Đọc Truyện theo thể loại
Anh vứt cây gậy xuống, ngồi thụp xuống cạnh bạn, tay nâng chân bạn lên và nhìn vết cắn.
-Không sao chứ?
-Nhìn vậy là có sao đấy. Đau quá. Ai da.
-Bây giờ phải băng nó vào để tránh nhiễm trùng. Chắc chắn phải tiêm phòng dại rồi.
-Há? Tiêm?
Bạn run rẩy vì nghe tới tiêm. Đứa con gái 18t đầu rồi mà vẫn sợ tiêm. Anh rút chiếc khăn tay trong túi quần ra, gấp nếp lại rồi buộc vào chân bạn. Lúc này trên gương mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng.
-Tạm thời buộc cái này vào tránh nhiễm trùng, cũng đỡ chảy máu rồi. Giờ tôi cõng cô về.
-Hả?
-Lên đây (anh xoay lưng về phía bạn)
-Thôi không vấn đề gì đâu, tôi đi được mà.
-Đi được không thế?
-Đi được. Anh đang đẫm mồ hôi kia kìa, giữ sức mai còn đi quay.
-Giờ cho cô hai lựa chọn (anh quay lại bế bạn lên) 1 là lên lưng, 2 là tôi bế cô từ đây về nhà.
-Này này này thả tôi xuống, thả xuống.
-Thế giờ thế nào?
-Tôi lên lưng anh được chưa.
Anh thả bạn rồi lại cõng bạn đi. Thực ra được bế thích hơn là cõng, nhưng bạn lo cho anh, vì bế mất sức hơn là cõng, bạn sợ anh mệt. Anh cõng bạn đi, cứ thế đi theo đường cũ. Chẳng ai nói với ai lời nào cả. Thấy im lặng mãi cũng chán anh bắt chuyện
-Này!
-Cái gì?
-Sao cô nặng thế?
-Tôi nặng á?
-Ừ
-Anh còn bế được các anh cơ sao lại nói tôi nặng chứ. Tôi đã nói tôi đi bộ mà giờ còn trách gì. Hứ
-Xì. Cơ mà của cô sao nhỏ vậy?
-Há????? (Bạn không hiểu anh nói gì)
-À thì...ý tôi là...ờ...cô lép quá.
Bạn thì vẫn ngu ngơ không hiểu lắm, vì anh nói nhanh, và não của bạn phải phân tích nên mãi mới hiểu. Bạn đánh vào vai anh liên tục.
-Cái tên biến thái này. Thích chết không?Hả? Hả?
-Ái ái, cô đáng tôi thả cô xuống vũng nước kia bây giờ.
...im lặng...
-Tại nó tựa sát vào lưng tôi ý chứ.
Bạn ngửa người về đằng sau ngại ngùng.
-Cô như thế tôi không cõng được, cứ như ban nãy đi, tôi không để tâm đến nó đâu.
-Aiss. Tại tôii chưa phát triển hết nha.
-Biết rồi thôi đừng có nói nữa.
Vừa đi vừa nói mà quên cả quang cảnh xung quanh, vừa về đến khu dân cư. Bạn chỉ đường cho anh về khu nhà bạn ở. Đến phòng trọ, không có ai. Cô chủ nhà đi làm, đám học sinh phòng bên đi học chưa về. Thật may vì không có ai ở nhà, họ mà nhìn thấy JungKook thì không biết phải nói sao nữa.
Đến khi thấy khoá phòng bị phá, cửa mở toang ra mới ngớ người. Đồ đạc bị lật tung hết lên, rải đầy phòng. Một tờ giấy to dán ở trên tủ lạnh:
" Rất vui được gặp mày-con ranh. Chắc mày phải ngạc nhiên lắm vì tại sao tao biết chỗ ở của mày nhỉ? Tao thấy tao may quá, chỗ mày ở trong địa bàn của tao. Đây là tao cảnh cáo mày, lo mà dọn đồ biến khỏi đây, nếu tao thấy mày tao sẽ xé xác mày ra."
Là ai đã làm và viết nó vậy. Tất cả đồ đạc có giá trị bị lấy mất, kể cả máy tính. Cũng thật may là chúng chỉ lấy tiền mặt. Vẫn còn thẻ ngân hàng quốc tế.

«  Run

Cảnh quay hoàn hảo »

Loading...
#bts #btsandyou #fanfic #fanfiction #jungkook #kookie #longfic #tìnhcờ

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm