu nhau cho tới giờ.
Cả hội trường bật cười, chỉ có mấy đứa trẻ con và Bambam thì không hiểu gì.
- __, em luôn là một cô gái vững vàng và mạnh mẽ, em cứng đầu và có chút cố chấp, tuy nhiên em có tấm lòng nhân hậu. Điều này có thể đã được kiểm chứng nhiều lần sau bao lần Bambam và anh nghịch dại chọc tức em. Và anh có thể an tâm vì Bambam có một người vợ như em để có thể trừng trị em ấy.
Bạn nhìn sang Bam, nhìn thấy anh làm vẻ mặt oan ức nhưng cũng không thể làm gì được.
- Bambam, cậu bé mà anh chăm sóc từ những ngày em còn bé, một người em trai yêu quý của anh, hưởng ứng từng trò chơi của anh. Nhưng giờ em đã là một người đàn ông rồi, em phải trưởng thành hơn để có thể làm chỗ dựa cho người vợ của mình. Anh muốn em có thể bảo vệ __, đó là điều anh muốn em làm nhất, vì __ không thể mạnh mẽ mọi lúc được, và em sẽ phải đứng lên che chở cho cô ấy.
Jackson giơ ly của mình lên, mỉm cười và nói lời chúc phúc của mình cho hai bạn:
- Mong em sống đến tóc bạc trắng, răng rụng xuống, và con đàn cháu đống, mãi mãi hạnh phúc về sau.
***
- Quý bà Kunpimook, tôi có thể mời cô một điệu nhảy chứ.
- Tôi rất vui lòng thưa ông Kunpimook.
Bambam ôm lấy vòng eo của bạn, kéo sát vào lòng anh. Bản nhạc chậm rãi du dương vang vọng khắp hội trường, mọi ánh mắt đều nhìn về phía hai bạn. Giữa hội trường, dưới ánh đèn mờ ảo cùng tiếng nhạc bên tai, mọi thứ tan biến hết, thế giới này chỉ còn có hai bạn. Bam không dời mắt khỏi bạn, cứ như thể sợ giấc mơ đẹp này của anh sẽ biến mất ngay khi anh thức giấc, cho nên anh ôm chặt lấy bạn trong lòng.
- __, em hạnh phúc chứ?
Không đợi bạn trả lời, anh đã mỉm cười nói ra đáp án của chính anh.
- Anh hạnh phúc lắm, anh cuối cùng có thể gọi em là bà xã của anh rồi.
Bam hôn bạn thêm một lần nữa, nụ hôn chứa đựng tình yêu của anh... Bạn cũng hạnh phúc.... Cả hai đều hạnh phúc...