Đọc Truyện theo thể loại


Hàn Tam Nguyệt ngồi im tại chỗ, trong con mắt tím biếc cùng huyết sắc lạnh lẽo không có bất cứ một cảm xúc hay thần thái nào. Nhìn qua so với Kanna còn muốn vô cảm khinh miệt thế nhân.


Máu tươi từ trên khuôn mặt xinh đẹp của hắn nhỏ xuống, phát ra những thanh âm tí tách bé nhỏ. Một tay hắn siết chặt vật gì đó trong lòng bàn tay, tay còn lại khuất sau bóng lưng nhìn không ra động tác. Thái Thiếu Quân khuỵu gối quỳ trước mặt hắn, cả thân thể cao lớn gục xuống trên vai hắn. Có màu đỏ dần lan ra trên tuyết y chói mắt, từ vai hắn lan rộng xuống tấm lưng gầy gò.




Thái Thiếu Quân đột nhiên cười nhạt, phá vỡ không khí tĩnh lặng sau vụ nổ. Hàn Tam Nguyệt bỗng nhiên cảm thấy mê mang vô định, ánh mắt mờ mịt không động đậy. Một đôi tay bắt lấy vai hắn, thanh âm của Thái Thiếu Quân vang đứt quãng bên tai :


" Ngươi nói đúng. . . . Ta quả nhiên . . .  .khụ. . . .quả nhiên ngu ngốc. . . "




Màu đỏ trong mắt Thái Thiếu Quân rút đi. Tâm ma đã bị tiêu diệt, linh hồn hắn bỗng chốc nhẹ nhõm không thôi.




Hắn đuổi theo kẻ thù của mình hơn ngàn năm, vì báo thù làm ra không biết bao nhiêu chuyện thiên địa bất dung, chỉ để có đủ tư cách và lực lượng đứng trước mặt người kia chất vấn. Nhưng cuối cùng thì thế nào? Hận thù hóa ra chỉ là thứ hắn tự tạo ra, một mục đích để hắn tiếp tục sống. Có đáng cười hay không cơ chứ?




Hơn một ngàn năm nay, hắn sống lại có ý nghĩa gì?




Thiên đạo vì sao lại bất nhân như vậy?




Sinh mệnh từng chút một trôi qua, Thái Thiếu Quân khụ ra một ngụm máu lớn, bi ai cười :" Ta sống đều chỉ là vô nghĩa. Kẻ như ta sớm đã không nên tồn tại. . . . .Nhưng trước khi ta chết,. . . . có thể trả lại ký ức năm đó cho ta sao? "




Đó là những tháng ngày tốt đẹp nhất của đời hắn, hắn không muốn chết đi mà không giữ lại được thứ gì cho mình. Hắn không cam lòng.




Người trong lòng thoáng giật nhẹ thân thể, Thái Thiếu Quân hai mắt hơi mờ đi, nhưng vẫn nghe rõ được giọng nói của người kia :




" Quan trọng đến vậy sao? Những ký ức đó. "




Trầm mặc thật lâu, Hàn Tam Nguyệt mới nhận được câu trả lời.




" . . . . . .Rất, quan trọng. "




Đó là những ngày tháng hắn được sống trong vòng tay cha mẹ, được gặp gỡ người thay đổi cả cuộc đời hắn. Hắn làm sao có thể vứt bỏ những ký ức đó. Ít nhất cũng để cho hắn biết mình từng tồn tại một cách có ý nghĩa.




Hàn Tam Nguyệt im lặng siết mạnh bàn tay. Có tiếng vụn vỡ rất nhỏ vang lên. Ký ức trong chớp mắt dũng mãnh tràn vào thần thức. Thái Thiếu Quân ôm đầu ngã về phía sau, một cánh tay nhẹ nhàng đem hắn đỡ lại, đặt hắn nằm ngửa ra bên ngoài. Thái Thiếu Quân nhắm mắt, cảm thụ ký ức vừa được tìm về, cũng cảm nhận sinh mệnh đang dần trôi đi. Hắn thở dốc một tiếng, cố gắng nâng mi mắt đang rất muốn khép lại lên.




