10. Jackson

Tùy Chỉnh


Bạn là một nhân viên công chức bình thường với núi công việc chất đầy, bạn không có thời gian rảnh cho chính bản thân mình, bạn không có lúc nào nghỉ ngơi, luôn trong tình trạng vật vờ mệt mỏi. Bạn sống trong một căn hộ nhỏ, không quá xoàng xĩnh, chỉ đủ cho mình bạn sống và Jackson, chú cún đáng yêu của bạn. Mỗi ngày, Jackson đợi bạn trước cửa, ngóng bạn mở khóa bước vào rồi ngoe nguẩy cái đuôi quấn lấy bạn không rời. Bạn ôm lấy chú cún mà cưng nựng, chiều chuộng, vuốt ve bộ lông mịn mượt của nó.
Đôi mắt to tròn trong veo lúc nào cũng dõi theo bạn, từng hành động bạn làm chú cún đều phản ứng theo. Bạn ăn gì, nó đều cuốn đuôi, nhảy cẫng lên cào cào chân lên người bạn; bạn giặt quần áo, nó gặm một chiếc áo lôi đi lau hết một lượt sàn nhà rồi bạn lại mất công dọn dẹp. Jackson lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, luôn hào hứng nhiệt tình quanh bạn và bạn thích điều đó. Dù gì thì sau một ngày làm việc vất vả, có một chú cún đáng yêu như vậy khiến tiêu hao bớt mệt mỏi trong ngày. 
- Jackson, lại đây nào!
Bạn nằm thoải mái trên giường, vỗ tay gọi Jackson lên. Chú cún chạy thật nhanh, thè cái lưỡi liếm lấy tay bạn, rên vài tiếng gừ gừ rồi nằm xuống ngay cạnh bạn. Bạn ôm chú cún của mình vào lòng, cảm nhận hơi ấm cùng sự mịn màng từ bộ lông mượt của nó. Jackson đưa mặt mình lại gần bạn, đặt mõm của nó lên môi bạn, mà bạn hay gọi đó là nụ hôn ngủ ngon . Hạnh phúc biết bao khi được ôm một chú cún đáng yêu như vậy ngủ thật say giấc. 
- Jackson của chị ngủ ngon. Chị yêu em.
***
- Tôi phải đi tận 2 tuần ư?
Bạn nhìn giám đốc của mình một cách ngạc nhiên. Ông ấy vẫn rất điềm đạm, nói chuyện với giọng trầm:
- Việc này rất quan trọng, và tôi thấy cô __ là người có trách nhiệm nên mới giao nhiệm vu này cho cô. Không phải ai cũng có cơ hội bay sang nước ngoài làm việc, sao cô lại hốt hoảng khi mà nhận công việc này?
- À không, chỉ là tôi lo cho chú cún của tôi ở nhà một mình.
- Chú cún? Hahahaha - Ông cười một cách hài hước. - Ý cô là cô có thể từ bỏ cơ hội này để chăm sóc chú cún của mình ư, cô __?
- Ý tôi không phải như vậy...
- Vậy thì đừng chần chừ, cơ hội này có thể thay đổi cuộc đời cô nếu cô hoàn thành được. Đừng bỏ lỡ một cơ hội tốt như vậy.
Bạn bước ra khỏi phòng giám đốc, không thể tin được mình có một cơ hội tốt tới mức vậy, nhưng mà còn chú cún của bạn thì sao. Nó sẽ thế nào trong 2 tuần không có bạn? Ai sẽ tắm cho nó, cho nó ăn và ôm nó ngủ? Bạn mở máy điện thoại, gọi cho mẹ mình.
***
- Jackson à, chị sẽ phải đi trong 2 tuần liền, sẽ không thể gặp em trong lúc đó. Thế nên em phải sống thật tốt vào, đừng có mà làm phiền mẹ chị nghe chưa?
Bạn ôm chú cún của mình vào lòng, ôm ấp nó mà không dời ra chút nào. Bạn sẽ rất nhớ đôi mắt to tròn này lắm đây. Jackson cũng hiểu được ý bạn, nó dụi dụi cái mũi ươn ướt vào lòng bàn tay bạn, rên mấy tiếng ư ử nũng nịu.
Bạn bỏ Jackson xuống, bước ra khỏi cửa. Nhưng chân bạn bị Jackson kéo lại, ống quần bị nó cắn chặt kéo lại vào trong nhà. 
Mẹ bạn kéo Jackson lại, làm nó sủa inh nhà lên. Bạn cười gượng, kéo Jackson ra góc, bắt "phạt":
- Chị bảo ngoan cơ mà, không được hỗn với mẹ chị.
