Đọc Truyện theo thể loại
Hành lễ chỉ là một thói quen nhỏ của Mikazuki khi còn trạm vị đại thần Tây quốc, thậm chí tất cả mọi người đều xem nó như một trò chơi nhỏ của hắn. Nhưng ở Tu chân Giới thì khác.




Chúng ma tu có mặt trên Thê Vân Tung đều hít một ngụm khí lạnh, theo bản năng sờ sờ cằm mình.




Cư nhiên vẫn còn.




Địa vị hai khách nhân kia đến tột cùng là thế nào đâu?




Chờ Hàn Tam Nguyệt xong việc đứng thẳng, Ngạn Nhược U mới kéo Chước Ngọc Khanh tiến lên, cười nhạt :






" Hoan nghênh nhị vị ghé thăm Ma cung. Thời gian qua tên này hẳn là đã làm phiền nhị vị không thiếu, ta thay mặt Ma cung tỏ thiện ý, hi vọng nhị vị có thể thoải mái nhất trong khoảng thời gian này. "






Sesshomaru vốn đã kiệm lời, lúc này càng là lãnh đạm gật đầu. Inuyasha lúng túng nhìn trời, càng không biết nên nói cái gì đáp lời. Hàn Tam Nguyệt cong cong khóe môi, hơi nghiêng người nhường đường :" Nhị vị điện hạ, đến cũng đã đến rồi, chi bằng để gia chủ như ta giới thiệu một chút nơi này? "




Lễ tiếp đón trên cơ bản hoàn thiện. Hàn Tam Nguyệt dẫn theo hài tử nhà mình, đem bọn họ an bài đến một cung điện bên trong vị trí chủ cung của hắn. Cung điện được quét tước khá ổn, nói đúng ra là vô cùng sạch sẽ, khiến Sesshomaru tạm thời quên đi phiền phức vừa rước vào không lâu.






Trong khu đất nhỏ lọt giữa tường vây, anh đào thanh lệ xòe ra năm cánh mềm mại, phủ lên mặt đất một màu hồng phấn xinh đẹp. Inuyasha nhìn thoáng qua liền không rời được mắt, bất tri bất giác tiến ra giữa vườn. Sesshomaru nhìn thiếu niên ngồi dưới hoa vũ ngẩn người, đáy mắt một tia ôn nhu nhàn nhạt lan tỏa.






" Điện hạ ?" Hàn Tam Nguyệt đi phía trước hiểu ý dừng lại :" Có muốn dời kế hoạch một chút không nha ~ ?"




Bạch y thiếu niên tầm mắt vô hỉ vô nộ rơi trên người hắn :" Không cần thiết. Cho hắn một chút thời gian thả lỏng. Còn nữa, ngươi từ nay có thể bỏ kiểu hành lễ đó được rồi."






Hàn Tam Nguyệt vô tội nhún vai, quay đầu tiếp tục dẫn đường.




Hắn có thứ muốn đem cho hai người này đã lâu, ngược lại mỗi lần đều sẽ vô thức quên mất. Lúc này đưa vừa vặn đúng dịp.






Chờ bóng dáng hai người biến mất sau một góc rẽ, từ một góc cửa khác có hai cái đầu lén lút nhô ra. Ngạn Nhược U thở phào, không khống chế được lẩm bẩm :" Suýt chút nữa thì bị phát hiện. . . . . Cảm quan của tên kia vẫn đáng sợ như vậy a . . . "




" . . . . " Chước Ngọc Khanh đỉnh một trương mặt mỹ diễm lạnh tanh, tầm mắt thuận thế rơi xuống trên người Inuyasha :" . . . . . Tên kia thay đổi không ít đâu . . . Không lẽ thật sự chỉ vì hai cái yêu tu yếu ớt này? "




" Yếu ớt? " Ngạn Nhược U không lưu tình cười nhạo :" Đừng quên chúng ta sinh ra đã được thừa hưởng thứ vốn thuộc về Hàn Tam Nguyệt, còn hai yêu tu kia đều là dùng bản thân năng lực được đến thành quả. Hàn Tam Nguyệt mỗi một ngàn năm vất vả áp chế sát khí là lỗi của ai ?"






Chước Ngọc Khanh trầm mặc không nói, chỉ ngưng mắt quan sát bán yêu phía xa xa :" Ta đột nhiên hiểu được vì sao tên kia bỏ được Tâm Kính cho hai thiếu niên này. Riêng nhìn về linh hồn, đây cũng là hai linh hồn mạnh nhất ta từng gặp qua. Đơn luận về biểu hiện, tên kia hẳn là rất thích hình thái bán yêu của thiếu niên này đi ?"






Sau lưng chỉ có tiếng cười khẽ. Chước Ngọc Khanh nhíu mày khó hiểu quay đầu, chỉ thấy Ngạn Nhược U thoải mái kéo tay hắn :" Hiếu kỳ sẽ hại chết mèo, ta cảm thấy vẫn là nên ngoan ngoãn chút, đừng chọc vào nghịch lân của tên kia. Khó khăn lắm mới có được người đem lại nhân khí cho hắn như vậy. "




Chước Ngọc Khanh vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng cũng không nghĩ ra được gì, chỉ có thể nhắm mắt mặc Ngạn Nhược U kéo mình rời đi.






Inuyasha thoáng nhìn qua gốc cây hai người vừa dừng lại, cũng không có ý định chọc thủng theo dõi. Từ khi nhận được vĩnh hằng hứa hẹn từ Mikazuki-sama, thực lực của hắn tăng lên không chỉ một lần, đủ để phát hiện sự tồn tại của hai người nọ. Nhưng mà . . .




Mikazuki-sama chưa từng nói hắn có nhiều song bào thai ca ca như vậy a . . . . . Làm hắn nhìn có điểm hoa mắt đâu . . .




Inuyasha còn muốn tiếp tục ngẩn người, một bàn tay nhẹ nhàng vươn ra sửa lại mái tóc hơi loạn của hắn. Chóp mũi trong chốc lát tràn ngập lãnh hương quen thuộc.




" Đang nghĩ cái gì? "




Hồng y bán yêu nháy mắt mấy cái, thành thật trả lời :" Có chút nhớ bảo bảo nga ~ Chúng ta không đưa hắn đi cùng như vậy hình như có chút thất đức. "




Sesshomaru không nói gì nhìn hắn. Muốn đưa Harutora đi là một chuyện, có cướp lại được hắn từ tay Irasue và Izayoi hay không lại là một chuyện khác.




Inuyasha đương nhiên chỉ là cảm thán một chút, cũng không quá bức thiết muốn gần hài tử. Hiện tại bọn họ lữ hành đến thế giới này là để nghỉ ngơi thả lỏng tinh thần, không phải nhàn rỗi dạo một vòng rồi về. Hồng y thiếu niên nheo mắt, bất ngờ quay người phác lên Sát điện hạ :




" Sesshomaru."




Người kia nhướng mi nhìn thiếu niên, đôi mắt nhu hòa như xuân phong lướt qua. Inuyasha lười biếng đem cả người treo lên thân thể hắn :" Đêm nay chúng ta ra ngoài dạo một vòng được chứ? Sama cũng đã nói sau khi mặt trời lặn sẽ có lễ hội lớn diễn ra. "




" Hảo." Sát điện hạ thanh âm trầm thấp vang lên bên tai. Inuyasha đột nhiên nhớ đến một lời của Mikazuki, không khỏi cong lên khóe môi.




Trong cuộc đời ngươi luôn có một người, cho dù ngươi đi xa đến đâu, cũng sẽ thời thời khắc khắc muốn trở về bên cạnh người nọ. Bởi vì chỉ có ở cạnh hắn, ngươi mới cảm nhận được trái tim mình bình yên đập nhẹ, cảm nhận được dương quang ấm áp bản thân đã từng truy đuổi.






Hai bóng đỏ trắng kề sát, dưới hoa vũ vẽ ra bức họa tuyệt đẹp. Dương quang như đang chứng minh cho suy nghĩ của Inuyasha, ôn nhu rải trên thảm hoa màu hồng phấn.




Kỳ thực câu nói kia Mikazuki chỉ mới nói ra một nửa, bởi vì hắn biết Inuyasha chỉ cần hiểu một nửa tốt đẹp này. Một nửa còn lại Mikazuki giữ lại cho mình, giống như mũi dao không ngừng xé mở miệng vết thương vừa mới khép lại.





Ngược lại, có những người cả đời cũng không thể có được một ái nhân cho mình. Cho dù có đứng dưới dương quang, cũng vô pháp cảm nhận được ấm áp mà dương quang mang lại. Trái tim của bọn họ chỉ là một vùng đất bị băng tuyết bao phủ, vĩnh viễn không có ngày tan rã.




------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thất Tịch năm nay không mưa, là một dấu hiệu tốt cho lễ hội ban đêm.





Tu Chân Giới tiền lệ từng diễn ra không ít lần Thất Tịch, nhưng lần Thất Tịch có Hàn Tam Nguyệt tham gia lần đó quả thực là thảm họa của ba ngàn thế giới. Trong gần ngàn năm sau, số lượng đại điển thành đạo lữ có thể đếm trên đầu ngón tay. Thậm chí không ít xích mích đều bắt nguồn từ sự kiện lần đó.




Hiện tại có một cảnh tượng tương đồng không kém gì đang ngang nhiên diễn ra trên một góc phố, cách Hạo Minh Đài không quá xa.

«  Chương 30 : Bất thường

Chương 31 : Biến cố gần kề »

Loading...
#dammy #inuyasha #sesshomaru #sessinu #tiểu-thuyết-thiếu-niên #đồngnhân

Mục lục

Văn án

Tiết Tử

Chương 1 : Khai thủy nhất thiên

Chương 2 : Inuyasha

Chương 3 : Izayoi

Chương 4 : Cái chết của Izayoi

Chương 5 : Rời đi

Chương 6 : Trên đường

Chương 7 : Miêu tộc lời mời

Chương 8 : Đại chiến trước mắt

Chương 9 : Bán yêu

Chương 10 : Thanh kiếm đến từ tương lai

Chương 11 : Yêu Vương

Chương 12 : Rắc rối nho nhỏ

Chương 13 : Theo sát không rời

Chương 14 : Hôn thê

Chương 15 : Đơn độc

Phiên Ngoại 1 : Thất Tịch Tu Chân Giới 1

Chương 16 : Thời gian

Chương 17 : Vô tâm

Chương 18 : Bán yêu cô độc

Chương 19 :Ác mộng

Thông báo

Chương 20 : Rời đi

Chương 21 : Một khởi đầu mới

Chương 22 : Gần trong gang tấc

Chương 23 : Bản chất

Chương 24 : Khác thường

Chương 25 : Tâm trạng

Chương 26 : Hồ yêu động phủ

Chương 27 : Ngắn ngủi gặp lại

Chương 28 : Vô pháp dung nhập

Chương 29 : Onigumo

Chương 30 : Bất thường

Phiên ngoại 2 : Thất Tịch Tu Chân Giới 2

Chương 31 : Biến cố gần kề

Chương 32 : Phong ấn tương tư

Chương 33 : Đao sắc chặt đay rối

Chương 34 : Lữ trình thời gian của thiếu nữ

Chương 35 : Thiếu nữ quái dị

Chương 36 : Kagewaki Hitomi

Chương 37 : Đối thủ đầu tiên

Chương 38 : Tâm hữu linh tê

Chương 39 : Giao dịch thành lập

Chương 40 : Gặp lại lúng túng

Phiên Ngoại :

Chương 41 : Không được tự nhiên

Chương 42 : Điều kiện đặt ra

Phiên ngoại 3 : Thất Tịch Tu Chân Giới 3

Chương 43 : Một chương này không nghĩ đặt tên

Chương 44 : Sóc Nguyệt

Chương 45 : Gia trưởng tái xuất giang hồ

Chương 46 : Pháp sư kỳ lạ xuất hiện cùng phong huyệt _ Sự trở lại của Kikyo

Chương 47 : Xa lạ 'Kikyo'

Chương 48 : Mối quan hệ vi diệu

Chương 49 : Naraku tìm đến

Chương 50 : Phong thương

Chương 51 : Sango và Kohaku _ Mảnh ngọc Tứ hồn hắc ám

Chương 52 : Naraku lộ diện

Chương 53 : Âm mưu không thành của Naraku

Chương 54 : Lợi thế tác chiến

Chương 55 : Kanna và Mikazuki - Yêu Gương và Hoa Kính

Chương 56 : Tiến triển chậm rãi

Chương 57 : Người lạ mà quen

Chương 58 : Ngươi thật là nam nhân ? Lừa đảo !

Chương 59 : Hồi Tây quốc

Chương 60 : Phản đồ là ta ? . . . . Ha hả.

Phiên Ngoại : Nhất sinh nhất thế

Phiên Ngoại 4 : Thất Tịch Tu Chân Giới 4

Chương 61 : Thiếu niên chi lệ

Chương 62 : Đường về Tây quốc

Chương 63 : Tình địch đỏ mắt gặp lại

THÔNG BÁO !

Chương 64 : Tranh chấp nội bộ

Chương 65 : Kế hoạch thay đổi

Phiên Ngoại Nguyên Đán : Sống chung ? Vì sao không ?

Chương 66: Chủ mưu thần bí

Chương 67 : Giao chiến bùng nổ

Chương 68 : Hỗn loạn

Chương 69 : Thiên niên cừu oán

Chương 70 : Ngươi đoán ?

Chương 71 : Ái tình là thứ vĩnh viễn không thuộc về ta

Chương 72 : Khách nhân không chính thức

Chương 73 : Cái gọi là tình thú

Chương 74 : Chuyển tiếp

Chương 75 : Linh hồn của Kagewaki

Chương 76 : Câu chuyện của một đám người nhàn rỗi

Phiên Ngoại 5 : Thất Tịch Tu Chân Giới 5

Chương 77 : Không xong ? Ta đột nhiên thật muốn đánh người !

Chương 78 : Vết rách quan hệ

Chương 79 : Tuyệt vọng và cám dỗ

Chương 80 : Là thân nhân thật sao?

Chương 81 : Chuẩn bị

Phiên Ngoại 6 : Thất Tịch Tu Chân Giới 6

Chương 82 : Bồi dưỡng. . .

Chương 83 : Thần thần bí bí

Chương 84 : Bước đầu kế hoạch

Chương 85 : Bước thứ hai

Chương 86 : Yêu khí

Chương 87 : Vị khách không mời

Chương 88 : Thiên Sinh Nha

Chương 89 : Kagewaki và Naraku

Chương 90 : Trước giờ tế điển

Chương 91 : Vén màn tế lễ

Chương 92 : Katsu. . . . Miku ?

Chương 93 : Tranh giành hậu vị

Chương 94 : Bước cuối tế lễ

Chương 95 : Tiểu đánh tiểu nháo

Chương 96 : Trực giác

Chương 97 : Hương vị nguy hiểm

Chương 98 : Anh đào chi lâm

Chương 99 : Uy hiếp vô hình

Chương 100 : Rắc rối

Chương 101 : Hitomi và Higurashi

Chương 102 : Ám chỉ khôn ngoan

Chương 103 : Ý ngoại

Chương 104 : Con dâu. . . .tân tuyển?

Chương 105 : Nhận thân

Chương 106 : Không rảnh phụng bồi

Chương 107 : Chất xúc tác

Chương 108 : Viên mãn ≧﹏≦

Chương 109 : Đại sự

Chương 110 : Lời yêu cầu khiếm nhã

Chương 111 : Mika. . . . san ?

Chương 112 : Vấn tâm chi môn

Chương 113 : Châm phong tương đối

Chương 114 :

Chương 115

Chương 116:

Chương 117 :

Phiên Ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt

Chương 118 :

Chương 119 : "Mẹ !" là ý quỷ gì ?

Chương 120 :

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124 :

Phiên ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt 2

Chương 125 :

Phiên Ngoại 7 : Thất Tịch Tu Chân Giới 7

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140 : Chính Văn Đại Kết Cục

Lời Cuối Sách

Từ khóa tìm kiếm