Đọc Truyện theo thể loại




Tây quốc sự việc diễn tiến rất tốt, nhưng ở chỗ khác lại không được như vậy.


Kagome thật bất đắc dĩ ngồi cùng mọi người, thi thoảng sẽ ghé mắt ra nhìn bóng người dưới gốc cây gần đó. Kikyo không quá mức thân thuộc, Shippo lại chỉ biết chọc tức người. Miroku cũng chỉ có thể nhún vai chịu thua, hắn từ trước đến nay chỉ biết lấy lòng nữ nhân, còn chưa học cách dỗ dành nam nhân thế nào.


Inuyasha từ lúc tỉnh lại đến giờ vẫn không nói một lời, sắc mặt không tốt như tượng đá ngồi một góc không động đậy. Có lẽ là đang giận dỗi, cũng có thể chỉ là đơn thuần tâm tình không tốt.


Là cái gì sẽ khiến Inuyasha có loại vẻ mặt này đâu? Kagome băn khoăn suy nghĩ. Không lẽ đánh nhau cùng với Sesshomaru thua ? Trước đây cũng không thấy hắn như vậy a.


Thiếu nữ nhiều lần muốn tiến lên hảo hảo nói chuyện cùng Inuyasha, nhưng đều bị Miroku lắc đầu khuyên nhủ,đành phải nóng ruột ngồi chờ Inuyasha phát tiết xong cảm xúc của mình.


Lấy Miroku nhãn lực, đương nhiên có thể đoán ra Inuyasha giận dỗi là vì cái gì. Kết hợp với đối thoại ngắn ngủi của Sesshomaru lúc sáng, không khó để hắn nhìn ra được bất đồng ý kiến nhỏ giữa hai huynh đệ bọn họ.


Hẳn là Tây quốc bên kia có biến cố xảy ra, Inuyasha một mực muốn theo về trợ giúp, Sesshomaru lại vì yêu lực không tốt của Inuyasha mà đánh ngất hắn ôm về ném ở chỗ này. Kỳ thật hắn cảm thấy cách cư xử lẫn nhau của hai người này thật sự không thể kỳ lạ hơn được nữa. Một cái nóng nảy như lửa, một cái lạnh lẽo như băng. Bọn họ có thể chung sống hòa bình đến tận lúc này chắc vị tiểu thư mỹ lệ kia cũng đã phí không ít tâm tư xử lý rắc rối bọn họ gây ra đi ?


Thật khiến người ta lo lắng về tương lai gà bay chó sủa này. Aiiiiiizzzzz.


Inuyasha thật ra không phải giận dỗi Sesshomaru. Hắn đương nhiên biết Sesshomaru vì cái gì mới làm như vậy, nhưng chừng đó lý do vẫn không đủ xoa dịu khó chịu trong lòng hắn.


Hắn còn quá nhỏ yếu, khiến cho Sesshomaru không hảo đồng hành. Hắn lúc nào cũng đều sẽ là gánh nặng của ca ca,cố gắng của hắn từ trước đến nay căn bản không phát huy được bất cứ thứ gì.


Càng nghĩ, thiếu niên lại càng giận dữ. Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, cảm giác khó thở đeo đuổi không dứt. Inuyasha ngước mặt lên, xuyên qua tán cây tối đen nhìn lên vầng trăng bàng bạc trên trời.


Hắn căn bản không có tư cách cùng Sesshomaru sánh vai chiến đấu. Ảo tưởng cũng muốn có ngày vỡ vụn thành mây khói.


Người nọ giống như ánh trăng buổi đêm thanh lãnh trong trẻo, cô độc cao ngạo trong khi hắn chỉ là một cái yên hỏa trùng yếu ớt lóe lên trong bóng đêm, luôn khát vọng được ánh sáng đó chiếu đến mà thôi.


Cảnh vật trước mắt có hơi mờ đi. Inuyasha ngoan cố không chớp mắt, nhưng nơi khóe mắt vẫn có giọt nước ấm nóng tràn ra, trượt dài trên gò má. Một giọt, hai giọt, . . . chẳng mấy chốc đã tích thành giọt nước thật lớn lăn tăn chạy dài theo đường nét nhu hòa của khuôn mặt, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.


Inuyasha vô thức đưa tay chạm vào khóe mắt, chỉ còn lại một mảnh ướt át lạnh lẽo.


Hắn khóc? Khóc vì bản thân không đủ tư cách? Từ khi nào Inuyasha lại trở nên yếu đuối như vậy?


Hắn cũng không nhớ lần cuối cùng rơi nước mắt đã là cách đây bao nhiêu năm. Chỉ biết là đã rất lâu rồi, từ khi bản thân chạy khỏi hoàng cung Tây quốc.


Hiện thực lúc nào cũng tàn khốc như vậy. Hắn càng cố vươn tay ra, bóng lưng người nọ lại càng cách biệt khỏi tầm với của hắn.


Inuyasha! Ngươi rốt cuộc muốn cái gì đâu?


Cơn gió nhẹ thổi qua, lay động tán cây yên ả. Ánh trăng theo đó lọt qua kẽ lá, chiếu sáng một góc khuôn mặt Inuyasha. Có ánh sáng long lanh phát ra, lại rất nhanh biến mất khi tán cây trở nên yên lặng. Kagome cứ ngỡ mình hoa mắt, lần nữa nhìn lại đã thấy mọi thứ tối đen.


Có lẽ nàng nghĩ nhiều rồi. Inuyasha kiên cường như vậy, sao có thể khóc được. Kiếp trước số lần nàng nhìn thấy nước mắt của hắn đều chỉ đếm được trên đầu ngón tay, tệ đoan nhất cũng chỉ là khi Kikyo chết đi. Từ đó về sau nàng không bao giờ nhìn thấy nước mắt của hắn thêm một lần nào khác nữa.


" Kagome-chan ?" Sango nghi hoặc lên tiếng, một tay vẫn không rời Kohaku còn chưa tỉnh lại. Thiếu nữ ngại ngùng quay lại, cười gượng :" Sango-chan, không có gì cả. Có lẽ là do ta nghĩ hơi nhiều. "


Khu ma sư ánh mắt mềm mại đi, nở nụ cười nhẹ :" Không cần đem bản thân trói buộc như vậy. Lúc cần thả lỏng thì nên thả lỏng chính mình. "


Hai nữ nhân song song quay lại cùng mọi người, hoàn toàn không chú ý đến ánh sáng màu tím lóe lên trong bóng tối dưới tán cây. Tâm Kính không triệu tự xuất, lơ lửng trước mặt Inuyasha. Thiếu niên còn chưa gặp qua loại tình huống này, mờ mịt theo dõi mặt gương đang dần hiện rõ.
 
Trong gương rất nhanh chiếu ra một thân ảnh màu trắng vô cùng quen thuộc. Inuyasha toàn thân cứng đờ, ánh mắt trống rỗng mở lớn.


Người kia tựa hồ cũng không ngờ đến nhìn thấy sẽ là cảnh tượng này, trầm mặc không nói nửa lời. Mãi đến khi cơn gió lần nữa thổi qua mái tóc mơn trớn gò má hắn, bên kia tấm gương mới có thanh âm phát ra :


" Vì cái gì khóc? "


Inuyasha đôi mắt đỏ lên, nước mắt vừa ngừng lại lặng yên tràn ra. Thiếu niên nghiêng đầu tránh đi tầm mắt trong gương, khàn khàn hỏi : " Có việc? "


Sesshomaru không nghĩ đến lần đầu tiên dùng đến Tâm Kính liên hệ sẽ nhìn thấy nước mắt của Inuyasha. Trong tiềm thức của hắn, Inuyasha khóc lợi hại nhất cũng chính là khi Izayoi chết đi, chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày thiếu niên rơi nước mắt vì một việc khác. Inuyasha đôi khi đem lại cho hắn cảm giác cứng đầu khó chiều, khiến hắn theo bản năng quên mất nội tâm bán yêu cũng rất mềm mại yếu ớt.


Inuyasha ghét nhất chính là như vậy. Mỗi lần bản thân yếu đuối nhất, vì cái gì người kia sẽ luôn nhìn thấy? Đã biết người kia chán ghét bản thân nhỏ yếu, tại sao mỗi lần đều xuất hiện ngay lúc hắn chật vật nhất?


Suy nghĩ của Inuyasha ngày một rối rắm, ánh mắt cùng càng ngày càng mờ mịt đi. Trầm mặc bao phủ lấy nơi này, cách biệt cùng nhóm người vui vẻ trò chuyện bên kia.


" Ta không phải vì ngươi yếu ớt mới yêu cầu ngươi ở lại. "


Câu nói gần như giải thích kia khiến thiếu niên thân mình run lên, kinh ngạc mở to hai mắt. Sesshomaru ánh mắt vô thức nhu hoà đi, nhàn nhạt quay về trọng tâm của lần nói chuyện này :


" Tây quốc bên này không có xảy ra gì cả, chỉ là kế hoạch bắt phản đồ của mẫu thân mà thôi. Ta tạm thời sẽ dừng chân tại đây, phải tự biết chăm chỉ tập luyện. Không được phép xao nhãng. "


Sesshomaru không phải là một người biết cách an ủi, cho dù người được an ủi có là ai đi chăng nữa. Điều hắn muốn làm chỉ là phân ra lực chú ý của thiếu niên, dẫn đường cho Inuyasha thoát khỏi suy nghĩ yếu mềm kia. Còn may lần này thật sự liên hệ, bằng không thì khó mà nói được.


Inuyasha thật lâu sau mới có động tĩnh, hơi gợn lên khóe môi : " Hảo. "


Sesshomaru vì cái gì không an ủi hắn, Inuyasha biết rất rõ ràng.


An ủi chỉ dành cho người yếu đuối, mà người kia ít nhất không xem hắn là kẻ yếu đuối như vậy. Hắn biết Sesshomaru không phải người sẽ chủ động liên hệ chỉ để thông báo

«  Phiên Ngoại 4 : Thất Tịch Tu Chân Giới 4

Chương 62 : Đường về Tây quốc  »

Loading...
#dammy #inuyasha #sesshomaru #sessinu #tiểu-thuyết-thiếu-niên #đồngnhân

Mục lục

Văn án

Tiết Tử

Chương 1 : Khai thủy nhất thiên

Chương 2 : Inuyasha

Chương 3 : Izayoi

Chương 4 : Cái chết của Izayoi

Chương 5 : Rời đi

Chương 6 : Trên đường

Chương 7 : Miêu tộc lời mời

Chương 8 : Đại chiến trước mắt

Chương 9 : Bán yêu

Chương 10 : Thanh kiếm đến từ tương lai

Chương 11 : Yêu Vương

Chương 12 : Rắc rối nho nhỏ

Chương 13 : Theo sát không rời

Chương 14 : Hôn thê

Chương 15 : Đơn độc

Phiên Ngoại 1 : Thất Tịch Tu Chân Giới 1

Chương 16 : Thời gian

Chương 17 : Vô tâm

Chương 18 : Bán yêu cô độc

Chương 19 :Ác mộng

Thông báo

Chương 20 : Rời đi

Chương 21 : Một khởi đầu mới

Chương 22 : Gần trong gang tấc

Chương 23 : Bản chất

Chương 24 : Khác thường

Chương 25 : Tâm trạng

Chương 26 : Hồ yêu động phủ

Chương 27 : Ngắn ngủi gặp lại

Chương 28 : Vô pháp dung nhập

Chương 29 : Onigumo

Chương 30 : Bất thường

Phiên ngoại 2 : Thất Tịch Tu Chân Giới 2

Chương 31 : Biến cố gần kề

Chương 32 : Phong ấn tương tư

Chương 33 : Đao sắc chặt đay rối

Chương 34 : Lữ trình thời gian của thiếu nữ

Chương 35 : Thiếu nữ quái dị

Chương 36 : Kagewaki Hitomi

Chương 37 : Đối thủ đầu tiên

Chương 38 : Tâm hữu linh tê

Chương 39 : Giao dịch thành lập

Chương 40 : Gặp lại lúng túng

Phiên Ngoại :

Chương 41 : Không được tự nhiên

Chương 42 : Điều kiện đặt ra

Phiên ngoại 3 : Thất Tịch Tu Chân Giới 3

Chương 43 : Một chương này không nghĩ đặt tên

Chương 44 : Sóc Nguyệt

Chương 45 : Gia trưởng tái xuất giang hồ

Chương 46 : Pháp sư kỳ lạ xuất hiện cùng phong huyệt _ Sự trở lại của Kikyo

Chương 47 : Xa lạ 'Kikyo'

