Đọc Truyện theo thể loại


Hàn Tam Nguyệt vô cảm dùng bàn tay còn lại gạt đi vết máu Thái Thiếu Quân để lại trên khóe mắt hắn, chậm chạp động thân lên :" Để ta chuyên tâm bảo hộ hai hài tử này đi, ta không muốn cứ đi tìm kiếm thứ không thuộc về mình đó. . . . . "




Không có câu trả lời từ Chước Ngọc Khanh, Hàn Tam Nguyệt cũng không để ý, như thường lệ nở nụ cười ôm lấy Hoa Kính :




" Ngươi sẽ không bao giờ hiểu được thứ mà ta không muốn có được này.. . . . . . Ái tình sẽ chỉ khiến ta yếu mềm, vì cái gì ta muốn đi học yêu một ai đó?. . . . Thứ đó chỉ cần hai ngươi có là được rồi. . . . .Đó mới là mục đích chân chính của Hàn Chước Ngạn, ngươi hiểu chứ? "




" Một kẻ chỉ thật sự không có điểm yếu khi mà hắn vĩnh viễn không yêu ai. . . . "




Dưới ánh tịch dương yếu ớt dịu ngoan, một giọt nước trong suốt tràn ra khỏi con mắt đỏ rực huyết sắc, theo gò má trượt xuống, tích lạc trên mặt đất.




Hàn Tam Nguyệt lạnh lùng quay đầu rời khỏi nơi này, trở về hoàng cung trong Đô thành. Trên đường đi, bất cứ yêu quái nào nhìn thấy hắn đều sẽ thốt lên đầy sợ hãi, quỳ xuống hành lễ cũng sẽ cúi gằm mặt không dám ngẩng đầu.




Mỹ nhân bước ra từ huyết hải, cho dù xinh đẹp đến đâu cũng sẽ khiến lòng người sợ hãi.




Hồng nhan họa thủy.




Nhất là hồng nhan mang theo tinh phong huyết vũ lại càng khiến người vừa muốn sa vào lại sợ hãi sa vào, sợ mình biến thành một phần của huyết hải người kia đi qua. Bình thường thôi hắn cũng đã khiến kẻ khác vừa si mê vừa kính sợ, hiện tại càng khiến người khát khao nhưng không dám nhìn thẳng.




Mikazuki tựa như không nhận ra những ánh mắt kỳ dị từ bốn phía, trầm mặc nhấc từng bước một. Đầu hắn hơi cúi, khiến phần tóc trắng hai bên rủ xuống, che khuất đi đôi mắt dị sắc cùng văn lộ khóe mắt. Trong lòng ôm theo Hoa Kính, Mikazuki siết chặt tinh thạch trong tay, như một nhân loại bình thường giẫm từng bước tiếp cận đại môn hoàng cung.




Inuyasha hiện tại đang đứng chờ tại đại môn, lặng thinh không lên tiếng, ánh mắt gắt gao theo dõi bóng trắng đang dần rõ nét. Hắn để mẫu thân trước mang Sesshomaru hồi cung chữa trị, bản thân vì vẫn không yên tâm mà đợi tại cửa cung, không nghĩ đến nhìn thấy sẽ là loại cảnh tượng này.




Hắn chưa bao giờ nhận ra bóng dáng người kia lại cô độc đến như vậy, so với Sesshomaru còn muốn cô độc, lạnh lẽo.




Hóa ra từ trước đến nay sự ngăn cách giữa hắn và Sesshomaru cũng không thể so được với bóng dáng đơn độc này. Hắn và Sesshomaru còn có huyết mạch tương liên, gắn bó không thể gạt bỏ, nhưng người kia lại chẳng có gì cả.




Mikazuki cùng bọn họ vốn không có bất cứ mối quan hệ nào. Nếu nói ràng buộc duy nhất, cũng chỉ có hai từ điện hạ mà người kia xưng hô cùng bọn hắn.




Người kia ngay từ đầu đã không thuộc về thế giới này.




Tận khi tới gần đại môn, Mikazuki mới hơi ngẩng đầu lên, có chút kinh ngạc mở miệng :




" Nhị điện hạ? "




Inuyasha không nghĩ đến sẽ có một ngày xưng hô này trở nên nặng nề như vậy. Người kia vẫn luôn một mực đứng sau vì bọn họ chu toàn, nhưng bọn họ đã làm được những gì cho người kia?




Dường như chỉ toàn là rắc rối.




Thấy thiếu niên không trả lời, ánh mắt dán chặt khuôn mặt mình mà thất thần, Mikazuki cười tự giễu, vô thức đưa một tay chạm vào khuôn mặt của chính mình :




" Thế nào? Rất xấu xí có phải không? Hình dáng thật của ta. "




" Không có! " Inuyasha gần như lập tức thốt lên, thanh âm nghẹn ngào :" Không phải như vậy. "




Inuyasha vẫn không biết mình rốt cuộc đã đem Mikazuki đặt ở vị trí nào? Cha ? Mẹ? Hay là người thân? Thiếu niên bất ngờ tiến lên, hung hăng ôm lấy người kia, vùi đầu vào lòng hắn :




" Sama . . . . . Ngươi vì cái gì muốn nói như vậy? Sao có thể xấu xí được? Trong mắt ta không ai bằng được người! "




Mikazuki chỉ cười nhạt. Thế nhưng khi trên y phục xuất hiện vệt nước ấm nóng, hắn lại cười không nổi.




Hài tử của hắn đang khóc.




Mikazuki trầm mặc đứng đó, một cánh tay vươn ra ôm lấy Inuyasha, kề sát tai hắn nhẹ giọng nói :" Hài tử ngốc, lại nghĩ đi đâu rồi ? Ta còn chưa chết, ngài khóc cho ai nhìn đây ?"


Inuyasha hùng hổ đem nước mắt toàn bộ lau đến trên y phục của Mikazuki, khiến hắn dở khóc dở cười. Tính tình quả nhiên vẫn còn là của hài tử, không trưởng thành hơn chút nào.




Inuyasha thoáng chần chờ, lại tự chủ được lui ra. Đôi mắt hắn vô thức lướt qua đôi mắt dị sắc của Mikazuki, trong lòng không khỏi thầm than một tiếng thần kì. Cho dù là bán yêu, nhân loại, yêu quái hay thần được thờ cúng gì đó, hắn cũng chưa từng gặp được người nào có đôi mắt hai màu như Mikazuki-sama. Hơn nữa màu mắt còn vô cùng thuần túy tinh khiết, chỉ có điều màu sắc khác biệt nên nhìn qua có vẻ quỷ dị khó lường. Nếu nói con mắt màu tím giống như vực sâu thăm thẳm, thì con mắt còn lại mang đậm màu sắc chết chóc và u oán, khiến khí tức trên người Mikazuki biến đổi hoàn toàn. Cùng một nụ cười, đôi mắt màu tím đem lại cảm giác ôn hòa thân thiện, nhưng đôi mắt dị sắc lại mang theo sự xa cách, miệt thị thế nhân, giống như sự cao thượng đó vốn đã ăn sâu vào huyết mạch không thể dứt ra.





" Hảo. " Mikazuki hơi gợn khóe môi, thần thái dường như chưa từng thay đổi :





" Chúng ta về trước. Ta thật muốn lập tức tẩy trừ bản thân một chút rồi đó. "




" Inuyasha! "





Một tiếng hô lớn từ xa ngăn lại cước bộ của hai người. Inuyasha trợn tròn mắt nhìn đám người đang tiến gần. Quân lính gác cửa cung hoang mang liếc nhau. Nhìn qua có vẻ đám nhân loại kia quen biết với nhị hoàng tử, vậy rốt cuộc có nên tiến lên ngăn chặn hay không? 




Hai nhóm người rất nhanh liền gặp gỡ trước cửa cung. Inuyasha hít sâu để giữ bình tĩnh, thanh âm vẫn không khống chế được cao hơn :





" Các ngươi đến đây làm gì? Không phải đã nói chờ ta trở lại sao ? Cư nhiên không xem lời nói của ta ra gì? "





Miroku cười trừ, vỗ vai thiếu niên nhanh chóng lảng đi đề tài :





" Ha ha, còn không phải do ngươi khiến người khác không yên tâm được sao? " Hắn vô tình đảo mắt ra phía sau lưng Inuyasha, hơi nhíu mày :




" Đây không lẽ là. . . . "





Mikazuki đưa lưng về phía hắn, hơi nghiêng đầu cười nhạt : " Pháp sư, vài ngày không gặp ngươi liền quên ta ? "




Miroku hít một ngụm khí lạnh : Tiểu thư ? Ngươi thế nào. . . . ."



" . . . . . "





Inuyasha câm nín. 




" Inuyasha! " Lại là một tiếng hô khác từ trên trời vọng xuống. Cả ba người ngẩng đầu, không khó để nhận ra bốn người đang đè nặng Kirara cùng một con chồn nào đó không rõ. 




Kagome. Kikyo. Shippo. Sango.





Hồng y thiếu niên nheo mắt. Không có hài tử kì lạ kia? 




" Inuyasha. " Kirara vừa chạm chân xuống đất, Kagome đã vội vã nhảy xuống, chạy nhanh đến chỗ ba người. Mikazuki mím môi, nhàn

«  Chương 71 : Ái tình là thứ vĩnh viễn không thuộc về ta

Chương 73 : Cái gọi là tình thú  »

Loading...
#dammy #inuyasha #sesshomaru #sessinu #tiểu-thuyết-thiếu-niên #đồngnhân

Mục lục

Văn án

Tiết Tử

Chương 1 : Khai thủy nhất thiên

Chương 2 : Inuyasha

Chương 3 : Izayoi

Chương 4 : Cái chết của Izayoi

Chương 5 : Rời đi

Chương 6 : Trên đường

Chương 7 : Miêu tộc lời mời

Chương 8 : Đại chiến trước mắt

Chương 9 : Bán yêu

Chương 10 : Thanh kiếm đến từ tương lai

Chương 11 : Yêu Vương

Chương 12 : Rắc rối nho nhỏ

Chương 13 : Theo sát không rời

Chương 14 : Hôn thê

Chương 15 : Đơn độc

Phiên Ngoại 1 : Thất Tịch Tu Chân Giới 1

Chương 16 : Thời gian

Chương 17 : Vô tâm

Chương 18 : Bán yêu cô độc

Chương 19 :Ác mộng

Thông báo

Chương 20 : Rời đi

Chương 21 : Một khởi đầu mới

Chương 22 : Gần trong gang tấc

Chương 23 : Bản chất

Chương 24 : Khác thường

Chương 25 : Tâm trạng

Chương 26 : Hồ yêu động phủ

Chương 27 : Ngắn ngủi gặp lại

Chương 28 : Vô pháp dung nhập

Chương 29 : Onigumo

Chương 30 : Bất thường

Phiên ngoại 2 : Thất Tịch Tu Chân Giới 2

Chương 31 : Biến cố gần kề

Chương 32 : Phong ấn tương tư

Chương 33 : Đao sắc chặt đay rối

Chương 34 : Lữ trình thời gian của thiếu nữ

Chương 35 : Thiếu nữ quái dị

Chương 36 : Kagewaki Hitomi

Chương 37 : Đối thủ đầu tiên

Chương 38 : Tâm hữu linh tê

Chương 39 : Giao dịch thành lập

Chương 40 : Gặp lại lúng túng

Phiên Ngoại :

Chương 41 : Không được tự nhiên

Chương 42 : Điều kiện đặt ra

Phiên ngoại 3 : Thất Tịch Tu Chân Giới 3

Chương 43 : Một chương này không nghĩ đặt tên

Chương 44 : Sóc Nguyệt

Chương 45 : Gia trưởng tái xuất giang hồ

Chương 46 : Pháp sư kỳ lạ xuất hiện cùng phong huyệt _ Sự trở lại của Kikyo

Chương 47 : Xa lạ 'Kikyo'

Chương 48 : Mối quan hệ vi diệu

Chương 49 : Naraku tìm đến

Chương 50 : Phong thương

Chương 51 : Sango và Kohaku _ Mảnh ngọc Tứ hồn hắc ám

Chương 52 : Naraku lộ diện

Chương 53 : Âm mưu không thành của Naraku

Chương 54 : Lợi thế tác chiến

Chương 55 : Kanna và Mikazuki - Yêu Gương và Hoa Kính

Chương 56 : Tiến triển chậm rãi

Chương 57 : Người lạ mà quen

Chương 58 : Ngươi thật là nam nhân ? Lừa đảo !

Chương 59 : Hồi Tây quốc

Chương 60 : Phản đồ là ta ? . . . . Ha hả.

Phiên Ngoại : Nhất sinh nhất thế

Phiên Ngoại 4 : Thất Tịch Tu Chân Giới 4

Chương 61 : Thiếu niên chi lệ

Chương 62 : Đường về Tây quốc

Chương 63 : Tình địch đỏ mắt gặp lại

THÔNG BÁO !

Chương 64 : Tranh chấp nội bộ

Chương 65 : Kế hoạch thay đổi

Phiên Ngoại Nguyên Đán : Sống chung ? Vì sao không ?

Chương 66: Chủ mưu thần bí

Chương 67 : Giao chiến bùng nổ

Chương 68 : Hỗn loạn

Chương 69 : Thiên niên cừu oán

Chương 70 : Ngươi đoán ?

Chương 71 : Ái tình là thứ vĩnh viễn không thuộc về ta

Chương 72 : Khách nhân không chính thức

Chương 73 : Cái gọi là tình thú

Chương 74 : Chuyển tiếp

Chương 75 : Linh hồn của Kagewaki

Chương 76 : Câu chuyện của một đám người nhàn rỗi

Phiên Ngoại 5 : Thất Tịch Tu Chân Giới 5

Chương 77 : Không xong ? Ta đột nhiên thật muốn đánh người !

Chương 78 : Vết rách quan hệ

Chương 79 : Tuyệt vọng và cám dỗ

Chương 80 : Là thân nhân thật sao?

Chương 81 : Chuẩn bị

Phiên Ngoại 6 : Thất Tịch Tu Chân Giới 6

Chương 82 : Bồi dưỡng. . .

Chương 83 : Thần thần bí bí

Chương 84 : Bước đầu kế hoạch

Chương 85 : Bước thứ hai

Chương 86 : Yêu khí

Chương 87 : Vị khách không mời

Chương 88 : Thiên Sinh Nha

Chương 89 : Kagewaki và Naraku

Chương 90 : Trước giờ tế điển

Chương 91 : Vén màn tế lễ

Chương 92 : Katsu. . . . Miku ?

Chương 93 : Tranh giành hậu vị

Chương 94 : Bước cuối tế lễ

Chương 95 : Tiểu đánh tiểu nháo

Chương 96 : Trực giác

Chương 97 : Hương vị nguy hiểm

Chương 98 : Anh đào chi lâm

Chương 99 : Uy hiếp vô hình

Chương 100 : Rắc rối

Chương 101 : Hitomi và Higurashi

Chương 102 : Ám chỉ khôn ngoan

Chương 103 : Ý ngoại

Chương 104 : Con dâu. . . .tân tuyển?

Chương 105 : Nhận thân

Chương 106 : Không rảnh phụng bồi

Chương 107 : Chất xúc tác

Chương 108 : Viên mãn ≧﹏≦

Chương 109 : Đại sự

Chương 110 : Lời yêu cầu khiếm nhã

Chương 111 : Mika. . . . san ?

Chương 112 : Vấn tâm chi môn

Chương 113 : Châm phong tương đối

Chương 114 :

Chương 115

Chương 116:

Chương 117 :

Phiên Ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt

Chương 118 :

Chương 119 : "Mẹ !" là ý quỷ gì ?

Chương 120 :

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124 :

Phiên ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt 2

Chương 125 :

Phiên Ngoại 7 : Thất Tịch Tu Chân Giới 7

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140 : Chính Văn Đại Kết Cục

Lời Cuối Sách

Từ khóa tìm kiếm