Đọc Truyện theo thể loại
đây trước tấm bia, đưa tay mân mê từng đường khắc, cảm giác đau buồn dâng lên, xâm chiếm hết mọi tế bào cảm xúc của cô. Một giọt nước nóng hổi lăn ra khỏi khóe mắt. Ông trời đối xử với cô quá bất công, tới lúc mẹ cô rời đi cũng không cho cô cơ hội cuối gặp lại mẹ.
Hiếu đứng chôn chân sau lưng Huyền im lặng. Nhìn bóng dáng nhỏ bé trước mặt đang run lên bần bật, cậu lại cảm thấy xót xa.
Không gian bỗng chốc trở nên im lặng, chỉ còn tiếng gió rì rào rít qua kẽ lá, tiếng chim rừng lóc chóc trên cây.
"Mình về thôi!" Hiếu khẽ đặt tay lên vai Huyền. Cô ngẩng đầu dậy quay lại nhìn cậu mỉm cười gật đầu rồi đứng dậy.
Trở lại thành phố thì trời cũng đã sẩm tối. Huyền định gọi Hiếu về ở chung nhưng cậu từ chối. Cậu nói cậu quen ở một mình, cũng không cách chỗ cô là bao. Cậu còn nói sẽ thường xuyên ghé qua chỗ cô chơi.
"Đi đâu mà giờ này mới về?" Vừa xoay người đưa lại nón bảo hiểm cho Hiếu, đằng sau đã vang lên tiếng quát nhẹ. Cả hai cùng quay lại thì thấy Dương từ trong nhà hùng hổ bước ra, trên khuôn mặt lộ rõ nét lo lắng lẫn vui mừng.
"A...em về thăm..." Câu nói chưa kịp thốt hết đã bị ai đó túm tay lôi tuột ra sau lưng. Dương nhìn Hiếu chằm chằm, nghi hoặc: "Cậu đưa cô ấy đi đâu?"
"Em chở chị về thăm mẹ."
Dương im lặng không nói gì, chỉ hừ lạnh một tiếng, tia ánh mắt cảnh cáo về phía Hiếu.
"Thôi, em về đây!"
Bóng dáng Hiếu vừa khuất sau ngã rẽ, Dương không nói không rằng túm chặt tay Huyền lôi vào nhà đóng sầm cửa lại. Ấn cả người cô xuống ghế, Dương ngồi xuống bên cạnh nhìn chằm chằm: "Đi sao không nói? Sao gọi không bắt máy?"
Huyền thấy phản ứng dữ dội của anh thì có chút ngạc nhiên. Cô quay sang lôi cái điện thoại trong túi ra mới thấy mười mấy cuộc gọi từ anh. Cô gãi đầu, nhìn anh ái ngại: "Em...quên mở chuông..."
Lời nói vừa dứt, cả người đã bị ôm chầm lấy siết chặt trong lòng. Huyền ngơ ngác, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe tiếng thì thầm bên tai: "Sau này đi đâu nói với anh một tiếng."
Một cảm giác xúc động dâng trào, Huyền không kìm được mà đôi mắt đỏ hoe trực chờ trào nước. Anh...lo cho cô. Đặt tay lên lưng anh, cô cũng siết chặt lấy anh.
"Ôm chặt thế? Anh không thở được."
Ai đó mặc kệ, không thèm đếm xỉa tới lời nói của anh, vẫn vòng tay siết lấy người anh.
"Thôi được rồi, bỏ anh ra anh còn đi nấu cơm, hay muốn ngồi ôm nhau mà đói nhăn răng?"
Bây giờ cô mới chịu buông anh ra, cúi mặt xuống phụng phịu hệt như đứa trẻ con: "Anh đưa em về nhà đi."
"Nhà nào?"
"Nhà em chứ nhà nào?"
"Đây không phải nhà à?"
"Đây là nhà anh mà!"Cô nhăn nhó ngẩng đầu nhìn anh. Anh không hiểu hay cố tình không hiểu?
"Nhà anh cũng là nhà mày. Dọn qua đây ở luôn đi."
"Không được đâu."Huyền tròn mắt ngạc nhiên, anh đang nói linh tinh cái gì thế?
"Không có gì gọi là không được. Anh nói được có nghĩa là được. Quyết định vậy đi, anh đi nấu cơm, mày đi tắm. Ok?" Nói xong, không kịp để cô từ chối anh liền đứng dậy đi xuống bếp để lại cô ngồi đó ấm ức nhìn theo. Lần nào cũng thế, không bao giờ cãi lại lời anh được.
Ăn tối xong, cô ngồi trên giường nghịch điện thoại, anh ngồi trong góc phòng làm việc. Chốc chốc ngó sang, thấy anh đang nhìn cô lại giật mình quay lại, dán mắt vào màn hình điện thoại.
"Mày làm gì nhìn anh suốt thế? Không để anh làm việc à?"
"Anh làm đi, em nhìn thì có ảnh hưởng gì đâu."
"Thế mà có đấy, ảnh hưởng lớn lắm." Dương gấp tập tài liệu trên bàn đẩy sang một góc, chậm rãi đứng dậy tiến về phía giường ngủ, miệng cười một cách gian xảo.
"Anh...không làm việc đi à?"
"Anh đang chuẩn bị làm đây."
Cảm nhận được có mùi vị nguy hiểm đang cận kề, Huyền nắm chặt điện thoại trong tay, nhích người xích vào trong nhìn anh đang càng lúc càng gần. Đột nhiên, Dương nhào lên đè cô nằm xuống, nhìn cô bằng ánh mắt như con thú đang đói khát khiến cô không kịp phản ứng, hét lên một tiếng: "Oái, anh...anh định làm gì thế?"
"Làm việc." Vừa dứt lời, anh liền cúi xuống ngậm lấy cánh môi đang khẽ run rẩy kia mà nhai ngấu nghiến.
Bị hôn bất ngờ, Huyền chỉ biết trợn mắt nhìn khuôn mặt phóng đại dính sát mặt mình, chóp mũi không ngừng va chạm bên má.
Một tay chống bên đầu Huyền, một tay bắt đầu di chuyển, lòn xuống sau gáy đỡ đầu cô hôn mạnh bao hơn. Sau đó, bàn tay tham lam không chịu yên phận mà thò qua lớp áo thun mỏng, khẽ chạm vào làn da mơn mởn, nóng hổi của cô xoa nhẹ.
Cơ thể bị ai đó đụng chạm bỗng trở nên cứng đờ. Cả người như có luồng điện vừa chạy dọc qua. Tay cô run run, bắt đầu rịn mồ hôi. Cả người bị anh ôm sát vào lòng, siết chặt. Hơi thở nam tính nóng hổi liên tục phả vào mặt làm khiến cô trở nên tê dại, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Anh cứ thế mà hôn một cách cuồng nhiệt, bàn tay bắt đầu di chuyển thăm dò trên cơ thể của cô. Cô nhắm nghiền hai mắt, tay vô thức bấu chặt tấm ga trải giường.
Nụ hôn của anh bắt đầu di chuyển xuống cổ, rồi lướt sang ngậm lấy vành tai cô. Cô giật bắn người, khẽ kêu lên một tiếng. Tiếng kêu vô tình lại kích thích ai kia hơn, nụ hôn lại trở nên mạnh bạo hơn nữa.
Cảm giác phần cơ thể bên dưới có gì đó không ổn, Huyền bỗng nhiên mở to hai mắt, khẽ nuốt nước bọt. Đột nhiên, cô luống cuống đẩy mạnh Dương sang một bên bật người dậy chui tọt vào nhà vệ sinh đóng chặt cửa thở hổn hển. Mặt đỏ bừng, tay chân run lẩy bẩy, trán rịn mồ hôi.
Dương bị đẩy ra đột ngột liền nhíu mày, xong lại bật cười. Chắc chắn là ngại đến đỏ mặt rồi. Anh lắc đầu, chậm rãi bước xuống đi về phía nhà vệ sinh, đưa tay gõ nhẹ: "Ra đây!"
Cô nuốt nước bọt, lắp bắp: "Em...tới ngày rồi."
Dương đứng sững lại trước cửa, mặt biến sắc. Sao lúc khác không tới lại tới ngay lúc này cơ chứ? 
"Ra đây đi!"
"Em...không mang theo...cái đó!"
Dương lại sững người tại chỗ một lúc, sau đó hắng giọng: "Chờ đó!"
Anh xoay người bước ra, lái xe chạy tới một cửa hàng bách hóa gần đó. Anh đứng tần ngần một lúc rồi cũng bước vào trong. Tia ánh mắt xung quanh các gian hàng để tìm kiếm, anh khẽ nhíu mày. Chị bán hàng thấy anh cứ đứng một chỗ liền chạy tới hỏi: "Cậu đẹp trai cần mua gì?"
Dương nuốt nước bọt, hít một hơi rồi cúi xuống nhỏ giọng: "Chị...lấy cho tôi cái...cái dành cho con gái lúc...lúc tới ngày..."
Chị bán hàng nghe xong tròn mắt kinh ngạc, sau đó nhìn Dương đầy ngưỡng mộ: "Cậu...lấy loại nào? Diana hay Kotex? Mỏng hay dày, có cánh hay không cánh?"
Dương nghe như lùng bùng bên tai không hiểu gì. Thế quái nào mà lắm loại vậy, anh làm sao biết cô dùng loại nào? Nhỡ đâu mua về cô lại không dùng được thì biết làm sao?
"Chị lấy đại mấy loại đi."
Cầm cái túi đen trong tay, anh nhanh chóng chạy ra lấy xe lái thẳng về nhà. Đứng trước cửa phòng vệ sinh, anh đưa tay gõ nhẹ: "Mở cửa ra...anh đưa...đưa cho!"
Huyền đang ngồi tiu nghỉu bên trong, nghe anh nói vậy liền mừng rỡ, nắm núm cửa khẽ vặn rồi thò tay ra ngoài. Cầm cái bọc đen trong tay, cô không khỏi kinh ngạc. Có nhất thiết phải mua nhiều thế này không?
Xử lí sự cố xong xuôi, cô mới rón rén bước ra khỏi nhà vệ sinh, lủi thủi đi tới giường ngồi xuống, vừa ngại vừa xấu hổ nên cứ cúi gằm mặt xuống đất. Lén lút liếc sang phía bên kia, anh đang chăm chú làm việc. Chắc anh ngại. Cũng phải, ai đời anh đẹp trai phong độ như thế mà lại để anh đi mua cái

«  Chap 56: Em trai

Chap 58: Nỗi sợ hãi »

Loading...
#at10tion #at10tion2017 #haihuoc #langmang #love #tieuthuyetthieunien

Mục lục

Giới thiệu

[Phần I] Chap 1: Con Ba Gang

Chap 2: Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao

Chap 3: Đi thả diều

Chap 4: Si bắt cheo

Chap 5: Đụng trúng hotboy

Chap 6: Anh muốn hẹn hò với em

Chap 7: Sinh vật quý phải bảo tồn

Chap 8: Anh cõng mày về

Chap 9: Phi vụ trộm cam

Chap 10: Dì ghẻ

Chap 11: Xem phim với hotboy

Chap 12: Hotboy sợ ma

Chap 13: Chiến tranh lạnh

Chap 14: Bị ngất

Chap 15: Tưởng mày chết luôn rồi

Chap 16: Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày

Chap 17: Đừng để anh nắm đầu mày xách về

Chap 18: Ra phố

Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 20: Hay mày muốn anh vác mày về?

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 22: Dậy thì

Chap 23: Sảy thai

Chap 24: Bị thương

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh

Chap 26 : Em họ

Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 28: Giao kèo

Chap 29: Tập xe máy

Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 31: Kế hoạch phá hoại

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương

Chap 33: Anh đẹp trai tỏ tình

Chap 34: Đó gọi là ghen sao?

Chap 35: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa

Chap 36: Tình cảm chẳng thể giả dối

Chap 37: Anh cũng thích mày

Chap 38: Anh là đồ đểu

Chap 39: Mày nhất định phải chờ anh về

Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

[Phần II] Chap 41: Bốn năm sau

Chap 42: Công việc mới

Chap 43: Cơm cuộn

Chap 44: Không phải ghét, mà là hận

Chap 45: Tôi là sếp hay cậu là sếp?

Chap 46: Gục ngã

Chap 47: Muốn tự nguyện hay ép buộc?

Chap 48: Không muốn làm xấu mặt công ty

Chap 49: Háo sắc

Chap 50: Sở thích biến thái

Chap 51: Muốn tắm chung?

Chap 52: Ghen à?

Chap 53: Gọi anh

Chap 54: Không có quyền từ chối

Chap 55: Bố vợ

Chap 56: Em trai

Chap 57: Tới ngày rồi

Chap 58: Nỗi sợ hãi

Chap 59: Hội ngộ

Chap 60: Hình thành khoảng cách

Chap 61: Trốn tránh

Chap 62: Câu trả lời

Chap 63: Bốn năm thực sự rất dài

Chap 64: Bạn cũ

Chap 65: Cô ấy...là tất cả.

Chap 66: Rời

Chap 67: Tai nạn

Chap 68: Anh về rồi, không đi nữa

Chap 69: Ở đây với vợ anh

Chap 70: Không đi được thì anh vác đi

Chap 71: Hứa với anh

Chap 72: Khoảnh khắc ngọt ngào

Chap 73: "Làm việc"

Chap 74: Không cho cũng lấy

Chap 75: Vợ mình không thương thì thương ai

Chap 76: Hạnh phúc thật ra rất đơn giản

Chap 77: Vitamin V

Chap 78: Anh cũng biết ghen

Chap 79: Đưa nhau đi khám

Chap 80: Kết

Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 2

Ngoại truyện 3

Từ khóa tìm kiếm