178. Note #6: Ngày xưa ấy

Tùy Chỉnh

Tôi tên Đỗ Duy Mạnh
Mạnh gắt chính là tôi
Tôi tự cảm thấy mình cũng không gắt lắm
Không hiểu sao lại được gọi là Gắt
Rõ ràng bồ Trọng gắt hơn
Đức mang tiếng hiền lành cũng gắt hơn tôi
Quang thấy vậy nhưng cũng gắt không kém
Nhưng cuối cùng tôi lại nhận cái danh Gắt
Thật bất công
Tôi là con người thích trêu đùa
Nhưng người tôi yêu là một con người nghiêm túc
Có những thứ tôi chỉ xem là đùa
Thì em ấy lại quan trọng hoá nó lên
Thế rồi lại giận dỗi
Em ấy là người yêu tôi
Nhưng suốt ngày đi cùng Hậu
Hậu nó cũng có người yêu mà
Tại sao không để nó đi với bồ nó?
Dành thời gian đi cùng Hậu cho tôi
Thì tôi cũng đâu quá buồn chán mà bày trò
Cuộc đời Mạnh gắt chưa từng nhường ai nhiều như vậy
Duy chỉ có em ấy mà thôi
Em ấy luôn nghĩ tôi yêu Trọng
Với em ấy là tạm thời
Rồi sẽ có ngày tôi dừng lại
Không biết bao nhiêu lần tôi giải thích
Nhưng em ấy vẫn bị Hậu đầu độc
Nó nghĩ ai cũng như thằng bồ nó
Đm
Tôi yêu một người và cũng chỉ một người
Em ấy vẫn không hiểu và vẫn mãi không hiểu
Liệu chúng tôi sẽ mất nhau sao?
Làm cách nào để chúng tôi không mắc phải sai lầm?
Em mệt mỏi vì những trò đùa của tôi
Tôi đã cố gắng điều chỉnh để giảm bớt chúng
Em vẫn chưa hài lòng

Nhớ những ngày trước
Em ngồi đằng sau lưng tôi hát nghêu ngao
Hỏi tôi: "Hôm nay ăn gì anh nhỉ?
Nếu tôi nói ra một món nào đó thì em lại trề môi
"Hôm trước ăn rồi còn gì."
Tôi cười bảo: "Thôi, đi với em ăn gì cũng được."
Em cười hí hửng chỉ đông chỉ tây
Đó có lẽ là những ngày hạnh phúc nhất của em và tôi
Những ngày nhẹ nhàng trôi
Nói về những trò đùa
Thì Đại cũng là một đứa hay bày trò nhăng nhít
Nhưng Đại thì may mắn hơn tôi
Nó núp dưới lớp bọc trẻ con
Đức đầy lòng bao dung với những trò đùa của Đại
Dù Đại làm gì với Đức thì nó cũng nhẹ dạ bỏ qua
Tôi sẽ không so sánh em và Đức
Bởi vì tôi và Đại là hai người khác nhau
Tôi không thể như nó núp dưới cái mác trẻ con rồi không chịu trách nhiệm những gì mình làm
Đó cũng là lí do tôi hay đốt nhà nó
Đức không thể vì nó giả vờ trẻ con mà cứ dung túng cho nó
Trông nó thật ngứa mắt
Nhưng rồi tôi rút ra kết luận
Đức chấp nhận mắt nhắm mắt mở để bỏ qua cho nó
Dù Đức luôn rõ sự thật
Đây có lẽ là yêu đến bất chấp
Là mù quáng
Và có lẽ em và tôi đã yêu quá lí trí chăng?
Vì thế không thể bỏ qua cho nhau những thứ nhỏ nhặt
Thật bế tắc khi ngồi đây viết những dòng này
Tôi phải đi tìm em
Phải nói chuyện rõ ràng
Phải chấm dứt những thứ dằn vặt nhau này
Để trở về như những ngày xưa ấy
Ngày mà em nói
"Em yêu anh Mạnh nhất trên đời."