Chương 48 : Mối quan hệ vi diệu

Chương 49 : Naraku tìm đến

Chương 50 : Phong thương

Chương 51 : Sango và Kohaku _ Mảnh ngọc Tứ hồn hắc ám

Chương 52 : Naraku lộ diện

Chương 53 : Âm mưu không thành của Naraku

Chương 54 : Lợi thế tác chiến

Chương 55 : Kanna và Mikazuki - Yêu Gương và Hoa Kính

Chương 56 : Tiến triển chậm rãi

Chương 57 : Người lạ mà quen

Chương 58 : Ngươi thật là nam nhân ? Lừa đảo !

Chương 59 : Hồi Tây quốc

Chương 60 : Phản đồ là ta ? . . . . Ha hả.

Phiên Ngoại : Nhất sinh nhất thế

Phiên Ngoại 4 : Thất Tịch Tu Chân Giới 4

Chương 61 : Thiếu niên chi lệ

Chương 62 : Đường về Tây quốc

Chương 63 : Tình địch đỏ mắt gặp lại

THÔNG BÁO !

Chương 64 : Tranh chấp nội bộ

Chương 65 : Kế hoạch thay đổi

Phiên Ngoại Nguyên Đán : Sống chung ? Vì sao không ?

Chương 66: Chủ mưu thần bí

Chương 67 : Giao chiến bùng nổ

Chương 68 : Hỗn loạn

Chương 69 : Thiên niên cừu oán

Chương 70 : Ngươi đoán ?

Chương 71 : Ái tình là thứ vĩnh viễn không thuộc về ta

Chương 72 : Khách nhân không chính thức

Chương 73 : Cái gọi là tình thú

Chương 74 : Chuyển tiếp

Chương 75 : Linh hồn của Kagewaki

Chương 76 : Câu chuyện của một đám người nhàn rỗi

Phiên Ngoại 5 : Thất Tịch Tu Chân Giới 5

Chương 77 : Không xong ? Ta đột nhiên thật muốn đánh người !

Chương 78 : Vết rách quan hệ

Chương 79 : Tuyệt vọng và cám dỗ

Chương 80 : Là thân nhân thật sao?

Chương 81 : Chuẩn bị

Phiên Ngoại 6 : Thất Tịch Tu Chân Giới 6

Chương 82 : Bồi dưỡng. . .

Chương 83 : Thần thần bí bí

Chương 84 : Bước đầu kế hoạch

Chương 85 : Bước thứ hai

Chương 86 : Yêu khí

Chương 87 : Vị khách không mời

Chương 88 : Thiên Sinh Nha

Chương 89 : Kagewaki và Naraku

Chương 90 : Trước giờ tế điển

Chương 91 : Vén màn tế lễ

Chương 92 : Katsu. . . . Miku ?

Chương 93 : Tranh giành hậu vị

Chương 94 : Bước cuối tế lễ

Chương 95 : Tiểu đánh tiểu nháo

Chương 96 : Trực giác

Chương 97 : Hương vị nguy hiểm

Chương 98 : Anh đào chi lâm

Chương 99 : Uy hiếp vô hình

Chương 100 : Rắc rối

Chương 101 : Hitomi và Higurashi

Chương 102 : Ám chỉ khôn ngoan

Chương 103 : Ý ngoại

Chương 104 : Con dâu. . . .tân tuyển?

Chương 105 : Nhận thân

Chương 106 : Không rảnh phụng bồi

Chương 107 : Chất xúc tác

Chương 108 : Viên mãn ≧﹏≦

Chương 109 : Đại sự

Chương 110 : Lời yêu cầu khiếm nhã

Chương 111 : Mika. . . . san ?

Chương 112 : Vấn tâm chi môn

Chương 113 : Châm phong tương đối

Chương 114 :

Chương 115

Chương 116:

Chương 117 :

Phiên Ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt

Chương 118 :

Chương 119 : "Mẹ !" là ý quỷ gì ?

Chương 120 :

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124 :

Phiên ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt 2

Chương 125 :

Phiên Ngoại 7 : Thất Tịch Tu Chân Giới 7

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140 : Chính Văn Đại Kết Cục

Lời Cuối Sách

Từ khóa tìm kiếm