Đọc Truyện theo thể loại
Đã mười ngày kể từ khi quái nhân nọ biến mất, Kikyo không hiểu sao luôn cảm thấy thấp thỏm không yên. Cứ như sắp có chuyện gì cực kỳ kinh khủng xảy ra.






Nàng ngăn không được suy nghĩ phập phồng, có người lại không như vậy. Inuyasha ngồi khoanh chân trên nóc nhà nhàm chán ngáp ngáp : " Ngươi thế nào cứ như lửa đốt đến mông vậy? Chẳng lẽ còn lo lắng cho quái nhân kia? "






Kikyo bị thần kinh thô của hắn chọc cho bất đắc dĩ, thở dài tiếp tục thu hoạch thảo dược :






" Ngươi có thể đừng một câu quái nhân hai câu quái nhân sao? Người nọ thế nào cũng là do ngươi mang về đi ?"






Thiếu niên lầm bầm không nói. Kikyo lại giữ không được suy nghĩ đang đi xa dần. Mười ngày trước, nàng và Kaede như thường lệ lên núi thay dược cho Onigumo, không ngờ đến người nọ lặng yên bốc hơi khỏi nơi này. Cả sơn động chỉ còn lại tà khí ngút trời, nhiều đến nỗi vu nữ mạnh mẽ như Kikyo cũng thấy sợ hãi. Đến khi suy nghĩ thành hình trong đầu, nàng lại không dám tiếp tục nghĩ nữa. Nếu thật như những gì nàng đoán,. . . .






Nghĩ đến những câu hỏi người kia không ngừng đặt ra với mình, vu nữ không khống chế được rùng mình. Chuyện này đã vượt quá tầm kiểm soát của nàng !






Inuyasha không thú vị nhìn vu nữ vẫn không chuyên tâm vào công việc, bật người đứng dậy : " Ta ra bờ sông một lát, không cần tìm. "






" Khoan đã! Inuyasha. . . "






Đến khi Kikyo kịp hồi thần ngẩng đầu lên, trên nóc nhà nào còn có bóng dáng đỏ rực . . . .








Thiếu nữ thở dài, áp chế dự cảm xấu trong lòng, bình tĩnh suy nghĩ đối sách.






Inuyasha kỳ thực chạy không quá xa, chỉ đi cách làng một hai cánh đồng liền dừng lại. Thiếu niên ngồi xuống cạnh mép nước, yên lặng nhìn bóng mình trong nước một hồi.






Hình thái bán yêu.






Mikazuki-sama nói đôi tai khuyển của hắn vô cùng xinh đẹp, nhưng bản thân hắn chỉ muốn đem nó hủy diệt.






Đôi tai này không ngừng nhắc nhở hắn đến cùng chỉ là một cái bán yêu. Một bán yêu hèn mọn không được thân nhân duy nhất thừa nhận.






Gần đây tâm tình hắn chẳng kém gì so với Kikyo, luôn phập phồng bất định. Chẳng qua vu nữ lo lắng vì đoán ra một phần của sự việc, còn lo lắng của hắn xuất phát từ bản năng của bán yêu.




Nguy hiểm.






Suy nghĩ không khống chế được chạy đi xa hơn. Hồng y thiếu niên đờ người ngồi bên bờ sông, tĩnh lặng như một bức tranh xinh đẹp. Không biết hắn ngồi qua bao lâu, chỉ biết khi hồi thần, mặt trời đã ôn nhu gieo rắc tịch dương yếu ớt trên người hắn.






Thế nào lại thương xuân bi thu nhiều như vậy?






Inuyasha vò đầu, đứng lên chuẩn bị ra về.








Có tiếng sột soạt rất nhỏ vang lên. Nhĩ lực của Inuyasha vốn dĩ đã tốt vô cùng, lập tức phát hiện nơi phát ra âm thanh. Thiếu niên đưa mắt nhìn, chỉ kịp thấy một mạt hồng bạch vụt đi, khuất sau mấy bụi cây rậm rạp.






Ở nơi của nhân loại, có thể mặc hồng y liền càng ít. Trong làng này có thể mặc hồng y ngoại trừ hắn ra liền chỉ còn một người. . .






" Là nàng ta, thế nào lại lén lút như vậy? " Thiếu niên nhíu mày lẩm bẩm : " Không lẽ có chuyện quan trọng muốn nói? "






Inuyasha không nghĩ lâu hơn, mại bước chân đuổi đến bụi cây vu nữ đứng khi nãy. Hắn giật giật mũi, đôi mày cau càng chặt hơn.






Yêu khí ? Mùi của Kikyo rất nhạt, nếu không bắt kịp liền tan biến nhưng yêu khí lại nồng hậu rất nhiều. Hơn nữa, yêu khí này còn mang theo mùi vị hỗn tạp khiến thiếu niên vô cùng khó chịu.






Tâm thần không yên, Inuyasha nhanh chóng đuổi theo hướng người nọ vừa chạy đi. Dọc đường, yêu khí tanh hôi ngày càng đậm, khiến hắn nhịn không được nâng tay che lại mũi. Bóng người phía trước luôn giữ một khoảng cách cố định không đổi, tựa như đang đùa bỡn hắn.






Đuổi thêm một lúc nữa, tung tích của yêu quái kia hoàn toàn biến mất. Ngay cả mùi yêu khí cũng dừng lại tại một khoảng đất trống, không một bóng người.




Mất dấu.






Inuyasha lập tức tiến nhập trạng thái đề phòng cao độ. Trong cổ họng không ngừng phát ra những tiếng " grừ grừ " của dã thú.






Kẻ kia rốt cuộc muốn cái gì ở hắn? Đem hắn kéo đến đây lại có mục đích gì? Nói chính xác, người nọ cần gì ở một bán yêu du đãng?






Inuyasha từ từ tiến lên, bốn phía quan sát khoảng đất gần như bỏ hoang này. " Cạch " một tiếng, lòng bàn chân truyền đến cảm giác hơi nhói. Thiếu niên theo bản năng lui lại, phát hiện dưới chân mình nằm một thứ, tròn trĩnh, sáng bóng.






Ngọc Tứ hồn.






Inuyasha ngây ngẩn cả người.






Trong quãng thời gian vừa qua, hắn không chỉ một lần tìm cách trộm đi ngọc Tứ hồn, lại lần nào cũng bị Kikyo xảo diệu thoát được. Lần nào cũng thất bại trong gang tấc khiến hắn giận đến giơ chân, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nhìn Kikyo đem ngọc Tứ hồn cất đi. Hiện giờ vô dụng công lại đơn giản có được khiến hắn gần như không tin vào hai mắt của mình.






Lấy được ngọc Tứ hồn rồi, có phải hay không nên rời khỏi ngôi làng này? Hắn đã có thể trở thành yêu quái không phải sao, còn chần chờ gì nữa?






Inuyasha toan bỏ đi, lại không khống chế được nghĩ đến một khả năng khác.






Ngọc Tứ hồn do Kikyo bảo vệ, hiện tại nó trong tay hắn, vậy Kikyo thế nào rồi? Còn có bóng người trông giống Kikyo lúc nãy, thật sự không liên quan gì đến nhau?






Càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, Inuyasha sầm mặt, bay nhanh chạy về phía nhà của nữ pháp sư trong làng.






Hiện tại vẫn nên về xem một chút, nếu không có chuyện gì xảy ra liền có thể an tâm rời đi. Hi vọng mọi chuyện sẽ không xấu như dự cảm của hắn.






Về sát đến trong làng, tiếng kinh hô không ngừng truyền ra, mùi lửa thiêu đốt cháy khét tràn ngập trong không gian. Thiếu niên biến sắc, vừa vào đến bên trong liền vội vã túm lấy một dân làng vặn hỏi :






" Đã có chuyện gì xảy ra? Trong làng hiện tại thế nào rồi? "






Người nọ vốn đang hoảng loạn, khuôn mặt nhem nhuốc vừa nhìn lên Inuyasha thì vặn vẹo không thôi, gào lớn một tiếng liền muốn nhào lên tấn công Inuyasha : " Ác quỷ! Ác quỷ! Đi chết đi! "






Thiếu niên nhíu chặt mày, kiềm chế hai tay người nọ muốn hỏi thêm vài câu, lại phát hiện tinh thần người nọ sớm không được bình thường. Bất đắc dĩ đem người nọ đánh ngất, hắn mang theo tâm tình trầm trọng chạy về Thần Mộc gần nơi ở của Kikyo. Dọc đường đi, bất cứ người nào còn tỉnh táo đều phát rồ tấn công hắn, trong miệng không ngừng nguyền rủa hắn. Tạm thời hắn chưa nhìn thấy có người chết, nhưng hầu như người nào cũng đều bị thương. Thương nặng nhất thì có một người trên lưng in rõ bốn vết cào chạy song song, máu me đầm đìa, nhìn khá giống vết thương do thú có móng vuốt gây ra.






Inuyasha nhanh chóng đoán được bảy phần của chuyện này, chạy về càng vội vã.






Có người muốn đổ tội cho hắn.






Giữa đám hỗn loạn

«  Chương 31 : Biến cố gần kề

Chương 33 : Đao sắc chặt đay rối  »

Loading...
#dammy #inuyasha #sesshomaru #sessinu #tiểu-thuyết-thiếu-niên #đồngnhân

Mục lục

Văn án

Tiết Tử

Chương 1 : Khai thủy nhất thiên

Chương 2 : Inuyasha

Chương 3 : Izayoi

Chương 4 : Cái chết của Izayoi

Chương 5 : Rời đi

Chương 6 : Trên đường

Chương 7 : Miêu tộc lời mời

Chương 8 : Đại chiến trước mắt

Chương 9 : Bán yêu

Chương 10 : Thanh kiếm đến từ tương lai

Chương 11 : Yêu Vương

Chương 12 : Rắc rối nho nhỏ

Chương 13 : Theo sát không rời

Chương 14 : Hôn thê

Chương 15 : Đơn độc

Phiên Ngoại 1 : Thất Tịch Tu Chân Giới 1

Chương 16 : Thời gian

Chương 17 : Vô tâm

Chương 18 : Bán yêu cô độc

Chương 19 :Ác mộng

Thông báo

Chương 20 : Rời đi

Chương 21 : Một khởi đầu mới

Chương 22 : Gần trong gang tấc

Chương 23 : Bản chất

Chương 24 : Khác thường

Chương 25 : Tâm trạng

Chương 26 : Hồ yêu động phủ

Chương 27 : Ngắn ngủi gặp lại

Chương 28 : Vô pháp dung nhập

Chương 29 : Onigumo

Chương 30 : Bất thường

Phiên ngoại 2 : Thất Tịch Tu Chân Giới 2

Chương 31 : Biến cố gần kề

Chương 32 : Phong ấn tương tư

Chương 33 : Đao sắc chặt đay rối

Chương 34 : Lữ trình thời gian của thiếu nữ

Chương 35 : Thiếu nữ quái dị

Chương 36 : Kagewaki Hitomi

Chương 37 : Đối thủ đầu tiên

Chương 38 : Tâm hữu linh tê

Chương 39 : Giao dịch thành lập

Chương 40 : Gặp lại lúng túng

Phiên Ngoại :

Chương 41 : Không được tự nhiên

Chương 42 : Điều kiện đặt ra

Phiên ngoại 3 : Thất Tịch Tu Chân Giới 3

Chương 43 : Một chương này không nghĩ đặt tên

Chương 44 : Sóc Nguyệt

Chương 45 : Gia trưởng tái xuất giang hồ

Chương 46 : Pháp sư kỳ lạ xuất hiện cùng phong huyệt _ Sự trở lại của Kikyo

Chương 47 : Xa lạ 'Kikyo'

Chương 48 : Mối quan hệ vi diệu

Chương 49 : Naraku tìm đến

Chương 50 : Phong thương

Chương 51 : Sango và Kohaku _ Mảnh ngọc Tứ hồn hắc ám

Chương 52 : Naraku lộ diện

Chương 53 : Âm mưu không thành của Naraku

Chương 54 : Lợi thế tác chiến

Chương 55 : Kanna và Mikazuki - Yêu Gương và Hoa Kính

Chương 56 : Tiến triển chậm rãi

Chương 57 : Người lạ mà quen

Chương 58 : Ngươi thật là nam nhân ? Lừa đảo !

Chương 59 : Hồi Tây quốc

Chương 60 : Phản đồ là ta ? . . . . Ha hả.

Phiên Ngoại : Nhất sinh nhất thế

Phiên Ngoại 4 : Thất Tịch Tu Chân Giới 4

Chương 61 : Thiếu niên chi lệ

Chương 62 : Đường về Tây quốc

Chương 63 : Tình địch đỏ mắt gặp lại

THÔNG BÁO !

Chương 64 : Tranh chấp nội bộ

Chương 65 : Kế hoạch thay đổi

Phiên Ngoại Nguyên Đán : Sống chung ? Vì sao không ?

Chương 66: Chủ mưu thần bí

Chương 67 : Giao chiến bùng nổ

Chương 68 : Hỗn loạn

Chương 69 : Thiên niên cừu oán

Chương 70 : Ngươi đoán ?

Chương 71 : Ái tình là thứ vĩnh viễn không thuộc về ta

Chương 72 : Khách nhân không chính thức

Chương 73 : Cái gọi là tình thú

Chương 74 : Chuyển tiếp

Chương 75 : Linh hồn của Kagewaki

Chương 76 : Câu chuyện của một đám người nhàn rỗi

Phiên Ngoại 5 : Thất Tịch Tu Chân Giới 5

Chương 77 : Không xong ? Ta đột nhiên thật muốn đánh người !

Chương 78 : Vết rách quan hệ

Chương 79 : Tuyệt vọng và cám dỗ

Chương 80 : Là thân nhân thật sao?

Chương 81 : Chuẩn bị

Phiên Ngoại 6 : Thất Tịch Tu Chân Giới 6

Chương 82 : Bồi dưỡng. . .

Chương 83 : Thần thần bí bí

Chương 84 : Bước đầu kế hoạch

Chương 85 : Bước thứ hai

Chương 86 : Yêu khí

Chương 87 : Vị khách không mời

Chương 88 : Thiên Sinh Nha

Chương 89 : Kagewaki và Naraku

Chương 90 : Trước giờ tế điển

Chương 91 : Vén màn tế lễ

Chương 92 : Katsu. . . . Miku ?

Chương 93 : Tranh giành hậu vị

Chương 94 : Bước cuối tế lễ

Chương 95 : Tiểu đánh tiểu nháo

Chương 96 : Trực giác

Chương 97 : Hương vị nguy hiểm

Chương 98 : Anh đào chi lâm

Chương 99 : Uy hiếp vô hình

Chương 100 : Rắc rối

Chương 101 : Hitomi và Higurashi

Chương 102 : Ám chỉ khôn ngoan

Chương 103 : Ý ngoại

Chương 104 : Con dâu. . . .tân tuyển?

Chương 105 : Nhận thân

Chương 106 : Không rảnh phụng bồi

Chương 107 : Chất xúc tác

Chương 108 : Viên mãn ≧﹏≦

Chương 109 : Đại sự

Chương 110 : Lời yêu cầu khiếm nhã

Chương 111 : Mika. . . . san ?

Chương 112 : Vấn tâm chi môn

Chương 113 : Châm phong tương đối

Chương 114 :

Chương 115

Chương 116:

Chương 117 :

Phiên Ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt

Chương 118 :

Chương 119 : "Mẹ !" là ý quỷ gì ?

Chương 120 :

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124 :

Phiên ngoại : Một ngày của Hàn Tam Nguyệt 2

Chương 125 :

Phiên Ngoại 7 : Thất Tịch Tu Chân Giới 7

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140 : Chính Văn Đại Kết Cục

Lời Cuối Sách

Từ khóa tìm kiếm