Khuôn mặt người nọ vẫn như ngàn năm trước xuất hiện trong mắt hắn. Dưới dương quang ấm áp, ngay cả ánh mắt hai sắc quỷ dị cũng dường như trở nên nhu hòa, chỉ có một điểm khác biệt duy nhất ở văn lộ nơi đuôi mắt. Thái Thiếu Quân nặng nề giơ cánh tay sớm đã không có tri giác, cố gắng chạm vào văn lộ Chước Ngạn hoa đỏ tươi nơi khóe mắt Hàn Tam Nguyệt. Người kia cũng không hề đưa tay cản lại, mặc hắn chạm đến văn lộ xinh đẹp, có lẽ là vì hắn đã là một kẻ sắp chết đi.




" Ta có thể cứu sống ngươi. " Hàn Tam Nguyệt đột nhiên mở miệng, ánh mắt vẫn như cũ không một gợn sóng. Thái Thiếu Quân hai mắt rõ ràng không tin, nói đúng ra là đã không còn lưu luyến gì :




" Đã không cần thiết nữa. Cho dù tiếp tục sống ta cũng không còn mục tiêu nào để thực hiện, cần gì ép buộc bản thân ở lại thế đạo bất nhân như vậy? "




Khi Inuyasha và Irasue chạy đến nơi, khung cảnh hoang tàn đổ nát nơi này khiến bọn họ không tin được vào mắt mình. Cây cối đổ sập, gãy gọn thành nhiều đoạn, lửa đỏ có mặt ở khắp nơi. Trên mặt đất la liệt những mảnh vụn trước đó còn là những sợi thanh đằng thô to. Nhóm người Naraku cứng còng thân thể nằm rải rác trên toàn bộ góc rừng thảm hại này, ai nấy đều mang trên mặt thần tình khiếp sợ.




Giữa đống đổ nát ấy, một thân bạch y bị máu nhuộm đỏ của Hàn Tam Nguyệt trở nên chói mắt hơn bao giờ hết. Thông qua đôi mắt dị sắc vô cảm, Inuyasha rất nhanh nhìn ra trạng thái của Hàn Tam Nguyệt không quá tốt, thậm chí còn có chút tồi tệ. Trong tay hắn đỡ theo một nam nhân tuấn tú, trên bụng người nọ có một lỗ thủng lớn, máu tươi đang không ngừng tràn ra từ miệng vết thương. Y phục của Hàn Tam Nguyệt gần như toàn bộ là bị máu của người này nhuộm kín.




Inuyasha mắt sắc bắt được cánh tay còn đang đẫm máu của Hàn Tam Nguyệt, liên hệ với vết thương trước đó của nam nhân, không khó để thiếu niên đoán ra cục diện lúc trước là như thế nào.




Nói vậy, nam nhân kia hẳn chính là kẻ đứng sau. Nhưng trạng thái hiện tại của hai người này là như thế nào? Không lẽ bọn họ có quen biết?




" Ngươi muốn được an táng ở đâu!? Nơi này, hay là bên cạnh cha mẹ của ngươi ?"




" Điều đó còn quan trọng sao? " Thái Thiếu Quân miễn cưỡng mở miệng, nói gần như là một lời vui đùa :" Nếu quan trọng như vậy, chi bằng để tro cốt của ta ở nơi mà ngươi có thể nhìn thấy đi . . . "


Cuộc chiến của bọn họ thật đáng cười, tất cả đều chỉ xuất phát từ một lời nói dối tốt bụng.




Trong khi sự sống ngày một cách xa, Thái Thiếu Quân đột nhiên lên tiếng, nhỏ đến gần như chỉ là tiếng thều thào :




" Hàn Tam Nguyệt . . . . .ngươi có từng yêu thích một ai sao ?. . . . Khụ ! . . . ý ta là tình cảm chỉ là của hai người mà thôi . . . ."




Không có tiếng đáp trả từ Hàn Tam Nguyệt. Hắn dường như đang ngẩn người, ánh mắt vô định trôi dạt đi. Thái Thiếu Quân có lẽ đã sớm biết mình sẽ không có được câu trả lời, thoải mái chờ đợi tử vong từng bước đến gần. Hàn Tam Nguyệt hơi động động thân thể, cảm nhận rõ rệt bàn tay siết lấy cổ tay hắn đang lỏng dần. Trong nháy mắt nó hoàn toàn thoát lực, Hàn Tam Nguyệt mới vô thanh vô tức cúi đầu, nói nhỏ bên tai Thái Thiếu Quân :


" Sẽ không bao giờ có. . . . . Ái tình là thứ vĩnh viễn không thuộc về ta. . . . ."




Hắn hiểu tình yêu là gì, nhưng vĩnh viễn không thể yêu một ai khác, giống như trái tim hắn luôn tồn tại một mảnh khuyết không bao giờ có thể lấp đầy.




Thái Thiếu Quân khóe môi hơi cong lên, an tâm nhắm mắt. Không thể yêu ai,tất nhiên bao gồm cả hắn, nhưng mà . . . .




Như vậy là quá đủ rồi.




Chỉ cần có một người luôn nhớ từng có một người tên Thái Thiếu Quân tồn tại là đã đủ lắm rồi.




Ngươi không thể cho ta chút tình cảm nào dù chỉ là lừa dối, vậy xin hãy cho ta được chết trong hi vọng đi.




Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ là người đầu tiên xuất hiện trong đôi mắt của ngươi. Dù ở đâu chăng nữa, ta sẽ luôn nhìn theo bóng ngươi đến rồi đi.




Được chết cạnh người mình tưởng niệm sâu sắc nhất, hắn đã không còn gì nuối tiếc. Cuộc đời hắn chú định không mang bất cứ ý nghĩa gì, ra đi cũng chỉ đơn giản như vậy. 




Trong mắt Inuyasha, bàn tay người kia từ khuôn mặt của

«  Chương 70 : Ngươi đoán ?

Chương 72 : Khách nhân không chính thức  »

Loading...
#dammy #inuyasha #sesshomaru #sessinu #tiểu-thuyết-thiếu-niên #đồngnhân

Mục lục

Văn án

Tiết Tử

Chương 1 : Khai thủy nhất thiên

Chương 2 : Inuyasha

Chương 3 : Izayoi

Chương 4 : Cái chết của Izayoi

Chương 5 : Rời đi

Chương 6 : Trên đường

Chương 7 : Miêu tộc lời mời

Chương 8 : Đại chiến trước mắt

Chương 9 : Bán yêu

Chương 10 : Thanh kiếm đến từ tương lai

Chương 11 : Yêu Vương

Chương 12 : Rắc rối nho nhỏ

Chương 13 : Theo sát không rời

Chương 14 : Hôn thê

Chương 15 : Đơn độc

Phiên Ngoại 1 : Thất Tịch Tu Chân Giới 1

Chương 16 : Thời gian

Chương 17 : Vô tâm

Chương 18 : Bán yêu cô độc

Chương 19 :Ác mộng

Thông báo

Chương 20 : Rời đi

Chương 21 : Một khởi đầu mới

Chương 22 : Gần trong gang tấc

Chương 23 : Bản chất

Chương 24 : Khác thường

Chương 25 : Tâm trạng

Chương 26 : Hồ yêu động phủ

Chương 27 : Ngắn ngủi gặp lại

Chương 28 : Vô pháp dung nhập

Chương 29 : Onigumo

Chương 30 : Bất thường

Phiên ngoại 2 : Thất Tịch Tu Chân Giới 2

Chương 31 : Biến cố gần kề

Chương 32 : Phong ấn tương tư

Chương 33 : Đao sắc chặt đay rối

Chương 34 : Lữ trình thời gian của thiếu nữ

Chương 35 : Thiếu nữ quái dị

Chương 36 : Kagewaki Hitomi

Chương 37 : Đối thủ đầu tiên

Chương 38 : Tâm hữu linh tê

Chương 39 : Giao dịch thành lập

Chương 40 : Gặp lại lúng túng

Phiên Ngoại :

Chương 41 : Không được tự nhiên

Chương 42 : Điều kiện đặt ra

Phiên ngoại 3 : Thất Tịch Tu Chân Giới 3

Chương 43 : Một chương này không nghĩ đặt tên

Chương 44 : Sóc Nguyệt

Chương 45 : Gia trưởng tái xuất giang hồ

Chương 46 : Pháp sư kỳ lạ xuất hiện cùng phong huyệt _ Sự trở lại của Kikyo

Chương 47 : Xa lạ 'Kikyo'

