Đọc Truyện theo thể loại
còn biết nấu mà ăn."
Anh Tí nghe vậy tưởng thật nên đồng ý luôn. Một lát sau, tôi hí ha hí hửng đi xuống bếp múc gạo nấu cơm. Xong xuôi lon ton chạy lên nhà ngồi học tiếp. Một lát, anh Tí tự nhiên quẹt mũi khịt khịt mấy cái, quay sang nói với tôi: "Anh nghe có mùi gì khét khét."
"Hả? Sao em không thấy ta?" Tôi trưng cái bản mặt ngây thơ hết sức có thể ra, giả bộ ngơ ngác chun mũi hít hít.
Đột nhiên anh Tí trợn mắt nhìn tôi, xong đứng dậy phi thẳng xuống bếp, tôi cũng nhanh chóng chạy theo sau. Xuống tới nơi, cái nồi cơm đặt trên kệ bên góc tường đang bốc khói nghi ngút. Anh Tí hốt hoảng rút phích cắm điện, cầm nắp cơm mở ra vứt sang một bên, khói đen bên trong tứa ra ào ào, một mùi khét khủng khiếp lan tỏa ra xung quanh.
Mặt anh Tí tối sầm quay sang nhìn tôi: "Con ngu, mày nấu cơm mà không đổ nước à?"
"Ơ, em quên!"
Kết quả là tôi bị ăn mấy cốc lên trán. Còn cái nồi cơm đáng thương tội nghiệp kia bà ve chai trong xóm mang đi về nơi an nghỉ cuối cùng tại tiệm ve chai.
Bước 2: Thành công.
Sau cái vụ đấy, anh Tí có vẻ đề phòng hơn nên mỗi lần tôi đề nghị xin làm gì là đều mắng tôi một trận rồi không cho làm. Cái gã này cũng rảnh rỗi quá, bắt tôi làm ôsin mà không cho tôi làm việc. Đúng là dở hơi.
Tôi chán nản cúi xuống học bài, não vẫn không ngừng hoạt động xem nên làm gì tiếp theo thì anh Tí đột nhiên quay sang nói: "Mày xuống rửa chén đi lùn."
"Vâng." Tôi hí hửng đứng dậy chạy đi ngay. Tuy là hai lần trước tôi gây ra đại họa, nhưng vụ rửa chén này thì anh Tí không sợ bởi vì bình thường anh ấy cũng hay sai tôi rửa suốt.
Xoảng...xoảng...xoảng...
Cái âm thanh này, có lẽ ai ai cũng đều đoán ra được rồi.
"Con ngu này, rửa có mấy cái chén cũng làm bể là sao? Cho mày ăn chỉ tổ phí cơm."
"Ơ, tay trơn quá nên bị tuột." Mặt tôi méo xệch, cúi xuống đất ra vẻ ăn năn. Xong tôi khom người xuống định nhặt mấy mảnh vỡ lên thì lại bị quát: "Cút lên nhà ngồi! "
Dĩ nhiên là mặt tôi đau khổ nhưng trong lòng sung sướng lò dò đi lên nhà rồi. Còn cái đống đổ nát kia cũng dĩ nhiên là để Tí đại ca lo luôn.
Bước 3: Thành công.
Mới chỉ có ba vụ thôi mà tôi thấy cũng đủ loạn rồi. Nhưng hình như anh Tí vẫn chưa sợ thì phải. Hừm, chắc mấy cái đấy nó còn nhẹ. Tôi phải nghĩ xem có cái gì nó thật là kinh khủng để phá, khiến anh ấy tức điên lên mà tống cổ tôi ra khỏi nhà mới được.
Mấy hôm sau, ngồi học bài mà tôi cứ ngó nghiêng quanh nhà tìm kiếm mục tiêu tiếp theo để phá. Mắt tôi dừng lại ở một mục tiêu mà tôi cho là sẽ khiến anh Tí tức giận nhất. Nhưng tôi hơi mâu thuẫn một chút, không biết cái đó nó có giá trị như thế nào. Nhỡ đâu là đồ quý thì toi. Tôi hơi do dự, xong lại thôi. Chỉ sợ phá xong lại bán nhà mà đền.
Tôi đột nhiên thấy mắc...thế là xách mông đứng dậy đi ra sau nhà. Vừa mới bước được mấy bước, anh Tí đằng sau tự dưng hét toáng lên: "Có con gì dưới chân kìa mày kìa Lùn." 
Tôi giật mình la lên, theo phản xạ nhảy dựng người né sang một bên.
Choang....
Sau tiếng hét chói tai của tôi là một âm thanh khác nữa. Cả tôi và anh Tí đều chuyển tầm mắt đến nơi âm thanh vừa phát ra. Má ơi, tôi vừa định nghĩ phá cái bình hoa đặt trên kệ tường ai ngờ bây giờ bị tôi quơ trúng rớt xuống thật. Lần này không phải tôi cố ý, là anh Tí nhát tôi nên tôi mới vô tình làm bể thôi. Không thể trách tôi được.
Bước 4: nhờ có anh Tí hỗ trợ nên coi như cũng thành công.
Chắc anh Tí tức giận lắm. Chưa đầy một tuần mà tôi đã làm loạn cả nhà anh ấy lên rồi. Bởi vì có anh ấy thu dọn tàn cuộc nên bác Lam không hề biết gì cả. Không biết anh ấy có bị mắng không nhỉ? Tôi nghĩ chắc không đâu, anh ấy là con cưng mà.
Sau hôm đó, tôi vui mừng vì nghĩ mình sắp được thoát nạn rồi. Tôi như vậy anh ấy làm sao dám bắt tôi làm việc nữa. Có nước muốn phá nát nhà anh ấy thì cứ việc giữ tôi lại. Thế là hôm sau qua nhà anh ấy học, tôi mới giả bộ nhỏ nhẹ nói với anh ấy như thế này: "Anh ơi, em vụng về lắm. Hay anh đừng kêu em làm việc nữa. Anh xem đi, bữa giờ em phá của nhà anh biết bao nhiêu thứ rồi." Tôi giả bộ ăn năn thế thôi, chứ trong lòng đang mừng rơn. Chỉ đợi anh ấy gật đầu một phát thì coi như cuộc đời tôi chính thức tự do.
Anh Tí nghe vậy dừng bút viết, ngả người ra sau ghế khoanh tay nhìn tôi bằng cái điệu bộ vênh váo: "Anh tính hết rồi. Mấy thứ bị hư hại cứ quy hết thành tiền. Cộng với số nợ cũ nữa thì mày còn phải làm việc cho anh dài dài."
Tôi có nghe nhầm không? Ai đó nói với tôi là tôi nghe nhầm đi. Ông trời đúng là không thương tôi. Thế là bao nhiêu sự cố gắng của tôi coi như đổ sông đổ biển. Tôi hận, tôi hận.
Và kinh khủng hơn là từ đó, tôi còn bị bắt làm nhiều việc hơn. Đáng chết là làm gì anh ấy cũng đứng bên cạnh giám sát. Cái gì không xong là chỉ dạy từ đầu tới cuối, bảo là làm cho quen. Quen cái con khỉ mốc chứ quen. Đời tôi coi như lại xong rồi, có muốn phá nữa cũng không phá được. Sao cái số tôi nó lại khổ như thế này hả giời?

«  Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương »

Loading...
#at10tion #at10tion2017 #haihuoc #langmang #love #tieuthuyetthieunien

Mục lục

Giới thiệu

[Phần I] Chap 1: Con Ba Gang

Chap 2: Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao

Chap 3: Đi thả diều

Chap 4: Si bắt cheo

Chap 5: Đụng trúng hotboy

Chap 6: Anh muốn hẹn hò với em

Chap 7: Sinh vật quý phải bảo tồn

Chap 8: Anh cõng mày về

Chap 9: Phi vụ trộm cam

Chap 10: Dì ghẻ

Chap 11: Xem phim với hotboy

Chap 12: Hotboy sợ ma

Chap 13: Chiến tranh lạnh

Chap 14: Bị ngất

Chap 15: Tưởng mày chết luôn rồi

Chap 16: Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày

Chap 17: Đừng để anh nắm đầu mày xách về

Chap 18: Ra phố

Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 20: Hay mày muốn anh vác mày về?

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 22: Dậy thì

Chap 23: Sảy thai

Chap 24: Bị thương

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh

Chap 26 : Em họ

Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 28: Giao kèo

Chap 29: Tập xe máy

Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 31: Kế hoạch phá hoại

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương

Chap 33: Anh đẹp trai tỏ tình

Chap 34: Đó gọi là ghen sao?

Chap 35: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa

Chap 36: Tình cảm chẳng thể giả dối

Chap 37: Anh cũng thích mày

Chap 38: Anh là đồ đểu

Chap 39: Mày nhất định phải chờ anh về

Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

[Phần II] Chap 41: Bốn năm sau

Chap 42: Công việc mới

Chap 43: Cơm cuộn

Chap 44: Không phải ghét, mà là hận

Chap 45: Tôi là sếp hay cậu là sếp?

Chap 46: Gục ngã

Chap 47: Muốn tự nguyện hay ép buộc?

Chap 48: Không muốn làm xấu mặt công ty

Chap 49: Háo sắc

Chap 50: Sở thích biến thái

Chap 51: Muốn tắm chung?

Chap 52: Ghen à?

Chap 53: Gọi anh

Chap 54: Không có quyền từ chối

Chap 55: Bố vợ

Chap 56: Em trai

Chap 57: Tới ngày rồi

Chap 58: Nỗi sợ hãi

Chap 59: Hội ngộ

Chap 60: Hình thành khoảng cách

Chap 61: Trốn tránh

Chap 62: Câu trả lời

Chap 63: Bốn năm thực sự rất dài

Chap 64: Bạn cũ

Chap 65: Cô ấy...là tất cả.

Chap 66: Rời

Chap 67: Tai nạn

Chap 68: Anh về rồi, không đi nữa

Chap 69: Ở đây với vợ anh

Chap 70: Không đi được thì anh vác đi

Chap 71: Hứa với anh

Chap 72: Khoảnh khắc ngọt ngào

Chap 73: "Làm việc"

Chap 74: Không cho cũng lấy

Chap 75: Vợ mình không thương thì thương ai

Chap 76: Hạnh phúc thật ra rất đơn giản

Chap 77: Vitamin V

Chap 78: Anh cũng biết ghen

Chap 79: Đưa nhau đi khám

Chap 80: Kết

Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 2

Ngoại truyện 3

Từ khóa tìm kiếm