Chương 59: Thà làm kẻ điên

Tùy Chỉnh

Chương 59:
Mất rồi?
Nghe thật nực cười!
Phong Mạc Tử đột nhiên lại cười cười trước con mắt ngạc nhiên của mọi người, họ không hiểu cho đến khi
- Cậu thật biết cách đùa Joy. Đừng giỡn nữa, cô ấy ở phòng nào trong bệnh viện?
- Tử! Tôi không biết đùa, là sự thật, cô ấy chết khi cứu cậu.
Joy vừa dứt lời đã bị một lực mạnh xiết cổ áo, Mạc Tử một tay cầm cổ áo Joy, một tay vung lên giữa không trung có thể đấm đối phương bất cứ lúc nào. Ánh mắt sắc nhọn tàn nhẫn, giọng nói rít lên đầy đáng sợ.
- Tôi bảo cậu thôi đùa. AN ĐÂU?
Những người trong trong căn phòng chứng kiến cảnh này thì hốt hoảng, Haley đang ngồi cũng phải bật dậy ngăn cản. Nhưng nói cách nào, khuyên thế nào cậu ta cũng không nghe, cô chưa bao giờ chứng kiến một Mạc tử đáng sợ như vậy, cú đấm của cậu vung vào mặt Joy. Haley sợ nếu tiếp tục thì cả hai đánh nhau nên hét lên
- Phong Mạc Tử, Joy không có lỗi, An cô ấy vì đẩy cậu ra khỏi chiếc xe mà không kịp bảo vệ mình nên mới...
- Tôi không tin!
-Cậu không tin tôi cũng chẳng biết làm sao?
Mạc Tử thả Joy ra, bàn tay buông xuống, đáy mắt hoang mang không dám tin vào sự thật. An không thể nào để cậu một mình như vậy được, trong một khắc cậu sợ phải chấp nhận sự thật.
- Cậu nghỉ ngơi đi, tôi với Joy về trước. Bác gái chúng cháu đi, cứ để cho cậu ấy bình tĩnh lại.
- Được!
- Phải rồi! Nếu cậu cố chấp không tin, nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai chúng tôi đưa cậu đến gặp cô ấy.
Haley nói xong liền bỏ đi, khuôn mặt Mạc Tử trắng bệch, bờ vai không kiềm chế mà run lên từng cơn, đôi chân như mất đi khả năng đứng vững khiến cậu muốn ngã. Cả đời cậu chưa bao giờ cảm thấy sợ như lúc này, trải qua một giấc ngủ dài, đùng cái An không còn bên cậu. Điều này làm sao chấp nhận được, có ai biết cậu phải làm sao đây?
Ngoài xe,
- Có sao không?
Haley vừa hỏi vừa chạm vào vết sưng trên mặt Joy do Mạc Tử gây ra, vẻ mặt lo lắng không khỏi hiện lên. Vừa rồi, cô như thấy một Mạc Tử khác, cô không ngờ người cô yêu mười mấy năm lại hành xử như thế, lời nói của cô cậu ta cũng chẳng bỏ vào tai, rốt cuộc Haley trong mắt cậu đã thấp kém đến mức nào.
Joy nhìn ánh mắt kia, lần đầu tiên dành cho mình không phải cho ai khác bất giác cảm động vô cùng, cư nhiên muốn lưu giữ khoảnh khác này mãi. Chỉ là một giây sau đó, cánh tay đẹp đẽ ấy buông xuống, lông mi cong vút hạ một nửa, nhìn sơ qua là biết đang chứa những u buồn. Anh tự cười chính mình ảo tưởng
- Thất vọng?
- Ừ, dù biết trước nhưng lúc chứng kiến mới thấy thấm.
- Trải qua một thời gian, cậu ta tự khắc sẽ quên cô gái kia.
Joy nói xong thấy Haley thở dài, anh quen cô lâu như thế đương nhiên biết giờ cô đang nghĩ gì nên nói tiếp
- Chuyện đó...cũng không phải là lỗi của mày, đừng quan tâm nhiều.
- Nhưng một nửa cũng tại tao, lỡ Mạc Tử phát hiện thì phải làm sao? Thật không dám nghĩ đến.
Haley mệt mỏi dựa đầu vào ghế tựa, cảm thấy mọi thứ thật khó khăn đối với cô. Cô chán ghét việc phải một mình đối diện cuộc sống này. Nhưng...

- Ngốc! Có bị phát hiện thì tất cả tao chịu.
Chỉ một câu nói của Joy làm Haley bừng tỉnh, cô ngạc nhiên dương mắt tròn nhìn anh. Có phải vừa rồi cô vừa nghe lầm, nhưng khi nhìn nụ cười nửa vời của anh thì cô không dám phủ nhận nữa. Cô có lẽ đã quên, trước giờ Joy luôn ở bên cô, giúp cô làm những việc xấu xa mà tưởng chừng bản thân không dám, đã luôn thức tỉnh cô lúc cô buồn rầu chìm trong men rượu.
Mặc dù Joy đã nói những câu như vậy rất nhiều nhưng lần đầu tiên cô cảm thấy mình bị rung động. Thật sự rung động bởi lời nói đó, cảm giác cô độc lúc nãy tan biến như một làn khói.
- Mày sao lại tốt với tao như thế?
Haley hỏi, không hiểu sao tim cô lại đập mạnh như vậy, trước nay ở gần Joy có bao giờ bị như vậy. Chỉ mong khi hỏi câu này, Joy sẽ trả lời khác xa với điều cô đang nghĩ lúc này, vì có thế cô mới không ngại ngùng với Joy. Người ta thường bảo đời chả như mơ, quả vậy vì...
- Vì lỡ yêu chứ sao.
Cô điên mất!!!
Ngày hôm sau, dự với chả báo, thời với chả tiết, trên truyền hình kêu mai nắng, thế mà nhìn coi, mưa như trút nước. Dự báo thời tiết kiểu này nguy hiểm quá, mưa bão thất thường người qua đường ngã sấp mặt mất. Người người nhà nhà không dám bước ra đường nửa bước, vậy mà có một kẻ gần như điên lên nhất quyết đòi ra nghĩa trang bằng được. Nhìn Mạc Tử khổ sở, khuôn mặt xanh xao, vết thương trên đầu chưa khỏi mà xót, bất đắc dĩ Haley và Joy đành đưa cậu ta ra ngoài.
Nghĩa trang, một nơi an nghĩ cho những người đã khuất, không khí ở đây lúc nào cũng ảm đạm và buồn nhạt, cộng thêm hôm nay trời không có chút ánh sáng, nghe có chút run người. Ở một phần nào đó trong nghĩa trang, có một ngôi mộ vừa mới được đắp cách đây không lâu, những bó hoa tươi đẹp được xếp cẩn thận quanh ngôi một đó.
Và trên ngôi mộ là hình của một cô gái trẻ trung xinh đẹp, cười tươi như một bông hoa. Haley nhìn thấy có người đến trước cả bọn họ, đến gần mới biết thì ra là Lập Triết và bạn gái anh ấy, Hạ Linh. Nhìn mắt Linh sưng đỏ Haley đoán cô ấy đã khóc rất nhiều. Không ngờ An lại có những người bạn tốt như vậy
- Đừng bận tâm gì cả, mình sẽ giúp cậu chăm sóc gia đình, yên nghỉ nhé.
Linh nói xong lại không kiềm được bản thân muốn khóc, nước mắt lại cứ chảy may mà có Triết an ủi. Cô nhìn sang bên, Mạc Tử đang tới gần chỗ này, đằng sau còn thêm hai người. Lúc Mạc Tử nhìn thấy mộ An, Linh thấy cậu cứ đứng đơ như vậy, một câu cũng không nói, nước mắt một giọt cũng không rơi. Còn nghĩ, cậu ta thật vô tâm, nhưng cô đã lầm, có những người biểu lộ tình cảm khác nhau chẳng hạn như cô, có lẽ chỉ biết khóc thương bạn.
Đối với Mạc Tử, ngay lúc này, cậu ta khụy gối quỳ xuống trước mộ An, cây dù trên tay cũng rớt tự lúc nào. Mưa cứ mưa, việc cậu ta quỳ vẫn quỳ dù Haley xót chạy đến che, mưa làm ướt người cậu, gió thổi qua lạnh cóng chân tay. Một tiếng trôi qua, Mạc Tử cứ quỳ như vậy, Linh cơ thể vốn đã yếu không thể chịu lâu nên đã về trước, Linh về Triết cũng về. Joy và Haley biết Mạc Tử cần có không gian yên tĩnh với An nên ra xe đợi.
Phong Mạc Tử, từ lúc biết nhận thức chưa bao giờ nếm trải cảm giác mất mát, cậu cũng không nghĩ tới việc phải mất đi thứ gì đó. Bây giờ cậu phải chịu đựng chuyện này Mạc Tử có lẽ không thể chịu nổi vì cú sốc quá lớn.
Người ta thường bảo khi trải qua việc người mình thương yêu mất đi, có hai điều tùy thuộc xảy ra. Thứ nhất người đó mắc chứng trầm cảm, nặng nhẹ tùy mức độ. Thứ hai bị chứng ảo giác, khiến cho người đó hành động không có suy nghĩ.
Và Mạc Tử đều vướng phải hai điều đó, như ngay lúc này người cậu đã không còn chỗ nào để mưa làm ướt. Hai tiếng trôi qua thật nhanh, Haley vì mãi vẫn không thấy Mạc Tử ra nên lo lắng vào xem thử, rồi khi nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp trứơc mặt mình khiến cô không đứng vững suýt ngã, may mà có Joy đằng sau.
Phong Mạc Tử, cả người lấm lem bùn đất, dùng hai bàn tay bới nề đất đá, máu từ tay chảy ra mà ngay cả nước mưa cũng trôi không kịp.
Cậu ta đang bới mộ An!!!
Joy cũng không ngờ đến lại có sự việc xảy ra, nhất thời không phản ứng được, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn cậu ta điên cuồng bới đất bằng tay không.
Haley lại bình tĩnh hơn, chạy nhanh đến cản Mạc Tử lại, cây dù trong tay cũng rơi tự lúc nào
- Tử! Cậu đang làm gì vậy?
Cô hỏi, thấy cậu tươi cười trả lời
- Tôi nghe thấy An gọi, tôi phải đưa cô ấy ra.
- Cậu...
Haley ngạc nhiên không thốt nên lời, đáy mắt cô lay động dữ dội.
Mạc Tử! Cậu thà làm kẻ điên chứ không tin An chết.
- An chết rồi, cậu tỉnh lại đi.
Haley một lần nữa nhắc lại để Mạc Tử tỉnh ngộ nhưng...
- An không chết, cô ấy chỉ đang giận tôi.