Đọc Truyện theo thể loại


Một tia sáng lóe lên chói cả mắt, tôi theo phản xạ lùi ra phía sau, che mắt mình lại. Tiếng gió vụt qua, tôi đưa cây đinh ba đỡ lấy đòn của Damia. Ánh sáng từ cây quyền trượng vẫn chưa tắt, song mắt tôi đã kịp thời thích ích. Đằng sau đó, nụ cười đầy sát khí của Damia hiện rõ.
- Nhãi con, chuẩn bị về với mẹ của ngươi đi. 
Đám mây đen bắt đầu phát ra những tia điện, tiếng sấm chớp đùng đoàng như ủng hộ cho lời bà ta nói. Bà ta dùng cả sức nặng của cơ thể đè tôi xuống, nhưng tôi kịp hất cây quyền trượng sang một bên. Tôi và bà ta lại đối mặt nhau, 1 chọi 1...
- Rốt cuộc bà muốn điều gì, bà hận điều gì mà phải đem tất cả để hủy diệt thế giới.
Với một điệu cười bệnh hoạn và ánh mắt thèm khát máu tươi, Damia cắn nhẹ đôi môi, bật ra từng câu chữ một:
- Vì ... ta ... có ... thể ... làm thế...
Bệnh hoạn, kì dị, điên khùng,... những từ đó không thể miêu tả hết bà ta lúc này. Không thể hiểu nổi được cái gì đang ở trong trí óc bà ta, điều khiển những thứ xấu xa này. Mà cũng không thể trách được, trong người bà ta là dòng máu của Hades, vua cai trị địa ngục mà.
Mưa bắt đầu nặng hạt, dưới tầng mây, các cung hoàng đạo vẫn chiến đấu hết mình với lũ quái vật của địa ngục, cánh cửa không gian vẫn mở, hàng nghìn quân âm binh vẫn tràn vào không ngừng. Trên những đám mây đen, tôi và Damia đứng nhìn nhau, phòng thủ, không nói điều gì. Nói thật, bà ta xem chừng cũng ngần ngại trước tôi, vì hiện tại sức mạnh của tôi đã ngang hàng với bà ta. Viên pha lê đã phá vỡ vòng bảo vệ, cho phép tôi có thể triển khai sức mạnh một cách triệt để hơn. Cộng thêm những kiến thức Scorpi dạy tôi trước khi chinh chiến, thì hiện tại tôi cũng đã nắm chắc trong tay cơ hội diệt trừ bà ta.
- Hay thật đấy - Damia nói - Chúng ta bây giờ cũng không khác gì trận chiến của cha chúng ta ngày trước. Zues và Poisoidon cũng từng chống lại Hades, mà cha ta lại là con cả. Zues là em út lại chiếm được quyền cao, trong khi đó cha ngươi và cha ta lại phải xuống dưới biển bao la và địa ngục tối tăm. Ngươi không thấy bất công sao?
Tôi không trả lời. Bất công hay không thì những người vô tội như hai dì của tôi và mẹ tôi, họ không đáng phải bỏ mạng trong trận chiến vô nghĩa này. Từ tay tôi xuất hiện một tia sáng, có lẽ lần đầu tiên tôi làm được như thế. Nó bộc phát ra từ cơn tức giận của tôi, và sáng lên như ánh sáng của cây quyền trượng.
Damia cũng không ngờ được, khóe miệng bà ta nhếch lên có chút kiêu ngạo:
- Khá lắm, nhãi con.
Không để cho bà ta kịp phản ứng, tôi chạy gần đến bà ta, giáng một đòn chí mạng. Bà ta cũng không vừa, tránh được đòn của tôi, nhân cơ hội đó đánh vào chỗ vết thương mới lành của tôi. Một cảm giác đau buốt truyền qua khắp xương sống, phép thuật của tôi dù mạnh những cũng không thể chịu được đau mà tiếp tục.
- Ngươi có thể ngang hàng với ta lúc này, nhưng ta vẫn hơn ngươi nhãi con à. Ta có cây quyền trượng.
Tôi lại cố gắng giáng một đòn nữa, nhưng sức mạnh của tôi yếu dần. Tôi bị chảy máu trong, không thể dồn thêm chút sức lực nào. Mắt tôi mờ dần, bắt đầu mất phương hướng.
"Pisces, đừng từ bỏ..." 
Giọng mẹ tôi vang bên tai. Tôi hướng mắt về phía cây quyền trượng. Bóng mẹ tôi lờ mờ như ảo ảnh, giọng mẹ tôi vẫn ngân vang bên tai.
"Đừng từ bỏ con, hãy đứng lên và đánh bại bà ta đi"
Damia tiến đến gần chỗ tôi, cây quyền trượng lại bắt đầu phát sáng trên tay bà ta. Tôi ôm lấy vết thương, nghĩ nhanh trong đầu nên làm gì. Không được dùng phép thuật vì nó sẽ chỉ gây thương tổn tới cơ thể, nếu có viên pha lê tuyết ở đây thì năng lượng cần dùng sẽ giảm bớt hơn nhiều. Nhưng vấn đề là viên pha lê mắc kẹt trong cây quyền trượng thì làm cách nào để lấy được.
"Phá cây quyền trượng đi..." 
"Cám ơn mẹ..."

Tôi nói thầm. Phá cây quyền trượng đi, thì tự khắc các viên ngọc sẽ trở lại chính chủ của nó. Damia đã đến gần tôi, chuẩn bị tiếp tôi chầu trời. Một tay chống xuống, chân xoạc mạnh ra, tôi đá cho bà ta ngã xuống. Chớp lấy thời cơ, tôi ngồi đè lên cơ thể bà ta, nắm lấy cây quyền trượng, giật thật mạnh rồi đẩy người mình về phía khác. 
- Đưa nó cho ta.
Tôi đã cầm trong tay cây quyền trượng, và Damia không thích điều này.
- Ngươi nghĩ sao? Sức mạnh của ngươi bây giờ nằm trong tay ta rồi.
- Pisces, ta cảnh cáo ngươi, ngươi sẽ không được lợi lộc gì khi có nó đâu. Nghe ta, trả lại đây.
Tôi đặt ngang cây quyền trượng giữa người mình, chuẩn bị bẽ gãy nó. Nó còn ở lại trên đời này thì tai ương sẽ tràn lan khắp nơi thôi.
- Ngươi không muốn mẹ ngươi, dì ngươi trở lại sao?
Damia dùng chiêu trò cuối cùng của bà ta để thuyết phục tôi trả lại sức mạnh. Tôi có chút lung lay, vì mong ước trước giờ chỉ để trả thù cho họ chứ chưa hề nghĩ đến việc hồi sinh cho họ.
Có nên không?
- Đúng rồi Pisces, đưa nó cho ta. Và ta sẽ cho linh hồn họ sống lại.
Linh hồn! Để có thể để đưa họ sống trở lại, một linh hồn phải thế mạng cho họ. Nếu tôi muốn họ hồi sinh thì một mạng sống sẽ biến mất. Điều đó là một tội ác không thể xóa bỏ được. Nắm chắc cây quyền trượng trong tay, tôi đập mạnh nó xuống đùi mình, để nó vỡ tan làm đôi.
- KHÔNG!!!!!!!
Ngay khi cây quyền trượng mất sức mạnh, 4 viên ngọc trở về với chính chủ của nó. Viên pha lê tuyết cũng trở lại về tay của tôi. Âm binh địa ngục mất nguồn sức mạnh, tất cả biến thành cát bụi trong chốc lát. Mặt đường thành phố không còn bóng dáng một con quỷ nào. Tất cả đều biến mất. 
Linh hồn của mẹ tôi thoát ra, không còn phụ thuộc vào vào cơ thể của Damia nữa. Ánh mắt bà nhìn tôi có nét buồn rầu, nhưng đồng thời lại ánh lên niềm tự hào. Tôi vươn tới chạm tay mẹ, nhưng linh hồn trong suốt của bà chỉ sượt nhẹ qua đầu tay tôi, cảm giác lạnh buốt. Mẹ tôi vẫn chỉ nhìn tôi, rồi mấp máy môi một câu nhỏ:
- Mẹ tự hào về con. Cảm ơn con.
Linh hồn mẹ tôi cứ thế, tan đi, biến mất vào trong không khí...
Ngay khi các viên ngọc trở về với chủ nhân của nó, Damia đã gần như phát điên lên. Mắt đỏ ngầu chứa đựng đầy sát khí, mạch gân máu nổi lên khắp cơ thể. Bà ta sắp bùng phát cơn giận bất cứ lúc nào.
- Pisces ngươi sẽ phải trả giá cho việc này!
***
Cả người Damia bùng cháy thành một ngọn lửa màu xanh lớn. Không tan thành tro bụi, thay vào đó sức mạnh của bà ta càng trở nên khó kiểm soát hơn. Không còn là một Damia mà chúng tôi từng thấy nữa mà là một ác quỷ thực thụ. Thật đúng với cái danh "con gái Hades".
Ngọn lửa của bà ta quá mãnh liệt khiến tôi phải tự lập một rào chắn đỡ lại nhiệt lửa. Khó có thể đẩy lùi bà ta lúc này, vì lửa quá mạnh, mà sức mạnh nước của tôi khi chạm vào không thể dập tắt đi mà bay hơi đi mất. Đây là ngọn lửa vĩnh cửu chứ không phải tạm thời. Dần dần, rào chắn tôi tạo ra cũng không thể chịu được lâu, độ nóng từ ngọn

«  Chương XIII: Chiến đấu

Chương V: Pandora »

Loading...
#action #fanfiction #horoscope #pisces #romance

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm