Đọc Truyện theo thể loại
Năm giờ sáng, Phi Vân hơi hơi tỉnh vì có người nào đó đang sờ soạng mình. Trong lúc cậu ngủ Quang Vũ đã kịp lột trần cả hai. Anh cầm tay cậu chà xát lên xuống phân thân nóng rực của mình. Xúc cảm từ bàn tay non mềm khiến anh hưng phấn không thôi. Một bên ngực bị liếm mút đến sưng tấy, tiếng nước dâm mĩ vang lên nho nhỏ. Bên kia được tận tình chăm sóc, khi thì nhẹ nhàng xoa nắn, khi thì dùng sức ngắt nhéo. Riêng chỗ nhạy cảm đã dựng đứng lên thì chẳng được ngó ngàng đến.
Liếc mắt nhìn đồng hồ, Phi Vân khẽ vỗ vỗ vai Quang Vũ, giọng ngái ngủ:
- Quang Vũ, ngủ thêm một lúc đi, mới có năm giờ mà.
Quang Vũ rời khỏi ngực tiến đến đôi môi căng mọng vừa hé mở, đầu lưỡi tinh ranh bắt đầu xâm chiếm khoang miệng. Phi Vân bị kéo vào nụ hôn sâu với anh, chìm đắm trong sự ngọt ngào của nó. Đầu óc mơ màng dần dần thanh tỉnh, từng đợt khoái cảm nho nhỏ kích thích thần kinh, kêu gào muốn nhiều hơn nữa. Gục đầu vào vai anh, giọng cậu hổn hển:
- Quang Vũ, chỗ kia... em muốn...
Quang Vũ dừng lại động tác tay, hôn khẽ lên trán Phi Vân:
- Ngoan, mau quay người lại.
Phi Vân ngoan ngoãn quay người, tay bấu lấy gối, cơ thể có phần mềm nhũn, chờ đợi động tác tiếp theo của Quang Vũ. Tay anh chạm nhẹ vào gáy cậu, dần dần mơn trớn xuống tấm lưng trơn láng. Mỗi nơi anh lướt qua như có kim châm, khiến cậu run rẩy không thôi. Đến hai cánh mông, Quang Vũ nhẹ nhàng xoa nắn chúng, lúc thì dịu dàng lúc thì thô bạo. Thật sự cặp mông này rất vừa mắt, kích cỡ vừa phải, trắng nõn mịn màng không khác gì hai cái bánh bao, sờ vào cảm giác thích vô cùng. Ai, thật muốn dành cả ngày để nghịch mà.
- Á.
Phi Vân giật mình quay ra sau nhìn Quang Vũ, cả hàm răng của anh đang găm vào mông cậu, còn cố ý day mạnh răng nữa. Vừa khoan khoái vừa đau, cậu giương đôi mắt mờ mịt nhìn anh, cả khuôn mặt đã nhuốm một tầng đỏ hồng:
- Đau a. Phía trước... khó chịu quá, em muốn cả phía trước nữa.
Quang Vũ cười ranh mãnh nhả răng khỏi mông cậu, hài lòng nhìn vết răng mình vừa lưu lại, đưa tay lên vân vê dấu vết mình vừa tạo ra. Anh vỗ nhẹ nhẹ vào bên hông Phi Vân, giọng đầy sủng nịch:
- Nhấc mông cao lên một chút nào.
Anh kéo hông cậu lên cao, đưa tay  vuốt ve cậu bé đã rỉ đẫm nước. Bất ngờ được an ủi người cậu khẽ run lên.
- Ướt đẫm rồi này, em càng ngày càng nhạy cảm đấy.
Phi Vân xấu hổ vùi mặt xuống gối. Quang Vũ rướn người lên cắn nhẹ vào sau gáy cậu, tay càng trừu sáp nhanh hơn, tiếng rên rỉ nho nhỏ bật ra nơi cổ họng cậu, nghe thật ngọt a.
      Được nửa chừng Quang Vũ bỗng dừng lại. Khoáu cảm đang chạy dọc cơ thể bị gián đoạn, cậu liếc mắt khó hiểu nhìn anh, mông hơi lắc lắc kêu anh mau tiếp tục. Nhìn cậu như vậy phía dưới Quang Vũ càng nghẹn khó chịu. Chất dẫn dụ nồng nặc trong phòng, lan cả ra ngoài. Lưu Tường Vy sáng sớm dậy tập thể dục liếc qua phòng anh trai, phụng má lên tức giận:
- Hừ hừ. Trời còn chưa sáng đã hành hạ con nhà người ta rồi.
Câu này cô chỉ giám nói một mình, nếu Quang Vũ mà nghe được không biết cô sẽ bị chỉnh đến mức nào. Ai oán nhìn cửa phòng, cô thấy thương thay cho Phi vân bị anh mình nhìn trúng.
- Ai, dù sao cũng không phải việc của mình. Đi tập đã.
"Bộp", anh vỗ mạnh vào mông cậu khiến nó hơi ửng đỏ lên, càng nhìn càng mê người. Khép chặt hai chân cậu lại, anh chen phân thân nóng rực của mình vào giữa, bắt đầu động.
Hai bên đùi của cậu ép anh thật sảng khoái. Mỗi lần ra vào tới lui cũng đồng thời chà xát vào phía dưới cậu nhỏ của cậu. Dù không "chăm sóc" được hết toàn bộ như tay của anh nhưng xúc cảm do  ma sát liên tục như vậy thật thích. Hai viên ngọc bị cọ tới cọ lui không ngừng, dịch từ phân thân của anh tiết ra khiến hai bên đùi của cậu ướt đẫm, tiếng nước dâm đãng "nhóp nhép" vang lên.
