11.Jinyoung

Tùy Chỉnh


Lời lảm nhảm của tác giả: Gấu tặng các bạn ảnh làm màn hình khóa ahihi :)
***
Bạn và Jinyoung là một cặp đôi nổi tiếng ở trường. Không phải vì hai bạn là thiếu gia tiểu thư gì mà tình cảm của hai bạn dành cho nhau rất đỗi ngọt ngào. Không cần những lời nói đường mật hay món quà đắt tiền, hành động của hai bạn dành cho nhau thực sự khiến ai cũng phải ghen tị.
- Đưa cặp đây anh mang lên cho.
Jinyoung chìa tay ra đỡ lấy cặp của bạn. Chẳng cần đợi bạn trả lời anh đã xách cặp bạn đi rồi. Bạn cũng chẳng nhớ mình và anh thành cặp từ lúc nào, chỉ nhớ tới lời tỏ tình của anh ngày đó rất đỗi lãng mạn. Anh viết cho bạn một bức thư, hẳn tận 2 trang luôn. Không hiểu sao lời văn ở đâu mà anh có thể viết được dài tới như vậy. Cách anh viết khác hẳn so với cách anh nói, nhẹ nhàng và thanh thoát, tất nhiên giọng anh rất hay, nhưng anh thì thường xuyên nói mấy câu phũ thôi à (Mều đanh đá lắm).
"__à, anh là một fan hâm mộ bí mật của em. Anh thích em lâu rồi, từ cái ngày em mới bước vào trường với cái cặp nhỏ sau lưng, vui vẻ tươi cười ý. Anh thật sự muốn em trở thành cô gái của anh. Làm người yêu anh nhé, __
Từ fan hâm mộ của em, Jinyoung~"
Đó mới chỉ là một phần nhỏ trong bức thư 2 trang của anh thôi. Bạn nhớ anh sau khi gửi bạn bức thư đó đã mua bó hoa hồng thật to, thêm con gấu to đùng màu nâu nữa. Jinyoung nói anh sợ bạn từ chối nên đã chuẩn bị nhiều thứ, làm càng nhiều thì bạn sẽ càng mủi lòng, anh tin thế. Anh ngốc thật, vì chính bạn cũng thích anh, nhưng ngại không dám nói. Không cần anh làm nhiều, chỉ cần anh hỏi một câu thôi là bạn sẽ đồng ý liền.
Ban đầu các thầy cô và gia đình phản đối, do sợ việc yêu đương sẽ ảnh hưởng đến chuyện học hành của hai người. Nhưng khác xa so với suy nghĩ của mọi người, thành tích học tập của hai bạn lại cực xuất sắc, hai bạn bù đắp mọi khuyết điểm cho nhau, thế nên trên bảng vàng của trường, bạn không là một thì cũng là số hai, chỉ sau mỗi Jinyoung.
Thành thế nên chẳng ai cấm đoán các bạn, trái lại họ ủng hộ, thậm chí mong ước được như các bạn nữa. Và ai có thể cưỡng lại được sự ngọt ngào của Jinyoung, nam sinh đẹp như mối tình đầu vậy. 
- Này, em đang nhìn ai đó?
- Em nhìn anh chứ ai nữa
- Chắc không? Chỉ được nhìn anh thôi nha. Con trai trên đời lắm kẻ không tốt đâu. Ngoài anh ra, đàn ông trên đời là chó hết đó.
Vâng, "ngọt ngào" lắm, anh toàn nói mấy câu phũ thôi à. Lúc đầu khi bạn chưa yêu anh, bạn nghĩ anh là một người rất ga lăng lịch thiệp, nào ngờ yêu rồi mấy thấy tật xấu này của anh. Cơ mà bạn thích, vì anh thoải mái khi ở bên bạn, và bạn cũng thế, mấy lời nói của anh tuy phũ phàng thật nhưng anh không bao giờ làm bạn buồn phiền.
- Này, hôm nay Va lung tung rồi đấy? Jinyoung làm gì cho mày chưa? 
Con bạn thân nhất của bạn, Youngji kéo tay áo bạn hỏi han. Nó là một đứa bạn cực cực cực thân, chuyện gì của bạn nó cũng (phải) biết, đến cả chuyện yêu đương nó cũng dò hỏi. Kể từ khi bạn cặp với Jinyoung, nó ăn bánh gato suốt, chỉ mong bạn ghép cho nó ai đó trong nhóm bạn của Jinyoung là được. 
- Anh ấy không làm gì cả.
- Điêu, chúng mày yêu nhau mà không tặng quà gì thì lạ quá đấy. Anh ấy thể nào cũng tặng quà gì hoành tráng lắm cho mà xem. Nhìn cái cách anh ấy chuẩn bị tỏ tình với mày là đủ hiểu. 
- Tao nghĩ anh ấy không làm thật mà, bọn tao thực sự coi cái ngày này là một ngày bình thường thôi.
- Bình thường thế nào được. À mà đáng lẽ ra ngày này là ngày con gái tặng sô cô la cho con trai đấy chứ, mày chuẩn bị gì chưa?
Ờ nhỉ, bạn chưa chuẩn bị gì cả. Bạn đã bao giờ trải qua ngày này với người yêu bao giờ đâu, mà nói thật thì bạn chưa từng có người yêu thì làm sao biết được. Bạn lắc đầu, và con bạn bạn thở dài. 
- Tao biết mà, mày ế bao năm nên bây giờ không có ý thức chuẩn bị cũng đúng. Cũng may cho mày, hôm nay lớp mình có tiết nấu ăn, tao sẽ xin phép cô cho làm sô cô la. Như thế mày sẽ tặng Jinyoung sô cô la mày tự làm, quá đỗi lãng mạn.
Youngji chìm đắm trong thế giới ảo tưởng của mình, còn bạn thì chỉ biết ngồi cười. Tài nấu ăn của bạn không chắc là có thể làm món ăn được không?
***
- Cô ơi hôm nay Valentine cô cho bọn em làm sô cô la được không ạ?
Y như lời nói lúc trước của nó, Youngji hô to trước lớp, nhận được luôn sự hưởng ứng nhiệt tình của tụi con gái trong lớp. Cô giáo cũng đồng ý, nguyên liệu cũng đủ nên thế là, lũ lượt con gái ra sức làm món sô cô la thật ngon. Một số người làm để tặng crush, người thì F.A (như tác giả -_-) làm cho bản thân ăn. Còn bạn thì đang làm cho Jinyoung, nhưng có vấn đề là, bạn không biết anh thích vị sô cô la nào.
- Anh Jinyoung chưa từng bảo tao anh thích ngọt hay đắng.
- Ôi dào trộn cả hai là được chứ gì. Lấy thêm vị chua nữa. Cứ làm hai mẻ trắng đen trộn nhau đi. Cái chua - ngọt và đắng - ngọt thế là anh có thể chọn luôn.
Đôi khi con bạn của bạn rất hữu ích trong những lúc này. Mà thực tế, nó chưa có người yêu mà nó làm quân sư còn giỏi hơn những đứa đang yêu. Bạn chọn khuôn, nhiều hình hay thật đấy. Bạn muốn chọn hình trái tim, nhưng Youngji nói lại quá rập khuôn, thế nên bạn lại phải xem cái khuôn khác. Một cái làm bạn để ý. Nó kiểu dạng tròn, giống sô cô la truffle vậy, nhưng ở dưới lại có khe dọc cắt gần hết.
Bạn bật cười, nó làm bạn liên tưởng tới trái đào, mà trong trường ai cũng biết một điều, mông anh Jinyoung được ví như trái đào. Lí do quá đơn giản, mông cong khêu gợi hơn cả con gái, mà trái đào nhìn như một bờ mông cong vậy, thế nên ví mông anh như trái đào thành ra lại hợp. Bạn quyết định chọn khuôn này.
- Tao nghĩ nên cho thêm ít màu hồng mày ạ. Tao làm sô cô la trắng thôi, thêm ít vị mâm xôi nữa là ra màu hồng.
Youngji nhíu mày trước câu nói của bạn, nhưng nó liếc qua cái khuôn trên tay bạn, bụm miệng cười hiểu ý bạn. Ờ thì ít ra con bạn nó luôn hiểu bạn đang làm gì. Bạn bắt tay vào làm nóng chảy sô cô la, đun mâm xôi thành mứt, còn con bạn thì có nhiệm vụ nếm thử - nhiệm vụ dễ dàng nhất nó nhận để không phải đụng tay chân. 
Khi món sô cô la đang sắp hoàn thành, bạn nhận được tin nhắn của Jinyoung:
"Anh hôm nay không thể đưa em về nhà được. Trên trường đang có việc gấp anh cần phải xử lí. Hôm nay em về một mình liệu có được không?"
Bạn mím môi lại. Bạn hơi thất vọng. Anh là trưởng khối, nên tất nhiên những chuyện quan trọng như thế này xảy ra thường xuyên. Nhưng bạn đã mong chờ đến giây phút bạn tặng anh món quà đặc biệt mà chính bạn mất công làm. Nhưng mà anh không có thời gian cho bạn hôm nay.
"Được anh ạ, em đi được, không phải lo đâu anh. Đừng về muộn quá nhé".

 Bạn nhắn trả lời anh, mặt buồn xo.
- Có chuyện gì à?
- Anh ấy hôm nay bận rồi, không thể tặng quà được rồi.
Mặt bạn sụ xuống như một chú cún con. Youngji vỗ vai bạn, an ủi bạn, trong khi tay nó nhón nhón miếng sô cô la. 
- Đừng động vào.
- Cho tao một miếng thôi mà.
- Một miếng thôi đấy nhé.
***
Bạn xách túi sô cô la về, đứng trước cổng trường. Bình thường lúc này anh đã đợi bạn ở đây, nhìn bạn trìu mến rồi cầm tay bạn dắt về nhà. Chỉ là hành động hàng ngày mà hôm nào anh cũng làm, chuyện này ai cũng thấy bình thường, nhưng mà bạn muốn anh làm hôm nay, dù sao cũng là ngày Tình nhân mà. 
Điện thoại bạn rung lên, có tin nhắn từ Youngji.
"Mày ơi tao để quên hộp bút ở trong phòng học, mày ở đó thì lấy lại hộ tao với, tao sợ lao công dọn mất".
Bạn thở dài. Con này suốt ngày quên đồ, mà bạn luôn là người phải mang đồ cho nó. Cứ như kiểu bạn là ô sin cho nó vậy. Nhưng mà bạn vẫn vác xác lên để lấy đồ, bạn cằn nhằn mấy câu thôi những vẫn giúp nó. Nhưng mà sao hành lang trường lại tối thế nhỉ? Lúc bạn ra về đâu có như thế này. Bạn sợ hãi, bạn nhớ mấy câu chuyện ma ám trường mà bạn đọc trên mạng, liệu có xảy ra ở đây không? Bạn rùng mình, không làm gì có chuyện đó, chưa kể nó có thật thì bạn có thể chạy đi tìm gặp anh Jinyoung mà. Anh ấy đang ở trường còn gì.
Đèn bật sáng khi bạn không để ý đến, bạn giật mình nhìn xung quanh. Là ai bật vậy? Có một mình bạn thì làm gì có ai ở đây. Trước mặt bạn ở cuối hành lang có bảng in hình mũi tên gắn đèn nhấp nháy. Bạn chưa thấy cái biển đó bao giờ, bạn tò mò đi theo hướng nó chỉ. 