Chương 48 : Mối quan hệ vi diệu

Chương 49 : Naraku tìm đến

Chương 50 : Phong thương

Chương 51 : Sango và Kohaku _ Mảnh ngọc Tứ hồn hắc ám

Chương 52 : Naraku lộ diện

Chương 53 : Âm mưu không thành của Naraku

Chương 54 : Lợi thế tác chiến

Chương 55 : Kanna và Mikazuki - Yêu Gương và Hoa Kính

Chương 56 : Tiến triển chậm rãi

Chương 57 : Người lạ mà quen

Chương 58 : Ngươi thật là nam nhân ? Lừa đảo !

Chương 59 : Hồi Tây quốc

Chương 60 : Phản đồ là ta ? . . . . Ha hả.

Phiên Ngoại : Nhất sinh nhất thế

Phiên Ngoại 4 : Thất Tịch Tu Chân Giới 4

Chương 61 : Thiếu niên chi lệ

Chương 62 : Đường về Tây quốc

Chương 63 : Tình địch đỏ mắt gặp lại

THÔNG BÁO !

Chương 64 : Tranh chấp nội bộ

Chương 65 : Kế hoạch thay đổi

Phiên Ngoại Nguyên Đán : Sống chung ? Vì sao không ?

Chương 66: Chủ mưu thần bí

Chương 67 : Giao chiến bùng nổ

Chương 68 : Hỗn loạn

Chương 69 : Thiên niên cừu oán

Chương 70 : Ngươi đoán ?

Chương 71 : Ái tình là thứ vĩnh viễn không thuộc về ta

Chương 72 : Khách nhân không chính thức

Chương 73 : Cái gọi là tình thú

Chương 74 : Chuyển tiếp

Chương 75 : Linh hồn của Kagewaki

Chương 76 : Câu chuyện của một đám người nhàn rỗi

Phiên Ngoại 5 : Thất Tịch Tu Chân Giới 5

Chương 77 : Không xong ? Ta đột nhiên thật muốn đánh người !

Chương 78 : Vết rách quan hệ

Chương 79 : Tuyệt vọng và cám dỗ

Chương 80 : Là thân nhân thật sao?

Chương 81 : Chuẩn bị

Phiên Ngoại 6 : Thất Tịch Tu Chân Giới 6

Chương 82 : Bồi dưỡng. . .

Chương 83 : Thần thần bí bí

Chương 84 : Bước đầu kế hoạch

Chương 85 : Bước thứ hai

Chương 86 : Yêu khí

Chương 87 : Vị khách không mời

Chương 88 : Thiên Sinh Nha

Chương 89 : Kagewaki và Naraku

Chương 90 : Trước giờ tế điển

Chương 91 : Vén màn tế lễ

Chương 92 : Katsu. . . . Miku ?

Chương 93 : Tranh giành hậu vị

Chương 94 : Bước cuối tế lễ

Chương 95 : Tiểu đánh tiểu nháo

Chương 96 : Trực giác

Chương 97 : Hương vị nguy hiểm

Chương 98 : Anh đào chi lâm

Chương 99 : Uy hiếp vô hình

Chương 100 : Rắc rối

Chương 101 : Hitomi và Higurashi

Chương 102 : Ám chỉ khôn ngoan

Chương 103 : Ý ngoại

Chương 104 : Con dâu. . . .tân tuyển?

Chương 105 : Nhận thân

Chương 106 : Không rảnh phụng bồi

Chương 107 : Chất xúc tác

Chương 108 : Viên mãn ≧﹏≦

Chương 109 : Đại sự

Chương 110 : Lời yêu cầu khiếm nhã

Chương 111 : Mika. . . . san ?

Chương 112 : Vấn tâm chi môn

Chương 113 : Châm phong tương đối

Chương 114 :

Chương 115

Chương 116:

Chương 117 :

Phiên Ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt

Chương 118 :

Chương 119 : "Mẹ !" là ý quỷ gì ?

Chương 120 :

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124 :

Phiên ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt 2

Chương 125 :

Phiên Ngoại 7 : Thất Tịch Tu Chân Giới 7

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140 : Chính Văn Đại Kết Cục

Lời Cuối Sách

Từ khóa tìm kiếm