144. Rồi sẽ có cách

Tùy Chỉnh

"Đình Trọng."
"Em đây."
"Em đừng đi theo anh nữa."
"Em thích đi theo anh cơ."
"Anh không trốn đâu, thật đấy."
Tiến Dũng nhìn thẳng vào mắt Đình Trọng nói rõ ràng. Vài ngày vừa qua Đình Trọng cứ như cái đuôi sau mông Tiến Dũng, anh đi đến đâu cũng sẽ có Đình Trọng lẽo đẽo theo sau.
"Nhưng mà..." Đình Trọng ngập ngừng, chuyện về vài ngày trước giống như một nỗi ám ảnh luôn vây lấy cậu không một giây nào cậu có thể quên.
"Đừng sợ, anh sẽ không làm vậy." Tiến Dũng đưa tay xoa đầu cậu, anh vẫn dịu dàng như thế.
"Em biết là vậy, nhưng không thể ngừng sợ hãi." Đình Trọng cúi đầu nói.
Muốn biết chuyện gì xảy ra, phải nhắc lại chuyện của vài ngày trước. Hôm mà Đình Trọng và Tiến Dũng cãi nhau to thật to ấy.
Anh trai của Tiến Dũng đã ra tối hậu thư: Trong vòng ba tháng phải cắt đứt mọi quan hệ. Nếu không anh ấy sẽ mang Tiến Dũng về quê, không cho đá bóng nữa. Điều đó đồng nghĩa cả ước mơ và sự nghiệp của anh sẽ tiêu tan.
Làm sao mà Đình Trọng cậu có thể cắt đứt với anh trong vòng ba tháng, nhưng cậu cũng không thể ích kỉ được. Giữa ngã ba đường cậu không biết phải rẽ đi đâu. Sau cùng, với tất cả bản lĩnh và chiêu trò, Đình Trọng đã xin gia hạn được thêm ba tháng. Cậu tin trong vòng 6 tháng tới, cậu và anh sẽ đủ khả năng thuyết phục gia đình Tiến Dũng chấp nhận hai người.
Nói thì dễ hơn là làm, sau nhiều lần tranh cãi, trong đó Tiến Dũng đề nghị một mình anh sẽ về nhà thưa chuyện với gia đình. Đình Trọng kiệt liệt phản đối, cậu sợ, lỡ như anh đi rồi không về thì sao? Thế cho nên mới có cái viễn cảnh cậu lẽo đẽo theo anh như bây giờ.
"Cuối tuần này mình về quê anh được không?" Tiến Dũng đột nhiên hỏi.
"Anh trai anh, anh ấy..."
"Anh ấy không có ở nhà đâu. Anh dẫn em về làm thân với mẹ và bố, hai người sẽ thích em." Tiến Dũng nắm tay Đình Trọng kéo đi về phía sân tập của CLB Viettel.
"Liệu có được không?"
"Sao lại không? Ỉn của anh đáng yêu thế này cơ mà."
"Vậy em sẽ khiến bố mẹ anh thích em, thương em hơn thương anh luôn nhé." Đình Trọng đung đưa bàn tay hai người đang nắm chặt.
"Được thế càng tốt chứ sao."
"Chắc chỉ anh trai anh biết chuyện thôi hả anh?"
"Anh trai anh nói thế, anh ấy không nói với bố mẹ đâu, sợ hai người ấy chịu không nổi."
"Em sẽ thật là ngoan để lấy điểm hết cả nhà anh luôn. Mình phải chiến đấu trong lòng quân mới mong có chiến thắng." Đình Trọng tươi cười.
"Đúng vậy, nên em đừng lo anh sẽ về một mình nữa. Anh nghĩ kĩ rồi, dù thế nào đi nữa cùng nhau vượt qua vẫn tốt hơn. Em xem, lo lắng suốt nên lúc nào trán cũng nhăn hết lên kìa." Tiến Dũng búng trán Đình Trọng nghe cái bóc.
Đình Trọng đưa tay lên trán xoa xoa, trừng mắt phồng má nhìn Tiến Dũng.
"Ôi thôi bé ỉn không dỗi." Tiến Dũng bật cười.
"Anh nhớ đấy, em sẽ trả thù, sớm thôi." Đình Trọng quay ngoắc đi, lắc lắc cái mông chạy về phía trước.

"A, Hoàng Sơnnnnn." Đình Trọng bỗng nhiên gọi to.
"Ơ..." Thanh niên được gọi tên vẫn đang ngơ ngác.
"Tôi bảo cậu đấy, ngơ ngơ cái gì?" Đình Trọng chống nạnh hỏi.
"Dồi ôi đanh đá quá bồ Trọng nhề?" Trọng Đại không biết xuất hiện từ lúc nào lên tiếng.
"Thế bồ về phe tôi hay về phe người con trai kia?" Đình Trọng lừ mắt hỏi Trọng Đại.
"À, tất nhiên là bồ Trọng rồi." Trọng Đại hí hửng chạy về đứng sau lưng Đình Trọng.
"Thế mới là anh em chứ. Còn cậu nữa, sau này không được rủ bồ Dũng nhà tôi đi chơi nữa nhé." Đình Trọng quay ra nói với Hoàng Sơn.
"Ơ, anh Dũng!" Hoàng Sơn tròn mắt nhìn về người đang chầm chậm đi tới.
"Cậu gọi cái gì mà gọi, nói chuyện với tôi đây này." Đình Trọng híp mắt nói.
"Đùa cậu thôi, tôi có người yêu mới rồi, không cần anh Dũng đi cùng nữa đâu, yên tâm đi." Hoàng Sơn bật cười nói.
"Yên tâm là yên tâm thế nào? Hôm trước còn tung cái MV Vứt hết bạn gái cơ mà." Đình Trọng buồn bực.
"Cái đấy là luyện giọng thôi, anh Dũng định hát tặng cậu đấy, không ngờ đăng lên mọi người hưởng ứng quá trời." Hoàng Sơn cười tủm tỉm.
"Thật không?" Đình Trọng mở to mắt hỏi.
"Thật mà, uầy, cậu đáng yêu thế này hèn gì anh Dũng yêu cậu thế. Hay thôi đừng yêu anh Dũng nữa, yêu Sơn đi." Hoàng Sơn chớp chớp mắt.
Đột nhiên đầu bị tát cái bốp muốn nổ cả sao, Trọng Đại thì bụm miệng cười, Hoàng Sơn nghĩ chỉ có ông Dũng mới là người có thể ra tay, bố khỉ, cũng ghen dữ dội ghê.
"Này, anh mày là đội trưởng đấy, dám dụ dỗi bồ của đội trưởng công khai thì đáng tội gì?"
"Dạ dạ, em xin lỗi đội trưởng, đội trưởng lo giữ bồ đội trưởng cho kĩ, không thì có ngày mất cắp không biết đấy." Hoàng Sơn thả một câu sau đó lắp tên lửa vào chân rồi chạy biến.
"Hôm nay hai người rãnh rỗi dung dăng dung dẻ chạy ra đây luôn à?" Trọng Đại với nụ cười toả nắng ngu ngơ hỏi.
"Đi tập bóng của mày đi, nói lắm." Đình Trọng giơ chân đạp bay Trọng Đại, hết giá trị tồn tại thì phải biến đi chứ, còn đợi phải đuổi đi à.
"Mày được lắm Trọng, có sắc quên bạn." Trọng Đại giơ ngón giữa về phía Đình Trọng rồi chạy theo Hoàng Sơn.
"Mày cẩn thận đấy cho taooo." Đình Trọng hét theo hướng Trọng Đại chạy.
Tiến Dũng cười to khi trông thấy, Đình Trọng của anh nên vui vẻ như thế này, vài ngày qua đã làm cậu lo lắng quá nhiều rồi. Thuyền tới đầu cầu ắt sẽ thẳng, mọi thứ còn nằm ở thì tương lai, rồi sẽ có cách giải quyết hết thôi.
----
Tâm sự mỏng:
Chắc hẳn mọi người cũng cảm thấy chất truyện không còn như trước đúng không?
Nhưng mà biết sao được, tui chỉ có thể viết như vậy, dù đã cố gắng viết kĩ hơn, nhưng không đâu vào đâu cả. Cảm ơn mọi người, những người đầu tiên đã đặt chân đến không gian Fic của tui, đã ủng hộ tui, dù tui biết tui đã gây thất vọng cho họ. Con người tui hay suy nghĩ, dạo gần đây gặp khá nhiều chuyện stress cả ngoài cuộc sống, trong U23 và trong Fic này nữa. Tui không muốn nơi tui tự kỉ lại gây stress không đáng có cho tui, nên mong các bạn hiểu và thông cảm cho tui. Từ bây giờ tui chỉ muốn viết những gì tui muốn, mọi người tiếp tục đồng hành với tui thì rất cảm ơn mọi người, cảm thấy không hợp nữa thì mình cũng đừng dành lời cay đắng cho nhau nha. Love all <3