Jackson rất nghe lời, nó cúi gằm mặt xuống để "xin lỗi" rồi bước tới chỗ mẹ bạn.
- Mẹ nhớ cho nó ăn đầy đủ nhé, dắt nó đi dạo 1 lần 1 ngày và đừng mở cửa vào ban đêm không Jackson sẽ chạy ra đấy.
- Mẹ biết rồi, gớm mày chăm cún của mày còn hơn mẹ mày đó. Mãi mà chả cho mẹ một đứa rể nào.
Bạn ôm lấy bạn mẹ nũng nịu, mẹ bạn thở dài rồi giục bạn mau đi không thì lỡ chuyến bay. Bạn chào tạm biệt mẹ và Jackson, cuối cùng cũng chuẩn bị bay sang Hồng Kông làm việc.
***
Bạn trở về sau 2 tuần, lòng đầy hứng khởi. Công việc diễn ra khá tốt đẹp, hợp đồng làm ăn giữa công ty bạn và công ty đối phương đã chuyển hướng rõ rệt, cơ hội hợp tác trong tương lai là không xa. Không những vậy, khách hàng bên đó có lời khen với tác phong làm việc của bạn, còn ngỏ ý muốn bạn làm việc với những dòng sản phẩm hợp tác với công ty bạn. Hơn thế nữa, lúc này bạn được về nhà để gặp lại chú cún đáng yêu của mình. Trong 2 tuần đó, bạn luôn nhớ đến Jackson, nhớ cái lúc ôm nó vào lòng và ngủ thật say...
- Đây không phải Jackson!!
Bạn nhìn chú cún ngoe nguẩy đuôi trước mặt mình, nhìn bạn một cách đáng thương. Bạn nhận ra ngay đó không phải chú cún của bạn, bình thường thấy bạn nó đã nhảy cẫng lên rồi. 
- Nói gì vậy, đây là chú cún của con mà.
- Mẹ, đừng nói dối con, chính con nuôi chú cún của mình, con biết đây không phải Jackson.
Mẹ bạn thở dài, lắc đầu:
- Ừ không phải, đây là con cún khác.
- Jackson đâu mẹ?
- Hôm đầu tiên, con đi rồi, mẹ ra ngoài vứt rác, quên không đóng cửa. Lúc về thì không thấy nó đâu. Mẹ đã tìm khắp nơi nhưng không thấy, thế nên mua con này về để thế.
Bạn ôm đầu, Jackson của bạn đã trốn đi đâu rồi. Bạn đã nhắc mẹ là đừng mở cửa không thì nó sẽ đi theo bạn, nhưng mẹ bạn lại chẳng bận tâm đến. Giờ thì biết tìm ở đâu. Bạn dự định về nhà, lấy một bức ảnh của Jackson và đi in ấn đăng khắp nơi tìm chú cún yêu của mình.
- Này trước cửa nhà cô có anh chàng kì cục lắm đấy. Anh chàng đó cứ đứng cào cửa gọi "cô chủ".
Bạn chưa kịp bước về nhà thì đã nghe tiếng hàng xóm nói rồi. Cái gì mà anh chàng chứ, bạn làm gì có ai lại kì cục như thế. Bạn về tới căn hộ, nhìn cảnh tượng anh chàng cơ bắp cứ ngồi trước cửa cào không ngừng. 
- Này anh kia, làm trò gì vậy? Biến ra khỏi cửa nhà tôi ngay.
Bạn đá vào chân anh ta, anh ta quay ngoắt lại, vui sướng nhìn bạn mà chồm hỗm lên.
- Ahhh biến thái, bỏ tôi ra, không tôi kêu người lên bây giờ.
- Cô chủ về, cô chủ về, cô chủ về.
Bạn không hiểu vì sao người đàn ông này lại điên khùng như thế, bạn cố đẩy anh ta ra, nhưng thứ khác khiến bạn chú ý. Anh ta đang đeo vòng cổ của Jackson, nó ních chặt tới mức sắp vỡ tung. Bạn tháo ra, chỉ mặt người đàn ông:
- Sao anh lại có thứ này?
- Cô chủ cho, cô chủ cho...
Bạn bực mình muốn đá anh ta ra, nhưng anh ta ngoặm lấy gấu quần bạn mà kéo về phía cửa nhà:
- Vào trong, vào trong....
Bạn mở cửa, chân đá lên mặt người đàn ông kia, cốt không cho anh ta vào nhà mình.
- Biến đi, đồ quái dị.
Anh chàng đó ngẩn mặt ra, ngồi xổm trước mặt bạn, mặt buồn buồn giương đôi mắt lớn của mình. Bạn giật mình, cái ánh mắt đó là ánh mắt của Jackson. Không thể nào, sao một anh chàng kì cục lại có thể giống chú cún của bạn được. Nhưng bạn đang mủi lòng.
- Cô chủ không thương Jackson...

Bạn ngạc nhiên nhìn anh chàng kia cúi rạp người xuống, giống như lúc Jackson xin lỗi vậy. Bạn hơi nghi ngờ:
- Tên anh là gì?
- Jackson... Jackson... Jackson....
Anh chàng nhảy chồm chồm lên, rồi vồ lấy người bạn, lè lưỡi ra. Bạn hét ầm lên:
- Jackson, ngồi!!!
Nghe theo mệnh lệnh của bạn, anh chàng Jackson kia ngồi ngay xuống, chăm chú nhìn bạn. Bạn không biết thế nào, đóng cửa lại rồi ngồi thẫn thờ trên giường, anh chàng kia theo chân bạn, luôn đi bằng 4 chi rồi ngồi đối diện giương mắt nhìn bạn. Bạn không muốn tin, nhưng nhìn theo những hành động và lời nói của chàng trai này, có thể nào là Jackson?
- Jackson... đúng không?
Anh chàng hứng thú nhìn bạn, lắc lắc cái mông. Bạn ôm đầu, nhìn anh chàng.
- Sao mày lại thế này?
- Xe tới, máu, tìm cô chủ...
Bạn không hiểu Jackson nói gì, nhưng nghe theo lời bập bõm bạn có thể hiểu là Jackson bị xe đâm, rồi thành thế này. Bạn không hiểu dựa trên lý thuyết khoa học nào mà chuyện này có thể xảy ra, nhưng mà hiện tại, chú cún của bạn giờ là một anh chàng lạ mặt. Bạn nên sống với chuyện này thế nào?
- Thôi trước tiên phải đi tắm cho mày đã.
Bạn nhìn quần áo lấm lem, mặt nhọ nhem của anh chàng, bạn ra ý định tắm cho cậu, cơ mà...
- Đứng dậy nào...
Bạn kéo Jackson lên, nó đứng không vững, loạng choạng ngã vào người bạn. Bạn tự đặt mình làm chỗ dựa của nó, đưa nó vào phòng tắm. Bạn nhận ra từ trước giờ toàn là bạn tắm cho Jackson, còn Jackson chưa từng tự tắm bao giờ.
- Jackson, em tắm một mình nhé, chị sẽ mở nước cho em, sữa tắm ở đây chỉ cần ấn nó thôi.
- Cô chủ tắm cho Jackson...
Bạn đỏ mặt, lắc đầu. Bạn bước ra nhanh khỏi đó, chuẩn bị khăn tắm cho nó, lục tung xem có quần áo có thể cho Jackson mặc không. May có quần áo bỏ lại của chủ căn hộ này ngày trước, bạn nghĩ có thể vừa với Jackson.
- Cô chủ...
Jackson đứng run chân sau bạn, người dính nước ướt sũng, mái tóc rủ che mặt, khỏa thân. Bạn nhắm mắt lại, lấy khăn che phần không nên lộ ra ( :))) ). Bạn cảm nhận hơi thở của Jackson phả lên khuôn mặt bạn:
- Cô chủ ngủ?..
Bạn bật cười, bạn đưa quần áo cho Jackson, vẫn nhắm chặt mắt lại.
- Jackson, mặc vào.
Bạn quay người đợi Jackson mặc xong xuôi, nhưng mãi cứ ngay mấy tiếng rên khổ sở. Bạn quay người lại nhìn, suýt nữa lăn ra đất cười, Jackson mặc quần lên đầu, áo trái tay lộn xộn, nhìn bạn cầu cứu. Phải vật lộn lắm, mất mấy lần đỏ mặt của bạn mới có thể mặc quần áo chỉnh tề cho Jackson. Bạn thở dài, bước vào bếp nấu bữa tối. Bạn phải nấu cho hai người, giờ Jackson không còn là chú cún nữa, bạn phải nấu một bữa ăn của người bình thường cho nó. Trong lúc nấu, bạn nhớ lại lúc Jackson rủ tóc ướt che mặt, cả người cơ bắp cuồn cuộn. Bạn ngượng đỏ mắt, lắc lắc đầu để quên khoảnh khắc đó đi. Kể ra, body Jackson khá đẹp, dù sao bạn thường xuyên cho nó đi dạo, các cơ đều khỏe mạnh như thế chứ.
- Cô chủ mặt đỏ...
Jackson đứng sau bạn lúc nào, lấy tay chọc chọc vào má bạn. Nó đứng vững hơn lúc trước nhưng vẫn dựa vào thành bếp. Công nhận, cơ thể này làm Jackson cao hơn bạn, đã vậy khi bạn ngước mắt lên nhìn thì mắt Jackson nhìn theo, trong veo đỗi ngây thơ. Không hiểu sao tim bạn lại đập nhanh hơn những lúc đó.
-Hôm nay chị đãi một món mới nhé. Em không cần phải ăn mấy thứ kia nữa. Mau ngồi xuống đi.
Jackson ngồi xuống sàn, y như thói quen mọi lần, bạn kéo Jackson lên, đặt nó lên ghế rồi xoa đầu Jackson. Mái tóc thật mềm mượt, y như vuốt bộ lông của nó vậy. Bạn mang thức ăn lên, đặt một đĩa mì Ý thơm mùi sốt cà chua thịt và sợi mì nóng. Bạn bắt Jackson cầm đũa, trước khi nó vục mặt xuống ăn. Bạn không muốn lại phải tắm cho Jackson thêm lần nữa. Ăn được một món mới, đôi mắt Jackson sáng lên nhìn bạn thích thú, nhanh chóng dọn sạch đĩa như một cơn bão. Jackson cười thật tươi nhìn bạn, môi còn dính ít sốt cà chua. Bạn cười, lấy khăn lau sạch miệng cho Jackson.
- Jackson, mang lại đây!!!!
Theo thường lệ khi mà bạn giặt quần áo xong thì Jackson lại lê la mọi thứ lên sàn. Bạn hậm hực lấy lại cái áo trên miệng Jackson. Jackson coi đó là một trò chơi kéo co, kéo áo bạn lại. Thân hình đã lớn lại còn thêm cơ bắp, Jackson khỏe hơn bạn nhiều. Bạn không thể kéo lại được, đổ ập người theo lực kéo của Jackson, nằm luôn lên người nó. Jackson cười rất tươi, không ngượng ngùng gì cả, khác với bạn, mặt lại đỏ lên. Ngực Jackson thật rắn chắc, khoan đã, bạn đang nghĩ cái vớ vẩn gì vậy. Bạn đứng dậy, xoa đầu Jackson rồi tiếp tục công việc của mình, mặt vẫn đỏ bừng.
***
Đã muộn rồi, bạn lên giường nằm sau một ngày hỗn loạn, duỗi cái lưng đau nhức của bạn, thoải mái trườn dài trên đó.
- Cô chủ !!!!!!
Bạn giật mình, Jackson nhảy ngay lên giường, nằm cạnh bạn phấn khích giương đôi mắt to tròn nhìn bạn.
- Jackson, chúng ta không thể nằm thế này được.
- Tại sao?
Jackson đưa đôi mắt to tròn nhìn bạn lần nữa, mặt thật rõ đáng thương. Bạn thở dài, đắn đo. Ngủ cùng Jackson đã là thói quen của bạn rồi, nhưng khi đó Jackson là một chú cún, còn giờ bạn và nó là hai con người khác giới, bạn không thể tùy tiện nằm với một người con trai được. 
- Cô chủ?
Jackson trề môi ra, cách làm nũng của nó bạn hiểu chứ. Bạn thở dài gật đầu:
- Được rồi, nốt tối nay thôi.
Jackson ngoe nguẩy mông, điều mà bạn thấy thật buồn cười vì nó đâu còn đuôi nữa mà cứ làm. Bạn nằm xuống, Jackson cũng thế ngay cạnh bạn. Bạn đắp chăn ấm cho nó, xoa mái tóc mượt của nó. Bất ngờ, Jackson đưa mặt lên, môi nó chạm vào môi bạn, mềm và ấm áp. Bạn lui người lại về phía sau, che môi mình đi, nhớ ra thói quen trước khi ngủ của bạn và Jackson có nụ hôn ngủ ngon này. Phải bỏ nó đi thôi.
- Cô chủ ngủ ngon~~~~
- Ừm... Jackson ngủ ngon.
- Cô chủ, yêu Jackson???
Bạn ngớ người ra trước câu hỏi của nó. Jackson vẫn đang đợi bạn trả lời.
- À...Jackson của chị ngủ ngon. Chị...ừm... yêu em.
Jackson mỉm cười, cuộn người lại trong lòng bạn mà ngủ.
***
Lời lảm nhảm của tác giả: Cách xưng "nó" mình lấy cho phù hợp nhân vật cún biến thành người. Nếu có gây phản cảm cho ai đó, thì mong mọi người thông cảm cho vì đây là xưng hô cho phù hợp với nhân vật trong truyện, và rất xin lỗi nếu có phiền phức tới mọi người và các Jackys