Nhìn người dưới thân rên rỉ, Quang Vũ càng dùng sức, đâm vào rút ra càng nhanh, thật là sảng khoái. Phi Vân không chịu nổi kích thích dồn dập từ phía dưới, vặn vẹo cơ thể, rên rỉ đứt quãng:
- Ah... đừng nhanh... quá ah... ah... em ra... ah...
Cậu run rẩy bắn ra từng đợt. Dịch thể ướt đẫm một mảng ga giường, người mềm nhũn khuỵu xuống. Quang Vũ lật người cậu lại, cầm tay cậu chà xát phân thân mình. Cậu mê man nhìn anh, rồi lại nhìn xuống dưới, càng nhìn khuôn mặt càng thất thần. Thật lớn, phải gần gấp rưỡi cậu. Nhìn biểu tình của cậu anh ép tay cậu càng chặt. Chả mấy chốc người Quang Vũ gồng lên bắn ra từng đợt, nằm gục lên người cậu. Khoái cảm tê rần chạy dọc cơ thể, thật sảng khoái, đúng là buổi sáng nên vận động một chút sẽ tốt cho sức khoẻ.
Sau một hồi giằng co kịch liệt, cả hai tắm rửa qua loa. Cậu ngồi trong lòng anh để anh lau tóc cho mình, cảm giác như con mèo nhỏ được chủ nhân chăm sóc. Xong xuôi anh mở ngăn kéo chiếc tủ cạnh giường, lấy ra một phong bao nhỏ dúi vào tay cậu.
- Cho em này, dạo này tiền tiêu vặt của anh có nhiều hơn một chút.
Cậu mở phong bao ra, cẩn thận đếm, tròn mắt nhìn anh:
- Nhiều quá, chỗ này còn nhiều hơn cả lần trước nữa, phải hơn hai tháng lương của mẹ em.
Quang Vũ kéo Phi Vân vào lòng mình, tựa cằm vào cổ cậu, giọng đầy sủng nịch:
- Sau này sẽ còn nhiều hơn nữa. Linh Nhi mà có thay đổi gì thì bảo anh, dù sao em ấy là em gái em, anh quan tâm một chút cũng có vấn đề gì.
- Vâng.
Phi Vân cười vui vẻ cọ cọ vào người Quang Vũ, tháng này tiền thuốc của Linh Nhi không phải lo lắng quá nhiều rồi. Hơn một năm nay anh đều cho tiền cậu như vậy, lúc đầu cậu không dám nhận, nhưng thấy vẻ mặt khó chịu của anh cũng phải đồng ý. Lâu dần thành thói quen, cứ hai, ba tuần anh sẽ đưa tiền cho cậu một lần, bảo là để lo cho Linh Nhi,  thực sự với đồng lương của mẹ cậu không thể kham nổi.
      Từ đấy mà sức khoẻ Linh Nhi cũng cải thiện đáng thể, hoạt bát hơn trước. Mẹ cậu thì có vẻ không vui, mỗi lần nhận tiền từ cậu rất miễn cưỡng, vẻ mặt bà như sắp khóc vậy. Cậu có nói lại với anh, anh nói không được để tâm quá nhiều, chỉ cần nghe lời anh là được. Cậu rất sợ anh giận, ngoan ngoãn nghe theo, mỗi lần đưa tiền cho mẹ xong đều cố lảng sang chuyện khác.
Quang Vũ luồn tay vào áo cậu, day day hai điểm nhỏ.
- Tối nay qua phòng anh tiếp nhé.
Một tuần bảy ngày thì đến ba ngày cậu bị lôi kéo sang phòng anh, hai ngày còn lại là do anh tự mò sang phòng cậu, duy nhất hai ngày anh để cậu ngủ một mình.
- Không được, mai em có bài kiểm tra.
Cậu xấu hổ nói, sang phòng anh làm mấy việc kia còn đầu óc nào mà học chứ.
- Vậy tối mai?
- Ưm, được ạ.
Quang Vũ hài lòng thơm nhẹ lên má cậu, dần dần tiến đến đôi môi căng mọng.
Hơn sáu giờ, gần đến giờ chuẩn bị bữa sáng. Phi Vân  trở về phòng trước thay quần áo rồi mới sang phòng mẹ và Linh Nhi. Nhà họ Lưu có một dãy nhà dành riêng cho người giúp việc. Ngày trước gia đình cậu được phân cho căn phòng lớn nhất ở đây, với bốn người thì hơi chật chội. Ba năm trước bố cậu mất, căn phòng có phần trống trải hơn. Gần một năm nay Quang Vũ bắt cậu phải ở một phòng riêng để anh tiện sang "thăm", cậu biết thừa là anh định làm gì mà, dù sao

«  Chương 1

Chương 3 »

Loading...
#abo #abo #axb #biếnthái #bìnhphàmthụ #cậuchủ #giúpviệc #hvan #mĩcông #nghelờithụ #nhânthêthụ #rapehụt #sinhtử #songkhiết #tiểu-thuyết-thiếu-niên #độcchiếm

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm