Đọc Truyện theo thể loại
"Có thể nhanh hơn nữa không...tôi đang rất là gấp"
"Tôi cũng muốn, nhưng phía trước đang kẹt xe....ông chủ nhìn xem"
Hơn mười phút trôi qua nhưng bánh xe của họ vẫn không thể nhích hơn một mét, tâm trạng của Lưu trợ lý đang rối như tơ vò. Thời gian thì chuyển động còn xe của họ lại cứ bất động. Và hắn cần phải đem bản hợp đồng này đến Hoắc thị trước giờ trưa.
"Trước giờ ở đây chưa bao giờ kẹt xe...phía trước xảy ra chuyện gì."
"Tôi cũng không biết"
Lưu trợ lý hạ kính xe xuống nhìn ra bên ngoài, chỗ đám đông đang xôn xao. Trên màn hình to tướng trước trung tâm thành phố là hình ảnh của một cậu thiếu niên đang chơi đàn piano trong sự kiện Piano Festival ASIA được tổ chức tại học viện Dahlia.

Đó chính là nguyên nhân cả con đường này kẹt xe, vì họ đều say sưa nhìn cậu nhóc này chơi đàn. 
Những ngón tay tinh tế đang đánh đàn, đến đôi mắt sâu hút hồn và từng sợi mi cong vuốt chuyển động, cả sóng mũi cao thẳng lẫn bờ môi gợi cảm. Tất cả đường nét trên mặt đều được ghi hình một cách cận cảnh, rõ đến mức làm người xem điêu đứng con tim. 
Phần hình đã đẹp đến nghẹn thở như vậy, chưa nói đến phần nghe. Âm điệu của tiếng nhạc thật là sướng tai, dẫn người nghe từng bước rơi vào những cung bậc cảm xúc khác nhau, khi thì êm dịu nhẹ nhàng, lúc thì táo bạo hối hả, như lạc lối vào mê cung.
Lưu trợ lý không phải là một người sành điệu về âm nhạc, cũng chẳng biết đó là bản nhạc gì nhưng nghe những người xung quanh đang bàn luận sôi nổi,  bản nhạc này có độ khó đi vào huyền thoại, phải có những ngón tay đàn huyền diệu, một trái tim cứng như sắt thép mới có đủ cam đảm thể hiện bản nhạc trong một sự kiến lớn thế này, trước những bậc thầy âm nhạc hàng đầu.
Càng nhìn càng nhận được điểm khác lạ...
"Thằng nhóc này...có gì đó rất quen, mình nhất định đã gặp nó ở đâu?"
Lưu Trợ lý cũng bị cuốn theo số đông, chính xác hơn là bị ảnh hưởng bởi đâu mắt sâu lạnh lùng kia như muốn đông cứng tất cả mọi người từ lần gặp đầu tiên của câu nhóc đó. Bỏ tập hồ sơ xuống ghế, dù sao thì kẹt xe như vậy cũng không thể đi được.
"Cho hỏi cậu nhóc đó là ai? nổi tiếng lắm sao?" Lưu trợ lý đẩy cửa xe ra rồi bước xuống, hắn tiến gần đến đám đông.
"Đúng vậy đó...anh ấy không phải nổi tiếng bình thường mà rất rất là nổi tiếng..."
"Nổi tiếng thế nào?" Lưu trợ lý càng nghe càng tò mò.
"Chú có biết học viện Dahlia chỉ giành cho bọn có tiền, anh ấy là người duy nhất vào đó mà không tốn một đồng tiền học phí, đã vậy hàng tháng còn nhận được tiền trợ cấp học bổng...có phải rất là lợi hại."
Phải thừa nhận có một chút ganh tị không hề nhẹ đang chạy tràn lan trong huyết quản xông thẳng lên trung tâm đại não, hàng tháng hắn phải tốn cả tỉ đồng để cho cậu quý tử nhà mình theo học tại Dahlia, nhưng thằng nhóc đó lại có thể học free còn nhận được "lương" mỗi tháng.
"Còn nữa anh ấy còn rất là đẹp trai..."
"Đúng vậy..anh ấy rất là đẹp trai."
Cái đó thì không cần mấy cô nhóc này nói, Lưu trợ lý hắn cũng có thể nhìn thấy. Không biết mặt mũi của cha mẹ thằng nhóc đó tròn méo ra sao,  lại sinh ra một đứa yêu nghiệt hại người như vậy. 
"Cậu nhóc đó tên gì? các cháu biết không?"
"Tên anh ấy là Hoắc Lôi."
Lại là họ Hoắc, có phải họ Hoắc đang trở thành một cái họ rất thịnh hành, sáng giờ hắn đã nghe đến hai người họ Hoắc.
"Bộp..bộp...!!!!"
Một tràng pháo tay vang lên như sấm, âm thanh vang vọng không dứt. Tất cả người có mặt ở hội trường đều đứng dậy vỗ tay, tán thưởng cho màn biểu diễn gây rúng động lòng người của Hoắc Lôi.
"Bốp...bốp...!!!!"
Hắn đứng dậy cúi chào với mọi người rồi xoay người đi, may là MC nhanh tay kéo được hắn lại.
"Hoắc Lôi! cậu có thể nán lại một chút?"
"Có chuyện gì?"
"À..Không chỉ riêng tôi mà những người ở đây đều rất muốn biết thêm về cậu...cậu có gì muốn nói với mọi người?" MC mỉm cười nhìn hắn.
"Không có!"
Sự bình thản của Hoắc Lôi khiến phần đông đang say sưa phải hụt hẫng, những fan hâm mộ của hắn thì đã quen với sự kiệm lời này của hoàng tử piano nhà mình, còn xem đó là điểm cuốn hút chết người của hắn, nhưng với người lần đầu tiên gặp mặt thì không, như gương mặt của cô MC lúc này phải nói là đơ như sáp.
"Ha...a...!!! cậu thật là vui tính...vậy nói về giải thưởng hạng nhất cuộc thi piano toàn quốc cậu vừa đạt được ba ngày trước, cậu không muốn chia sẽ với mọi người...tôi nghe nói cậu đã phải luyện tập rất vất vả để tham dự cuộc thi." MC gượng cười, chủ động hướng Hoắc Lôi đến câu hỏi khác.
Có hơi tự mãn khi nhìn thấy một chút quan tâm hiện trên mặt Hoắc Lôi, người MC cho rằng bản thân đã rất thành công, khi đã đặt ra một câu hỏi gây hứng thú cho hắn.
"Có phải cậu có điều muốn chia sẽ với mọi người?" MC hào hứng lên tiếng
Hoắc Lôi hắn nhếch miệng cười rồi bước tới gần micro hơn. 
"Điều mà tôi muốn nói chính là... tới giờ tôi vẫn chưa nhận được tiền thưởng tôi hi vọng sẽ sớm nhận được...vì tôi đang rất cần số tiền đó, xin cảm ơn."
Một thanh niên rất lịch sử, nhã nhặn cúi đầu chào mọi người trước khi rời đi, để lại bao nhiêu đã kích trong lòng người hâm mộ. Nhưng không vì vậy mà hình ảnh hoàng tử piano của Hoắc Lôi bị hạ thấp, khi hắn vừa rời khỏi cũng kéo theo hàng loạt sự truy đuổi của kí giả..
"Hoắc Lôi! cậu có thể nói thêm được không? cậu cần nhiều tiền như vậy để làm gì? có phải hoàn cảnh gia đình cậu có gì đó khó khăn?"
"Chúng ta biết nhau sao? "

Chính là khẩu khí và cách nói chuyện mặc kệ cảm xúc của người đối diện này, cuối cùng thì Lưu trợ lý đã nhận ra đã bắt gặp bóng dáng quen thuộc này ở trên người của ai. Chính là...

"Reng...reng...!!!"
Chuông điện thoại một lần nữa reng lên, người ở văn phòng đã không thể chờ được nữa. Nếu hắn không đem bản hợp đồng này đến kịp đầu giờ trưa nay,  buổi kí kết không thành thì nguy cơ hắn đổi tầng làm việc là rất cao.
 "Chủ tịch! tôi lập tức mang hợp đồng đến ngay đây."  

Không Hoắc Khiêm mở miệng nói chuyện, Lưu trợ lý tự cho am hiểu mọi điều đã ngắt điện thoại. Vì thời gian lúc này là vàng bạc, từng giây từng phút đều không thể lãng phí. 
Hắn lập tức tháo giày, cởi cà vạt  ra và lao về phía trước như một vận động viên chạy bộ chuyên nghiệp.
Dưới cái nắng bắt đầu oi bức của buổi trưa, phải liên tục chạy qua mấy dãy phố, lại thêm lâu ngày không vận động nên khi về tới tập đoàn Hoắc thị. Lưu trợ lý đã phải nhờ đến sự trợ giúp của bộ phận y tế của công ty, một chiếc xe đẩy lên tận tầng thứ 98 của Hoắc chủ tịch.
----------
"Ping...poang...!!!!"
Cửa thang máy mở ra, hắn được đẩy thẳng đến phòng làm việc của Hoắc Khiêm.
"Chủ...chủ tịch! hợp đồng mà cậu cần."
"Anh bị làm sao?" 
Hoắc Khiêm vừa bước tới thì có người đã tỏ vẻ bất cần.

"Chủ tịch! cậu không cần phải nói gì ...tôi hiểu mà, chỉ cần có thể giúp được cho cậu, buổi kí kết hợp tác thành công...một chút cực khổ này có đáng gì." 
Nhìn bộ dạng thở không ra hơi, phải nhờ đến lực đẩy của người phía sau mới mang được bản hợp đồng đến tận tay của Hoắc Khiêm, thì lúc này chúng ta cần phải tán thưởng tin thần vì chủ xả thân, vì việc quên mình của Lưu trợ lý. Hoặc trao tặng cho hắn bằng khen nhân viên tốt. Nhưng mà...

"Buổi kí kết hợp đã quyết định dời sang tuần sau...vừa nãy tôi chưa kịp nói xong thì anh

«  Chương 1: Khắc tinh gameshow

Chương 3: Diễn viên đóng thế »

Loading...
#teenfic

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm