Đọc Truyện theo thể loại



- Bác có phải đang đùa cháu không vậy? – Tôi không thể tin nổi vào tai mình nữa – Mẹ cháu đã mất từ khi cháu được sinh ra rồi mà.
Bác Hovert vẫn giữ thái độ nghiêm túc nhìn tôi quả quyết khẳng định:
- Mẹ cháu vẫn còn sống. Đúng là bà ấy đã chết sau khi sinh ra cháu nhưng đã được một vị thần cứu sống. Sau đó bà ấy đã tìm bác, tìm một nơi khác để làm lại cuộc đời mình.
Mẹ tôi còn sống... mẹ tôi còn sống... bà ấy còn sống... Những từ ngữ ấy len lỏi trong trí óc tôi, lởn vởn không ngừng. Tôi nhếch mép cười. Bà ấy còn sống những không hề nghĩ đến đứa con mới sinh ra mà bỏ đi. Tôi nên khóc hay nên cười đây nhỉ?
- Bà ấy có thể giúp gì được cho cháu?
- Bà ấy? – Bác Hovert nhăn mặt. Có lẽ bác ngạc nhiên trước cách xưng hô của tôi. Biết sao được khi tôi không có chút tình cảm nào với mẹ tôi.
- Mẹ cháu sau khi được cứu sống, có trong mình một chút phép thuật. Bà ấy sẽ biết cách dẫn đường cho cháu đến địa ngục.
- Vậy bà ấy ở đâu?
- Ở Hawaii, cháu tìm người mang tên Angie Dainty thì sẽ tìm được bà ý.
- Cháu sẽ đi chuẩn bị.
Tôi nhanh chóng chạy về phòng, chuẩn bị mọi thứ trong tích tắc. Tôi không muốn bỏ lỡ một giây phút nào nữa. Càng chậm trễ, mạng sống của Scorpi càng lâm nguy.
- Chị sẽ đi cùng em. – Chị Kat đứng đằng sau tôi.
- Em đi một mình là được rồi chị. Thêm người có lẽ không ổn.
- Phép thuật của em còn chưa thành thạo mà em dám một mình đi vào hang ổ của Darthan sao? Có chị đi cùng thì sẽ có lợi hơn, chị có nhiều kinh nghiệm hơn em.
Tôi thở dài và gật đầu. Cũng đúng thật, phép thuật của tôi chưa là gì so với chị ấy. Có lẽ nên để chị ấy đi cùng với tôi, dù sao tôi cũng muốn có người tâm sự cùng khi đi. Tôi chuẩn bị hết quần áo, đồ chiến, thức ăn thì sẽ để trên đường đi tự tìm kiếm. Chuffle làm phương tiện để chúng tôi di chuyển, nếu có Scorpi ở đây, anh ấy đã có thể dịch chuyển khắp nơi nhanh chóng hơn nhiều. Mà nếu có Scorpi ở đây, tôi không phải gặp lại người mẹ đã bỏ rơi mình.
- Anh ở đây làm gì? - Tôi thắc mắc ngay khi thấy anh Chris chất đồ lên lưng Chuffle.
- Anh là người bạn thân thiết nhất của Scorpi, tất nhiên anh phải đi rồi.
- Không phải vì chị Kat sao? – Mắt tôi nhìn về phía chị Kat, người đang chào tạm biệt các cung khác.
- Đó là một lí do khác khiến anh phải đi
- Anh lo cho chị ấy?
- Em biết rồi đấy, chị ấy hơi cứng đầu, anh lo chị ấy có những quyết định nóng vội, vả lại đi cùng với em cũng tốt mà, anh tiện thể chăm sóc hai nhóc con luôn.
- Anh gọi ai là nhóc con. - Chị Kat phồng má dỗi, lườm nhẹ Chris rồi leo lên lưng Chuffle. – Hai người lề mề quá, có đi nhanh lên không nào.

Chuffle đã lâu rồi không bay ra khỏi hồ nước đến vùng khác, vậy nên nó thích thú gầm nhẹ, lướt gió chở chúng tôi đi qua cổng dịch chuyển. Chỉ trong chốc lát, chúng tôi đã nhanh chóng đến được đảo Hawaii. Con người dù sao vãn không quen với những thứ thần thoại, nên tôi để cho Chuffle giấu mình dưới biển sâu. Nó khó chịu khi lại phải giấu mình như vậy, nhưng nghe lời tôi nên nó cũng chịu bơi xuống biển.
Đảo Hawaii khá nhỏ, do vậy người dân trên đảo đều quen biết nhau. Chúng tôi hỏi người dân ở đây về Angie Beauchamp, và họ nhanh chóng chỉ đường cho chúng tôi, không những vậy, họ rất thân thiện cho chúng tôi đi nhờ xe và chở chúng tôi đến nhà bà ấy.
- Mọi người tìm Angie có việc gì vậy?
- Chúng tôi có chuyện cần nhờ bà ấy giúp – Chris nói chuyện với họ. - Vậy mọi người tìm đúng người rồi đấy. Bà ấy là một nữ phù thủy có tiếng trên đảo này đấy. Người ta đồn rằng bà ấy là truyền nhân của nữ thần núi lửa, do vậy mới có phép thuật.
- Bà ấy có giúp gì cho mọi người không? – Kat cũng bắt đầu nói chuyện
- Bà ấy báo cho chúng tôi biết lúc nào biển động, lúc nào nên tránh mưa bão, núi lửa phun trào. Bà ấy cũng nói rằng khi người nào đến số thì nên chấp nhận chứ không nên đòi hỏi trường sinh.
"Vậy mà bà ấy lại không quan tâm tới đứa con của mình" – Tôi nghĩ thầm. Tôi vẫn giận bà ấy, điều này không thể thay đổi ngay tức khắc được. Tôi không muốn nói chuyện về bà ấy, tôi hiện giờ chỉ mong gặp bà ấy thật nhanh rồi đi tìm Scorpi.
20 phút sau chúng tôi đi đến được nhà của bà ấy. Nói nhà còn hơi tầm thường, phải là một biệt thự mới đúng. Còn có cả cổng lớn, có người đàn ông trong bộ vét ra mở cửa cho chúng tôi vào.
- Xin hỏi các vị khách đến tìm ai? - Người đàn ông hỏi chúng tôi
- Chúng tôi đến tìm bà Angie Beauchamp.
- Xin lỗi, bà ấy hiện giờ không rảnh. Mời mọi người để lúc khác hãy đến
- Nhưng bây giờ chúng tôi có việc gấp muốn nhờ bà ấy giúp.
- Tôi e là tôi không thể cho mọi người vào ngay lúc này nếu không có sự đồng ý của bà chủ.
- Vậy phiền ông nhắn lại cho bà ấy – Tôi lên tiếng – Rằng Hovert cử người đến có lời muốn nói.
Người đàn ông hơi chần chừ, nhưng cũng gật đầu đồng ý, ra hiệu cho chúng tôi đợi ở đây khi ông ta vào nói chuyện với bà chủ. Một lát sau, ông ta bước ra đón chúng tôi vào.
Bên trong biệt thự cũng nguy nga không kém gì vẻ ngoài của nó. Những bức tường màu trắng với hoa văn tinh tế, lát thảm êm làm bằng lông cừu mềm mại nâng đỡ từng bước chân. Đèn chùm pha lê trên trần có lẽ không bằng đèn pha lê ở lâu đài, nhưng nó cũng có sự trang trọng của riêng nó, đủ để thể hiện rằng chủ của biệt thự này không phải hạng tầm thường.
Người hầu trong nhà đôn đả đi khắp nơi làm việc. Họ không thèm để ý đến chúng tôi. Mà nhân vật chính vẫn còn chưa thấy đâu.
- Chỉ một trong số các vị mới được vào gặp bà chủ.
- Tại sao vậy ?
- Bà ấy không muốn tiếp nhiều người.
- Vậy tôi sẽ gặp bà ấy. – Tôi hít một hơi thật sâu rồi đi theo người đàn ông đó, Chris nắm lấy vai tôi khuyên nhủ
- Không nên giữ mãi hận thù trong lòng, mọi người đều có lí do cho việc làm của mình.
Tôi biết anh ấy đang nói về cái gì, tôi chỉ gật đầu rồi lại tiếp tục bước theo người đàn ông kia. Trong đầu tôi có hàng ngàn suy nghĩ lúc này, giận dữ có, chán nản có, lo lắng có, hồi hộp cũng có. Dù sao tôi cũng sắp gặp lại mẹ của mình sau bao năm như vậy, tâm trạng không thể bình tĩnh được. Đến được phòng đọc sách nhưng lại không thấy ai trong đó, tôi thắc mắc :
- Bà Beauchamp đâu có ở đây.
Tôi vừa dứt lời thì người đàn ông kéo khay nế cạnh lò sưởi xuống. Tiếng động phát ra từ lò sưởi và một cánh cửa mở ra ngay sau nó. Làn gió lạnh ùa vào cùng với tiếng rít gào của gió.
- Tuyết ư ?
Một bông tuyết trắng muốt bay vào tay tôi, tan ra nhanh chóng. Bây giờ trời cũng đang vào đông, nhưng hiện tại đã có tuyết đâu nhỉ. Tôi bước vào căn phòng bí ẩn đó. Trước mắt tôi là một căn phòng phủ tuyết trắng, mọi sinh vật ở đây đều đóng băng, từ cây xanh cho đến hoa cỏ, nhưng tất cả chúng đều không phai tàn hay héo úa đi, như thể băng đang giữ cho chúng nó sức

«  Chương V: Tìm lại kí ức

Chương VII : Ác mộng »

Loading...
#action #fanfiction #horoscope #pisces #romance

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm