Đọc Truyện theo thể loại
Để thoát khỏi vòng vây của kí giả Hoắc Phi đã phải hao tốn rất nhiều mồ hôi và lức sực. Vừa bước vào trong xe, hắn đã tháo ngay cà vạt ném xuống ghế.
"Cho xe chạy!"
"Dạ! viện trưởng"
Đám kí giả vẫn ráo riết đuổi theo sau, không tra ra danh tính người phụ nữ đã làm thay đổi định hướng cuộc đời của viện trưởng Hoắc, bọn họ không cam tâm chút nào. Một số người đã phóng xe đuổi theo.
"Viện trưởng! bây giờ chúng ta đi đâu? trở về bệnh viện hay nhà riêng của cậu?" Nhìn qua gương , bác tài có thể nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của Hoắc Phi.
"Đến phòng tập."


Nửa tiếng sau...
"Bốp...p..!!!"
"Binh...nh..!!!"
Những âm thanh vang vội từ trên sàn đấu vọng xuống khán đài, không khí theo thời gian nóng dần lên với những màn đánh đấm kịch liệt, tiết tấu càng lúc càng nhanh, mọi người đều dốc hết sức vào phút cuối. Mười mấy vị sư phụ kiêm bạn thân, người đã bị Hoắc Phi "bắt cóc" từ nhiều năm trước nay đã già đi, nhưng gừng càng già càng cay, những cú đấm của họ đều đảm bảo sẽ khiến đối phương phải đo ván nằm liệt dưới sàn. Chỉ tiếc đối phương lại là Hoắc Phi, nên đánh mãi không ngã.
Làm sư phụ bọn họ có cảm giác rất thành tựu, có thể dạy ra một đệ tử mà ngay cả mình cũng không thể hạ được, chỉ có bọn họ mới làm được điều này.
Nếu là thường ngày họ sẽ đánh đến không ai gượng dậy nổi mới dừng tay. Nhưng hôm nay đặc biệt, trùng hợp vài ngày nữa có hai vị sư phụ sắp gả con gái, không ai muốn dự tiệc với bộ dạng đầy  thương tích, cũng như không có người chủ hôn nào muốn mặt mày thâm tím trong ngày đại hôn của con gái.
"Thật là xinh đẹp."
"Con gái ông cũng vậy."
Lúc Hoắc Phi bước ra từ phòng tắm của phòng tập, thì nhìn thấy họ đang tụ họp lại xem album ảnh cưới. Vị sư phụ người Thái rất hào hứng khoe ảnh cô con gái của mình, nụ cười híp mắt của ông khiến cho người xung quanh phải ngưởng mộ.
"Hoắc Phi! cậu cũng nên kết hôn và sinh một cô con gái xinh đẹp như ông Maew" Một đấu sĩ người Anh lên tiếng.
"Tôi có một cô em họ rất xinh đẹp, có muốn tôi giới thiệu cho cậu." Sư phụ người Ý lên tiếng.
"Cô em họ lớn tuổi của ông làm sao xứng với cậu ta...tôi có đứa cháu gái rất đáng yêu, cậu có muốn tôi sắp xếp cho hai người gặp mặt." Sư Phụ người Pháp lên tiếng.
"Cháu gái của ông mới có mười sáu tuổi, có phải là còn quá nhỏ để kết hôn?" Sư phụ người Trung lên tiếng.
"Vậy là ông đúng, sống ở đây nhiều năm lại không biết luật... ở Á Lạp Tân mười bảy tuổi đã có thể kết hôn...để hai người họ tìm hiểu nhau, một năm sau kết hôn không phải là được?" Sư phụ người Pháp phản pháo.
Hoắc Phi đứng ngoài nhìn họ tranh cãi, vừa lau tóc vừa không nhịn được. Hắn không nghĩ võ mồm của các vị sự phụ này còn lợi hại hơn công phu đánh đấm của họ, nhưng môn võ này họ có thể giữ riêng cho mình, không cần phải share với hắn. 
"Nhưng cháu gái của của ông vẫn rất trẻ so với cậu ta, Hoắc Phi cần một người phụ nữ thành thục chứ không phải một đứa con nít làm bạn đời"
"Em họ của ông đã hơn ba mươi có sinh nở được không đây mà giới thiệu cho cậu ta?"
 "H!–T—%#'•Td#TSH•T–f bh•T—•""

"Dd!•j!#–"•!'nopq'"#H'"Sj•!"
"H%TS'. "•!H•r!s b )'H!dj!H!•d%S!'ownHTr'!"
Lúc đầu mười mấy người họ còn dùng chung thứ tiếng, tranh luận một hồi lâu thì mạnh ai người đó nói, tiếng anh anh nói tiếng tôi tôi nói, mặc kệ đối phương có hiểu hay là không. Cao trào nhất là mười tám ngôn ngữ cùng nhau khẩu chiến.

"Hoắc Phi! mẫu người phụ nữ cậu thích như thế nào?"
Cuộc tranh luận đang dữ dội thì bất ngờ im bặt, cả đám người quay sang nhìn Hoắc Phi.
"Dữ dằn..cứng đầu,  thích mắng người và luôn bị  vướng vào rắc rối"
Tất cả họ đều phải há mồm, đến khi Hoắc Phi nêu ra hết tiêu chuẩn về người phụ nữ lý tưởng của hắn, thì quai hàm của họ đã chạm sàn. Thật không ngờ Hoắc viện trưởng lại có khẩu vị nặng như vậy. 
"Tôi biết một người rất thích hợp với cậu." Bất ngờ một người lên tiếng, người này là một vị sư phu thuộc đội nhà, ông ta cầm quyển tạp chí đưa đến trước mặt Hoắc Phi.
"Đại minh tinh Cao Phối San, cô ta hoàn toàn đủ tiêu chuẩn của cậu...dữ dằn, cứng đầu, thích mắng người và luôn vướng vào scandal, tin tức về cô ta luôn xuất hiện trên trang bìa."
Vừa nhắc đến thì Cao Phối San đã xuất hiện ngay trước mặt họ nhưng là trên ti vi, trong chương trình quảng cáo sửa tắm, mà cô ta làm đại diện.
Chiếc cổ noãn nà, làn da trắng sáng, dù chỉ mới để lộ nửa vai mảnh khảnh nhưng sự quyến rũ đó đủ để thiêu đốt tất cả những người đang ngồi trước màn hình, và khi chiếc áo choàng tuột đường dài đến tận eo. Đó chính là thiên đường, độ cong quyến rũ và trọn cả tấm lưng trắng mịn gợi cảm, chỉ bằng bao nhiêu đây thôi, không cần bất kì loại vũ khí lợi hại nào đã có thể hủy diệt cả thế giới, tất cả bọn đàn ông đều muốn đổ gục dưới chân cô ta.
"Thật sự rất xinh đẹp, nhưng nếu tôi là cha cô ta... nhìn thấy cảnh này sẽ tức mà chết." Sư Phụ người Thái  lên tiếng.
"Đúng vậy...không có người cha nào muốn con gái mình khoe lưng cho đàn ông mình nhìn." Sư Phụ người Trung lên tiếng
"Các ông như vậy là quá lạc hậu...đã thời đại nào rồi, con gái lớn lên xinh đẹp như vậy thì phải lấy làm hãnh diện?" Sư phụ người Pháp lên tiếng.
Mỗi người một câu, ồn quá không ai nghe được gì cuối cùng lại quay sang Hoắc Phi.
"Hoắc Phi! còn cậu thì sao?
Vấn đề của mấy vị sư phụ này thật nhiều và hóa thân cũng rất nhanh. Năm phút trước còn là bà mai, muốn giúp hắn tìm người phụ nữ lý tưởng. Năm phút sau đã trở thành kí giả, phỏng vấn quan điểm cách dạy con gái, tiếp theo có phải là tìm hiểu đến cháu gái của hắn. 
Hoắc Phi mỉm cười, rồi bước tới cầm remote tắt ngay tivi.
"Các người rất muốn biết?"
"Phải" Bọn họ đồng thanh lên tiếng.
"Được!" Hoắc Phi mỉm cười và tiến tới gần bọn họ.
"|Nếu người trên tivi lúc nãy là con gái tôi...tôi sẽ móc mắt tất cả các người ra."

Có phải máy điều hoạt đột ngột hoạt động mạnh, tại sao toàn thân họ cảm thấy ớn lạnh. Đúng là một ông bố vĩ đại. Người đúng luôn là con gái của hắn, người sai chính là người xem.


--------------
Cách đó chừng chục km, cũng có người đang bị cái lạnh tương tự hành hạ.
"Xuỵt! cho thêm bốn cái quạt nữa..hai cái đặt ở gốc trái và hai cái bên trên, tôi muốn cảnh bão tuyết phải dữ dội như thật"
"Dạ! đạo diễn"
Dưới tấm vải trắng mỏng manh, có người đang phải run rẫy vì mệnh lệnh mới của đạo diễn, số lượng quạt đã được dội lên từ tám thành mười hai.
Không được...mình phải ráng nhịn, ráng thêm một chút nữa...một chút..Hoắc Phù mày có thể làm được mà. ..

"Hắc..c...!!"
"Hắc..c...xì...ì.ì!!"  

Mọi sự cố gắng đã bị thổi bay theo tấm vải trắng đang đắp lên người của Hoắc Phù, cô bật người dậy, không là xác chết bật người dậy, không là cô Hoắc Phù đang đóng vai một xác chết và bật người dậy trước khi cảnh quay kết thúc. Điều đó có một ý nghĩ rất lớn lao, mọi người biết là gì không?
Là cô tiêu rồi...
"Cắt..cắt...!!!"
"Trợ lý Lương cậu chết ở đâu rồi? mau lếch xác ra đây ra đây cho tôi?"

Đạo diễn tức giận ném quyển kịch bản xuống đất, nóng giận quát tháo. Nhìn khuôn mặt đen xì muốn bốc khói của hắn. Người trợ lý đáng thương, không đủ can đảm để bước lên trước nồng súng.
"Khuôn mặt đã xấu xí không nói mà ngay cả tiếng người cũng không hiểu, tôi

«  Chương 2: Hoàng tử piano

Chương 4: Hổ phụ sinh khuyển tử »

Loading...
#teenfic

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm