Đọc Truyện theo thể loại
Như nguyện vọng của một số bạn, tuần này sẽ trở lại với series Thất Tịch. 


Đọc truyện vui vẻ nha !


---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sau câu nói của Inuyasha, cả Tần Lâu Các lặng ngắt như tờ.


Thiếu niên nghi hoặc không thôi. Không lẽ hắn vừa nói thứ gì rất kinh khủng sao? Sắc mặt bọn họ thế nào đều như ăn phải ruồi thế kia? 


Những tu sĩ xung quanh lén lút lùi từng bước một.


Bọn hắn thật sự chưa muốn chết sớm như vậy đâu. Đại đạo đăng tiên còn chưa đi được bao xa, vì cớ gì cứ luôn bị cuốn vào mấy cuộc long tranh hổ đấu thế này ? Làm ơn để tâm đến suy nghĩ của người khác coi !


Sesshomaru tùy ý điểm qua sắc mặt của nhân loại có mặt ở chỗ này, ai nấy đều vô cùng khó coi. Có vẻ nữ nhân này địa vị cũng không thấp nhưng, mà . . . . . 


Thật ngại quá, chỗ dựa của ngươi đủ cao sao ?


Thêm vào nữa, lấy thực lực hiện tại của Inuyasha và hắn, hoàn toàn không đến lượt đám người này ở đây khoa chân múa tay. Bọn hắn ở thế giới này đã có thể so với Đại Thừa sơ kỳ lão tổ, lại thêm khả năng khiêu chiến vượt cấp của Sesshomaru, Ngọc Phù Yên cũng chỉ là một cái gai bé xíu trong mắt hai huynh đệ bọn họ.



Trở lại chủ đề câu chuyện, Ngọc Phù Yên lúc này đã giận đến tái mặt. Không cần phỏng đoán cũng có thể biết được, lão nữ nhân lúc này có bao nhiêu tâm tư muốn đem Inuyasha ra lăng trì. Nở một nụ cười âm ngoan lạnh lẽo, Ngọc Phù Yên tế xuất pháp bảo trong tay mình, là một bộ song kiếm màu bạc sắc bén :


" Quả nhiên không được cha mẹ dạy dỗ. Hôm nay ta liền thay mặt trưởng bối của ngươi dạy dỗ ngươi !"


Nụ cười trên mặt thiếu niên vụt tắt, ý vị rõ ràng khinh thường đặt tay lên chuôi kiếm bên hông :


" Ta vốn không muốn động thủ nhiều, nhưng nếu ngươi đã tự đưa đến cửa, ta chỉ có thể tự tay cho ngươi biết ta được trưởng bối dạy dỗ thế nào ! "


Thiết Toái Nha rời vỏ, trong nháy mắt biến thành hình dạng đại đao vốn có của nó. Tu sĩ xung quanh há hốc miệng, nhìn nhìn thanh đao khổng lồ, lại nhìn nhìn thân hình thon gầy của thiếu nữ kia.


Cái này. . . .kích cỡ hình như không đúng a.  . . Pháp bảo kia nhìn thế nào cũng muốn vài trăm cân có thừa nha.


Sesshomaru sắc mặt băng hàn nhìn Ngọc Phù Yên, lạnh lùng mở miệng :" Lui ra. "


Tu sĩ xung quanh nghe không hiểu lời hắn, nhưng khi uy áp xung quanh dần dần dâng lên, bọn họ mới tái mét mặt tế xuất phi hành pháp bảo trốn khỏi Tần Lâu Các. Hóa ra người kia muốn đem bọn họ dọn ra trước khi thương vong hàng loạt xuất hiện. làm bọn họ còn tưởng đang nói Ngọc lão nữ nhân kia đâu. . 


Một chuyến ra ngoài lần này, sát điện hạ vốn dĩ chỉ nghĩ để Inuyasha thả lỏng một chút rồi nhanh chóng trở về, nhưng nữ nhân không có mắt này thật dám nhảy vào khiêu khích. Nếu mắng thứ gì khác, Sát điện hạ còn có thể nhân từ bỏ sang một bên, nhưng một khi đã mắng đến trưởng bối, Sesshomaru cũng buông tha ý định chừa lại mạng cho nữ nhân kia.


Trước cứ để Inuyasha ra tay, sau đó lóc xương hầm gà hay băm chiên xào xả ớt hãy để hắn quyết định.


Yêu khí cùng linh lực của tu sĩ lan đến, Ngọc Phù Dung mới như người say tỉnh rượu, giật mình tiến lên cầu tình: " Lão tổ, cầu ngài nương tay. Hắn. . . . "


Ngọc Phù Yên chỉ lạnh lùng nhìn nàng, nữ nhân liền biết mình căn bản không còn cơ hội xen vào. Chuyện lần này liên quan đến danh dự của lão tổ và gia tộc, không phải thứ mà phân đoạn kén nhi tế nhỏ nhoi này có thể so sánh.


Giao phong chính diện nổ ra, Ngọc Phù Yên mới nhận ra mình vẫn quá xem thường xú nha đầu kia. Khi nãy còn nghĩ bọn họ có pháp bảo chống lại uy áp của Đại Thừa Kỳ tu sĩ, không nghĩ đến là dùng chính thực lực bọn họ cũng không có vấn đề gì. Hai kẻ này. . . .


Ánh mắt nữ nhân trầm xuống, ngoan độc hạ quyết tâm, thôi động linh lực vào pháp bảo của mình.


Không thể để mối nguy hiểm này tiếp tục lớn mạnh, nhất định hôm nay phải đem bọn họ tiêu diệt.


Ngọc Phù Yên lựa chọn đánh nhanh thắng nhanh, trước tiên ra tay phủ đầu. Nhuyễn kiếm trong tay như rắn nước uốn lượn xông đến, biến ảo linh hoạt như có cả trăm lưỡi kiếm cùng đánh tới, khó lòng phân biệt đâu thật đâu giả.


Những tu sĩ còn dám nán lại phía xa đều là người có tiếng tăm, lúc này cũng không khỏi đổ mồ hôi lạnh. Ngọc Phù Lão tổ thế nhưng trực tiếp dùng Tam Phương Thiên kiếm bí truyền của Ngọc gia. Cái này là muốn lấy mạng của nhau đi? Dạy dỗ nỗi gì nữa.


Inuyasha thân sắc không chút sợ hãi, thậm chí còn có chút nhàm chán, đơn giản nghiêng thân đao nhảy lên.


Tại Tu Chân Giới, kiếm pháp Ngọc gia tuy xuất thần tinh diệu, nhưng vẫn luôn đứng sau Vong Nguyệt kiếm pháp của Kiếm Thần kiêm Ma Hoàng Chước Ngọc Khanh. Trên đầu chính đạo tu sĩ luôn bị ma tu đè bẹp một bậc, bất kể phương diện nào đi chăng nữa. Riêng việc này khiến cho đám người lãnh đạo của chính đạo tu sĩ nghiến răng nghiến lợi bao lâu, nhưng nửa điểm ho he cũng không dám.


Ai bảo người đè đầu cưỡi cổ bọn họ là ba vị không nên chọc nhất kia.


Inuyasha căn bản không biết kiếm pháp của Chước Ngọc Khanh như thế nào, nhưng hắn cũng nếm qua không ít kiếm pháp của Sesshomaru. Ca ca hắn từng luyện tập với Hàn Tam Nguyệt trăm năm có thừa, vì vậy thiếu niên chẳng có gì để sợ hãi vài đường kiếm này.


" Keeng !" một tiếng, hai thanh kiếm của Ngọc Phù Yên bị thân đao to lớn chặn lại. Lão nữ nhân không chút hoang mang đẩy nhẹ, lưỡi kiếm lại như rắn quấn lấy thân đao. Inuyasha cười lạnh, thôi động yêu lực trong Thiết Toái Nha. Linh lực tỏa ra từ pháp bảo của Ngọc Phù Yên lập tức bị hút đi nhanh chóng.


Nữ nhân không nghĩ đến hắn có chiêu này, nhíu mày nhanh như chớp thu lại song kiếm, lùi lại vài bước :


" Ma khí ?"


Bằng không sao lại có khả năng cắn nuốt linh lực từ pháp bảo.


Inuyasha khinh thường hừ nhẹ, cười lạnh vác đao trên vai : " Sợ rồi? Ngươi không lẽ chỉ làm được đến đó? Còn tưởng hùng hồn thế nào a. "


Song kiếm của Ngọc Phù Yên chỉ sau một lần tiếp xúc đã ảm đạm đi nhiều. Nữ nhân tức giận cười lạnh, hai tay rụt vào trong áo, đến lúc lui ra đã thêm một tầng hồng quang. Hai lưỡi kiếm ong ong kêu lên, phát ra động tĩnh quỷ dị :


" Nếu ngươi đã nóng lòng muốn chết như vậy, ta cũng không ngại tiễn ngươi một đoạn! "


Phía trong góc khuất, Hàn Tam Nguyệt tự tiếu phi tiếu sờ cằm.


Ngay cả Hồng Nương độc thủ cũng dám dùng, này là bị bức điên rồi? Hay là hôm nay lão nữ nhân ra ngoài quên mang não ?


→_→ Nàng ta mà biết ngươi nghĩ vậy, chắc chắn liều mạng cũng muốn cắn xuống một miếng thịt của ngươi đó.


Nga, đùa thôi mà.


Inuyasha hiển nhiên cũng nhận ra có chút nguy hiểm, tạm thu lại thần sắc đùa cợt của mình : " Nếu đã nghiêm túc rồi, ngược lại đánh một trận thống khoái đi ! Bổn đại gia lâu lắm rồi không được động đao bao giờ. "


Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, tiểu cẩu cẩu sẽ nhịn không được trừng mắt nhìn ca ca của mình. Sinh Harutora lần đó hắn vốn nghĩ chỉ cần nhẫn nhịn vài tháng là có thể tự do bay nhảy, không nghĩ đến bị giám sát một lần liền là bảy năm có thừa, ngay cả yêu lực cũng muốn mốc

«  Chương 76 : Câu chuyện của một đám người nhàn rỗi

Chương 77 : Không xong ? Ta đột nhiên thật muốn đánh người ! »

Loading...
#dammy #inuyasha #sesshomaru #sessinu #tiểu-thuyết-thiếu-niên #đồngnhân

Mục lục

Văn án

Tiết Tử

Chương 1 : Khai thủy nhất thiên

Chương 2 : Inuyasha

Chương 3 : Izayoi

Chương 4 : Cái chết của Izayoi

Chương 5 : Rời đi

Chương 6 : Trên đường

Chương 7 : Miêu tộc lời mời

Chương 8 : Đại chiến trước mắt

Chương 9 : Bán yêu

Chương 10 : Thanh kiếm đến từ tương lai

Chương 11 : Yêu Vương

Chương 12 : Rắc rối nho nhỏ

Chương 13 : Theo sát không rời

Chương 14 : Hôn thê

Chương 15 : Đơn độc

Phiên Ngoại 1 : Thất Tịch Tu Chân Giới 1

Chương 16 : Thời gian

Chương 17 : Vô tâm

Chương 18 : Bán yêu cô độc

Chương 19 :Ác mộng

Thông báo

Chương 20 : Rời đi

Chương 21 : Một khởi đầu mới

Chương 22 : Gần trong gang tấc

Chương 23 : Bản chất

Chương 24 : Khác thường

Chương 25 : Tâm trạng

Chương 26 : Hồ yêu động phủ

Chương 27 : Ngắn ngủi gặp lại

Chương 28 : Vô pháp dung nhập

Chương 29 : Onigumo

Chương 30 : Bất thường

Phiên ngoại 2 : Thất Tịch Tu Chân Giới 2

Chương 31 : Biến cố gần kề

Chương 32 : Phong ấn tương tư

Chương 33 : Đao sắc chặt đay rối

Chương 34 : Lữ trình thời gian của thiếu nữ

Chương 35 : Thiếu nữ quái dị

Chương 36 : Kagewaki Hitomi

Chương 37 : Đối thủ đầu tiên

Chương 38 : Tâm hữu linh tê

Chương 39 : Giao dịch thành lập

Chương 40 : Gặp lại lúng túng

Phiên Ngoại :

Chương 41 : Không được tự nhiên

Chương 42 : Điều kiện đặt ra

Phiên ngoại 3 : Thất Tịch Tu Chân Giới 3

Chương 43 : Một chương này không nghĩ đặt tên

Chương 44 : Sóc Nguyệt

Chương 45 : Gia trưởng tái xuất giang hồ

Chương 46 : Pháp sư kỳ lạ xuất hiện cùng phong huyệt _ Sự trở lại của Kikyo

Chương 47 : Xa lạ 'Kikyo'

Chương 48 : Mối quan hệ vi diệu

Chương 49 : Naraku tìm đến

Chương 50 : Phong thương

Chương 51 : Sango và Kohaku _ Mảnh ngọc Tứ hồn hắc ám

Chương 52 : Naraku lộ diện

Chương 53 : Âm mưu không thành của Naraku

Chương 54 : Lợi thế tác chiến

Chương 55 : Kanna và Mikazuki - Yêu Gương và Hoa Kính

Chương 56 : Tiến triển chậm rãi

Chương 57 : Người lạ mà quen

Chương 58 : Ngươi thật là nam nhân ? Lừa đảo !

Chương 59 : Hồi Tây quốc

Chương 60 : Phản đồ là ta ? . . . . Ha hả.

Phiên Ngoại : Nhất sinh nhất thế

Phiên Ngoại 4 : Thất Tịch Tu Chân Giới 4

Chương 61 : Thiếu niên chi lệ

Chương 62 : Đường về Tây quốc

Chương 63 : Tình địch đỏ mắt gặp lại

THÔNG BÁO !

Chương 64 : Tranh chấp nội bộ

Chương 65 : Kế hoạch thay đổi

Phiên Ngoại Nguyên Đán : Sống chung ? Vì sao không ?

Chương 66: Chủ mưu thần bí

Chương 67 : Giao chiến bùng nổ

Chương 68 : Hỗn loạn

Chương 69 : Thiên niên cừu oán

Chương 70 : Ngươi đoán ?

Chương 71 : Ái tình là thứ vĩnh viễn không thuộc về ta

Chương 72 : Khách nhân không chính thức

Chương 73 : Cái gọi là tình thú

Chương 74 : Chuyển tiếp

Chương 75 : Linh hồn của Kagewaki

Chương 76 : Câu chuyện của một đám người nhàn rỗi

Phiên Ngoại 5 : Thất Tịch Tu Chân Giới 5

Chương 77 : Không xong ? Ta đột nhiên thật muốn đánh người !

Chương 78 : Vết rách quan hệ

Chương 79 : Tuyệt vọng và cám dỗ

Chương 80 : Là thân nhân thật sao?

Chương 81 : Chuẩn bị

Phiên Ngoại 6 : Thất Tịch Tu Chân Giới 6

Chương 82 : Bồi dưỡng. . .

Chương 83 : Thần thần bí bí

Chương 84 : Bước đầu kế hoạch

Chương 85 : Bước thứ hai

Chương 86 : Yêu khí

Chương 87 : Vị khách không mời

Chương 88 : Thiên Sinh Nha

Chương 89 : Kagewaki và Naraku

Chương 90 : Trước giờ tế điển

Chương 91 : Vén màn tế lễ

Chương 92 : Katsu. . . . Miku ?

Chương 93 : Tranh giành hậu vị

Chương 94 : Bước cuối tế lễ

Chương 95 : Tiểu đánh tiểu nháo

Chương 96 : Trực giác

Chương 97 : Hương vị nguy hiểm

Chương 98 : Anh đào chi lâm

Chương 99 : Uy hiếp vô hình

Chương 100 : Rắc rối

Chương 101 : Hitomi và Higurashi

Chương 102 : Ám chỉ khôn ngoan

Chương 103 : Ý ngoại

Chương 104 : Con dâu. . . .tân tuyển?

Chương 105 : Nhận thân

Chương 106 : Không rảnh phụng bồi

Chương 107 : Chất xúc tác

Chương 108 : Viên mãn ≧﹏≦

Chương 109 : Đại sự

Chương 110 : Lời yêu cầu khiếm nhã

Chương 111 : Mika. . . . san ?

Chương 112 : Vấn tâm chi môn

Chương 113 : Châm phong tương đối

Chương 114 :

Chương 115

Chương 116:

Chương 117 :

Phiên Ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt

Chương 118 :

Chương 119 : "Mẹ !" là ý quỷ gì ?

Chương 120 :

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124 :

Phiên ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt 2

Chương 125 :

Phiên Ngoại 7 : Thất Tịch Tu Chân Giới 7

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140 : Chính Văn Đại Kết Cục

Lời Cuối Sách

Từ khóa tìm kiếm