Càng đi bạn càng nhìn thấy nhiều mũi tên chỉ hướng hơn, bên cạnh nó còn có các dòng chữ in ngay cạnh:
"Đi theo mũi tên nào"
"Đừng lo sắp tới rồi"
"Cố gắng thêm một chút nữa thôi mà"
Bạn cười thầm. Ai nghĩ ra được cái này thật đáng yêu, người con gái hay con trai nhận được món quà ắt hẳn sẽ rất hạnh phúc. Bạn biết bạn không nên táy máy chuyện người khác, nhưng bạn muốn biết mặt của người kì công chuẩn bị mấy thứ này.
Mũi tên chỉ đến phòng thể chất của trường. Bạn nhìn xung quanh, không còn mũi tên chỉ hướng nào nữa, chắc đây là địa điểm rồi. Bạn cẩn thận mở cửa phòng, nhưng cả căn phòng tối um. Chắc bạn nhìn nhầm chăng? Nhưng mũi tên chỉ hướng ở đây mà. Bạn chán nản, quay người định đi về.
*Nhạc nổi lên*
- __ à!
Bạn nghe thấy giọng nói quen thuộc. Là của anh Jinyoung. Nhưng anh đang bận cơ mà. Bạn quay người lại, nhìn thấy một dàn con trai đứng thành hàng, nghiêm túc chỉnh tề, tay mỗi cầm một bông hoa hồng bó trong giấy kính trong suốt. Jinyoung đâu có ở đây, chắc bạn nghe nhầm rồi.
Mỗi người con trai tiến đến chỗ bạn, đưa cho bạn bông hoa, cả thảy tất cả là 14 bông. Bạn cầm trên tay, ngơ ngác nhìn mọi người. Một lúc sau lại có một dàn nữ, cũng tiến đến chỗ bạn, nhưng lần này mỗi người cầm một chiếc túi nho nhỏ đựng sô cô la trong đó. Bạn nhận ra một người.
- Youngji? Mày cũng tham gia cái này?
Con nhỏ bạn nháy mắt ra hiệu cho bạn mau im lặng. Nó vẫn cười tươi đưa cho bạn sô cô la, à là cái viên nó xin xỏ của bạn. Nó nắm lấy tay bạn, mắt long lanh tràn đầy ghen tị:
- Mày sướng nhất đấy __ ạ. Tao thực sự quá ghen tị với mày.
Bạn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì trước mặt bạn, Jinyoung trong bộ vest màu đen, đứng nghiêm chỉnh cầm hẳn một chùm bóng bay hình trái tim nhiều màu sắc đến trước mặt bạn. 
- Mừng ngày Valentine!!!
Bạn suýt khóc. Anh lại thế nữa rồi, lại chuẩn bị kì công cho bạn một bất ngờ. Anh không nói gì cả, mà âm thầm làm tất cả mọi thứ. Còn bạn , đến ngày mới chuẩn bị, mà lại chỉ tặng anh sô cô la tự làm.
- Sô cô la em làm ngon lắm. Lần sau làm tiếp cho anh nhé.
Anh cười, bạn ngớ người ra. Bạn đã tặng anh đâu nhỉ, nhưng nghe tiếng cười khúc khích của con bạn thân thì bạn đã hiểu, nó mang nhiều hơn là một viên sô cô la. Bạn ngượng ngùng cúi đầu xuống:
- Em chỉ tặng anh mỗi sô cô la mà anh lại làm nhiều thứ cho em đến vậy.
- Cô gái của anh luôn phải nhận được nhiều thứ xứng đáng hơn chứ. Đây chỉ là một phần nhỏ thôi, vì em là món quà lớn nhất của anh rồi, anh phải đền đáp lại tới em.
Anh ôm lấy bạn, đặt lên môi bạn một nụ hôn nồng nhiệt. Cả căn phòng vỡ òa trong tiếng hú hét, gào thét của 28 con người, pháo bông bay tứ tung, mọi người vỗ tay. Còn bạn, đầu óc bạn giờ bay lên chín tầng mây. Bạn thực hạnh phúc.
- Này __ - Youngji giật lấy áo bạn, kéo bạn xuống trở lại mặt đất. - Tao thực sự quên hộp bút đấy, mày lấy cho tao chưa :))))