17.Jackson

Tùy Chỉnh


- Sao cậu không cười? - Jackson tay chống cằm, mở mắt to tròn ra nhìn bạn chăm chú.
- Không thích.
Bạn trả lời, tiếp tục quay lại với bài tập của mình. 
- Tớ không tin là cậu không biết cười.
- Tùy cậu thôi.
Thật phiền phức. Trong tình cảnh nào mà bạn lại quen được một con người nói nhiều như thế này nhỉ??? 
"Bạn đang nghe nhạc trên mái nhà của trường học, ngồi vắt vẻo trên lan can tận hưởng không khí trong lành, thoát khỏi cuộc sống buồn rầu của mình. Bạn sống một mình, thoát li khỏi bố mẹ, công việc cũng tạm ổn, nhưng bạn lại không thấy hạnh phúc. Ngôi nhà nơi có bố mẹ luôn có những trận cãi vã, nơi bạn sinh sống có chủ nhà suốt ngày cằn nhằn đòi tiền thuê, rồi thêm trường học bạn bè cô lập bạn lại, bạn chỉ có một mình. Bạn nghĩ đó cũng là một điều tốt, dù sao thì không vướng bận ai, không ai bận tâm với bạn được cả.
- Đừng nhảy xuống!!!
Bạn nghe tiếng ai đó gọi. Bạn tháo tai nghe ra, quay lại nhìn. Là đội trưởng đội đấu kiếm, Jackson Wang. Cậu ấy trong có vẻ khá vội. 
- Đừng nhảy xuống! Cuộc đời cậu không tới mức phải làm điều dại dột vậy đâu!
Bạn nhíu mày khó hiểu. Cái gì mà nhảy xuống chứ? Cậu ta nói cái gì mà lạ vậy?
- Tôi không có ý định nhảy xuống.
- Thật chứ?
- Tại sao cậu phải hốt hoảng như vậy?
- Không có gì, chỉ là cậu hãy từ từ bước xuống khỏi lan can đó đi.
Jackson từ từ bước đến chỗ bạn, dè chừng như kiểu sợ bạn dại dột nhảy luôn từ tầng cao này xuống đất. Bạn chép miệng đảo mắt phiền phức, đeo tai nghe lại, rồi nhận thấy bên dưới khu nhà mà bạn đang ngồi, có học sinh cùng giáo viên đang bu tới. Khoan đã, họ tưởng bạn định tự tử á?
- Bắt được rồi!
Jackson vòng tay từ đằng sau ôm lấy bạn, kéo bạn xuống khỏi lan can.
- Làm gì vậy? Buông tôi ra.
Bạn giật mình, đẩy Jackson ra khỏi người mình, hét lên trước mặt cậu ấy:
- Cậu điên à? Tôi không có ý định tự tử!!!!!"
Sau cái ngày đó thì nhà trường mở một cuộc họp, hiệu trưởng mời bạn lên tận phòng để uống nước nói chuyện, chấn chỉnh lại tinh thần cho bạn. Và bạn bị kèm cặp với Jackson, cậu ấy là giám sát viên cho bạn, là người sẽ ngăn bạn nếu bạn có ý định "tự tử lần nữa". Dù bạn cố giải thích nhưng chẳng ai thèm nghe theo bạn cả. Thế là Jackson cứ lẽo đẽo theo bạn gần như cả ngày.
- Tớ muốn thấy cậu cười, chắc hẳn cậu khi cười sẽ đẹp lắm.
Mắt Jackson không rời khỏi bạn, tiếp tục nói chuyện với bạn, không quan tâm tới vẻ mặt lạnh lùng của bạn lúc này. Bạn thở dài, đến cả nơi yên tĩnh nhất là thư viện bạn cũng không được yên.
- __, cậu có thể cười lên cho tớ được không?
- Không.
Bạn trả lời lạnh lùng, tiếp tục vùi mặt vào quyển sách.
- Cậu thật là... - Jackson bĩu môi, chán nản nhìn bạn.
Cậu ấy là đội trưởng đội đấu kiếm của trưởng, một trong những học sinh có thành tích xuất sắc trong các ngoại khóa thể thao. Cậu chơi được mọi thứ, body đẹp cơ bắp sáu múi khiến cô gái nào cũng thèm thuồng. À ngoài bạn ra thôi, bạn khép kín, không thích ngoại giao nhiều. Nhưng cậu ấy thì lại khác. Đáng lẽ ra với thân hình đẹp cùng gương mặt điển trai như vậy, Jackson phải có hình tượng lạnh lùng, bao ngầu các kiểu (tác giả đã lọt hố vì điều đó) nhưng trái lại, tính cách cậu ấy lại cực kì sôi nổi, vui tươi hoạt bát và có phần hơi khùng ( tác giả đã hối hận vì vào hố rồi không ra được, gần như lúc nào cũng phải đội quần vì ông khùng này -_- ).
Khi làm giám sát viên của bạn, cậu ấy nói không ngừng nghỉ, khoa chân múa tay suốt ngày và lúc nào cũng chỉ mong/đòi bạn phải cười cho bằng được. Bạn là người đầu tiên và có lẽ là duy nhất mà cậu ấy không thể làm cho cười được. Jackson là một người vui tính, cộng thêm những biểu lộ đáng yêu và cả nụ cười tỏa sáng, ai quanh cậu ấy cũng vui vẻ. Duy chỉ có bạn chắc là thấy sự hiện diện của cậu ấy là phiền phức.
- Này, chiều ngày mai cậu đến xem tớ thi đấu được không?
Bạn im lặng không nói gì. Ngày mai bạn không có lịch gì, học hành cũng không, chắc chỉ ở nhà bu lấy cái máy tính.
- Này, tớ hỏi cậu đấy, mai đến xem được không? Tầm 10p rồi về thôi cũng được rồi.
Jackson nắm lấy tay bạn, nhấp nháy mắt nhìn bạn tha thiết cầu xin.
- Được rồi, tôi sẽ tới.
-YEAAHHHHHHHH!!!!
Cả thư viện lập tức nhắc nhở Jackson phải trật tự. Cậu ấy đứng lên cúi đầu xin lỗi, rồi lại ngồi xuống nhẹ nhàng, lần này hét chỉ đủ to cho bạn và cậu ấy nghe thấy. Cậu ấy cười mãi không thôi.
***
3h chiều ngày hôm sau...
Jackson chuẩn bị tinh thần cho trận đấu sắp tới. Đại diện cho cả toàn trường là một trách nhiệm nặng nề, hơn nữa đó là danh dự của cậu, mọi người đều tin vào cậu, vì thế cậu phải nỗ lực cố gắng hơn. Jackson luyện cổ tay, đồng thời phóng mắt nhìn về phía khán đài đợi chờ một bóng dáng quen thuộc. Liệu bạn có đến cổ vũ cho cậu không đây?
- Em đừng có lo lắng quá. Cứ thoải mái đi và làm hết sức mình là được rồi.
Huấn luyện viên thấy mặt cậu cứng đơ ra, tưởng rằng cậu vì lo lắng nên mới vậy, chứ không biết là cậu đang đợi bạn đến. Trận đấu bắt đầu. Nếu vượt qua được vòng này, Jackson sẽ có cơ hội đại diện toàn trường đi dự thi đấu quốc gia. Chỉ cần vượt qua trận này thôi.
- Một điểm về bên xanh.
Jackson thi đấu không được tốt. Đối thủ đã đạt trước ưu thế 3-1. Nếu cứ như vậy cậu sẽ bị thua nhanh chóng mất. Jackson lấy lại tinh thần, bỏ mũ của mình ra thở dài. Mồ hôi vã ra, nhưng cậu không thấy mệt, cậu chỉ thấy thất vọng. Có lẽ bạn không đến rồi.
- Jackson, thi đấu tốt vào, đừng làm tôi thất vọng.
Cậu nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc. Cậu hướng mắt về phía khán đài, nơi mà một cô gái đứng trước bao nhiêu người tuyên bố hùng hồn với cậu. Là bạn, vẫn cái khuôn mặt lạnh lùng ấy, đến cổ vũ cậu đúng như lời bạn nói hôm qua. Dù có chút muộn, nhưng với Jackson, sự hiện diện của bạn bây giờ đã là một niềm vui lớn rồi. Cậu nở một nụ cười tươi, tay cầm kiếm tay cầm mũ vẫy vẫy lại chỗ bạn, hô thật to:
- __, cổ vũ to vào nhá. Cười lên đi.
Bạn chẹp miệng. Đến tận thời điểm này mà còn đòi bạn cười được sao? Bạn ngồi xuống, mặc kệ ánh mắt bao người nhìn bạn, chú tâm xem con người khùng khùng kia thi đấu ra sao. Nhanh chóng, Jackson đã lấy lại được ưu thế, chưa đầy 5p đã có thêm 2 điểm. Giờ thì hai người hòa nhau rồi. Nếu Jackson thêm được 2 điểm nữa thì coi như cậu ấy sẽ chiến thắng. Nhưng đâu phải dễ, đối thủ rất mạnh, ngay trong phút chốc, hai người lại hòa 4-4. Trước khi thi đấu lượt cuối, Jackson lại bỏ mũ thở hắt ra. Bạn để ý tới việc đó, cậu ấy đang mệt.

- Xin lỗi cho tôi đi nhờ.
Bạn chạy xuống bên sàn thi đấu, cầm theo chai nước của mình, nhờ người đưa cho Jackson. Khán giả không được phép vào sàn thi đấu, bạn chỉ biết nhờ huấn luyện viên đưa cho Jackson vậy thôi. Cơ mà, sao tự dưng bạn lại quan tâm tới cậu ta nhỉ?
- Này Jackson, cô bạn gái của em nhờ thầy đưa cho cái này.
Huấn luyện viên đưa cho Jackson chai chanh muối. Cậu nhìn nó rồi mỉm cười. Bạn nhớ điều cậu ấy nói.
"- Khi hoạt động, cơ thể mất rất nhiều nước, vậy nên cần phải nạp năng lượng, không thì dễ gây choáng váng lắm.
Jackson sau trận đấu bóng rổ, đòi đưa bạn về nhà, trên tay cầm theo chai chanh muối, đầu tóc rũ rượi đầy mồ hôi. Bạn xách cặp một bên vai, mắt lơ đãng nhìn về khoảng không phía trước.
- Này cậu có nghe tớ nói không đấy?
Jackson huơ huơ tay trước mặt bạn, quay ngược người lại để đối diện với bạn.
- Có, nghe bập bõm được vài cái.
- Bập bõm là thế nào? Cậu phải nghe thật kĩ vào, không thì sau này ngất ra đấy không ai cứu cho đâu. Khi vận động nhiều là phải tiếp nước, mà tốt nhất là nước chanh muối này nè.
Jackson giơ chai nước của mình lên cười, lắc lắc nó vài lần trước mặt bạn.
- Được rồi, biết rồi. Tôi có vận động đâu mà. Bỏ nó ra đi để tôi còn nhìn đường."
Jackson vui vẻ uống chai nước, mỉm cười thật tươi. Bạn lúc nào cũng tỏ ra thờ ơ, nhưng luôn lắng nghe điều cậu ấy nói. Tinh thần lại lên cao, cậu hô một tiếng tự cổ vũ mình rồi tiếp tục thi đấu.
- __, cảm ơn cậu nhé.
Bạn giật mình vì tiếng gọi của Jackson, cả hội trường đều nhìn về phía bạn. Bạn chỉ gật gật đầu, giơ ngón tay cái lên ra hiệu cho cậu ấy. Như một kẻ ngốc, cậu ấy cười với bạn rồi đeo mũ lên. Trận đấu lại bắt đầu. Lần này, cả hai đều phòng thủ. Đối phương dè chừng xem xét từng cử động của Jackson. Cậu ấy cũng vậy, thay vì lao nhanh về phía trước như các hiệp đầu, lần này cậu chuyển động chậm hơn. Cậu nhìn tư thế của đối phương để phán đoán tình huống tiếp theo.
Bất ngờ, đối phương tấn công, nhanh chóng đưa thương phóng về phía cậu. Nhanh như cắt cậu tránh né được, giơ thương ra phản công lại. Thời gian như ngừng lại, mọi người im lặng xem diễn biến của trận đấu...
Kết quả cuối cùng... 
....Jackson thắng, cả hội trường vỡ òa trong tiếng hét hân hoan. Đối phương bước đến bắt tay cậu, bày tỏ niềm hân hạnh khi được thi đấu cùng cậu. Huấn luyện viên, thành viên đội đấu kiếm, bạn bè chạy ầm vào trong sân để mừng với cậu. Jackson được bế bổng lên không trung, tung hô lên mấy lần trước khi hạ xuống đất. Lòng vui lâng lâng, cậu không quên bước đến chỗ bạn, đợi bạn chúc mừng cậu.
- Chúc mừng.
Bạn nói một câu gọn lỏn, nhưng Jackson không màng tới việc đó. Cậu ấy bế bổng bạn lên, xoay một vòng khiến bạn hoảng hốt.
- Xin lỗi, tại tớ phấn khích quá.
Jackson bối rối đặt bạn xuống, bạn đỏ mặt chỉnh lại quần áo của mình. Chưa có ai nhìn thấy cảnh đó cả. Jackson bối rối gãi đầu. Mái tóc cậu đầy mồ hôi gần như bết lại. Bạn liếc mắt thấy chồng khăn sạch cạnh đó, với lấy một cái đưa cho cậu.
- Này lau đi!
Jackson vui vẻ cầm lấy, lau mồ hôi trên đầu mình.
- Cảm ơn vì cậu đã đến nhé!
- Không có gì, chỉ là không có việc gì làm ở nhà nên đến thôi.
- Nhưng ít ra, cậu đã đến, nghĩa là cậu có ủng hộ tớ.
Jackson cười hiền, mắt long lanh nhìn bạn. Bạn thấy hơi khó thở một chút, sao tự dưng người bạn lại nóng lên thế nhỉ. Bạn không nhận ra được là mặt mình đang đỏ bừng lên. 
- Này cậu sao thế?
Jackson lo lắng nhìn bạn, kéo gần bạn lại chỗ cậu ấy. Khoảng cách lúc này thật sát, cậu ấy nắm tay bạn thật chặt, sờ trán bạn xem bạn có bị làm sao không.
- Không sao, chỉ là trong này hơi ngột ngạt.
Jackson nhìn xung quanh, đúng là có nhiều người thật. Cậu cầm lấy áo khoác, lôi tay bạn ra ngoài thật nhanh trong lúc không ai để ý.
- Như thế này, huấn luyện viên có mắng không?
- Không sao đâu, dù gì họ cũng ăn liên hoan, chả để ý gì tớ đâu.
Jackson vẫn mặc bộ đồ thi đấu, lôi bạn đến mái nhà của trường mà lần trước cậu ấy "cứu" bạn. Bạn thắc mắc vì sao cậu ấy lại đưa bạn tới đây.
- Thế cậu biết vì sao tớ cứ mong đợi cậu đến cổ vũ tớ không?
Bạn lắc đầu. Bạn nghĩ vì Jackson hòa đồng và thân thiện với mọi người nên mới hỏi xã giao với bạn thế thôi.
- Vì tớ thực sự mong cậu đến. Tớ... có cảm tình với cậu __ à.
Bạn bất ngờ. Jackson hiện tại đang thổ lộ tình cảm với bạn sao? Jackson tiến tới nắm lấy tay bạn, mắt nhìn thẳng vào mắt bạn, chậm rãi nói từng câu một.
- __, mình cảm nắng cậu rồi. Mình nói rất nghiêm túc không đùa tí nào đâu. Mình thực sự thích cậu từ đáy lòng của mình. Từ cái ngày đầu tiên đó, mình đã để ý cậu, chính mình đã xin thầy cho mình làm giám sát viên của cậu. Mình hiểu nếu cậu không thích mình, chỉ cần cậu nói ra thôi, mình sẽ tự động bỏ cuộc.
Jackson cúi mặt xuống, ánh mặt sụp dần mất tia hy vọng. Cậu không mong bạn đồng ý, vì bạn luôn thờ ơ với cậu. Cậu nhắm mắt lại, chờ đợi một cậu nói "Không" từ bạn.
- Mình... cũng thế...
Jackson bật mở mắt ra, ngạc nhiên nhìn bạn. Bạn thay đổi cách xưng hô rồi. Điều lạ hơn, điều mà có lẽ Jackson là người đầu tiên trong trường nhìn thấy, bạn nở một nụ cười. Bạn cười trông thật đẹp. 
Jackson ôm lấy bạn, nhấc bổng bạn lên, không che giấu được sự phấn khích của mình:
- Cậu cười với mình rồi __. Cậu cuối cùng cũng cười rồi...
Nụ cười ấy, Jackson sẽ không bao giờ quên... Một nụ cười hạnh phúc.


***
Lời lảm nhảm: Sắp comeback rồi hú hú. Mong đợi teaser của Lịt đờ nhà ta ^^. Nhân tiện mấy bạn có ý tưởng hay ý kiến gì cho mình không để mình viết? Tập truyện này không chỉ để tác giả tưởng tượng và viết mà còn dành cho các Chim Non có ý tưởng muốn bộc lộ nữa. Hăng hái góp ý kiến nha tác giả sẽ giúp các bạn ^^ Kamsahamnita