Đọc Truyện theo thể loại






Ở nhà Tae Hyung.
- Tae à, Ha Na cậu ấy có sao không nhỉ, cửa hàng chỉ ở đầu đường thôi mà, sao mà nửa tiếng rồi chưa về?-Ji Min đứng ngồi không yên.
- Mình cũng không biết nữa, giờ mình tính đi tìm đây.-Tae Hyung lấy áo khoác, mang giày.
- Mình đi nữa.-Ji Min đứng dậy.
- Hyung nữa, dù sao em ấy cũng là học sinh của hyung mà.-Nam Joon chạy theo.
- Tụi này cũng đi.
Rồi cả cái hội nhoi nhoi chạy ra ngoài. 
Đến cửa hành tiện lợi thì anh nhân viên nói cô đã đi rất lâu rồi.
- Ya, mấy đứa à, hình như đây là túi đồ của Ha Na.-Jin chỉ vào cái túi đồ cô làm rơi.
- Có khi nào ... cậu ấy ... - Mặt Ji Min xanh lè.
Suga nãy giờ đầu óc suy nghĩ đủ thứ, anh nhớ ra trước kia anh có tặng cô một chiếc lắc chân, vì lo cho an nguy của cô mà anh còn cài thiết bị định vị vào nó. Anh mở điện thoại, bấm bấm gì đó.
- Mọi người về nhà trước đi, tôi biết Ha Na ở đâu rồi.-Mắt Suga vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại. 
- Hyung, anh nói đi, Ha Na cô ấy đang ở đâu chứ.-Tae Hyung đang mất bình tĩnh.
- Mọi người không cần lo, tôi sẽ đi kiếm Ha Na, có gì tôi gọi.-Suga giơ điện thoại.
Cả bọn chạy về nhà Tae Hyung, anh chạy nhanh vào garage lấy xe. Nam Joon chạy vào lên trước, cầm vô lăng, Suga ngồi lên ghế phụ và Tae Hyung cũng lén leo lên xe. Chiếc xe lao đi trong sự lo lắng.
Suga mở điện thoại, bắt đầu tìm kiếm vị trí của Ha Na. Thiết bị định vị hiển thị cô đang di chuyển ra ngoại ô Seoul, khoảng cách khá xa, Nam Joon lái xe ra đường cao tốc, hướng về ngoại ô Seoul.
Nửa tiếng sau, Ha Na ngừng di chuyển, điều này càng khiến Suga lo lắng.
___Flashbacks___
Nửa tiếng trước.
- Cậu chủ, cô ấy tới rồi.-Người đàn ông mặc áo đen bước vào, cung kính cúi chào một chàng trai. (Au: nghe cứ như tổ chức áo đen trong Conan)
- Mang cô ấy vào phòng tôi, nhớ trói lại không thể để cô ấy trốn thoát.-Người con trai không quan tâm lắm đến người đàn ông áo đen kia.
- Vâng.
------
Đôi mắt Ha Na động đậy rồi cuối cùng cũng mở ra, trước mắt cô là hình ảnh một phòng ngủ to lớn, tông màu chủ đạo là xám trắng, một cảm giác lạnh lẽo, cô nhấc tay lên nhưng có vẻ bị một lức gì đó kìm lại ở thành ghế, nhìn xuống cô thấy tay và chân mình đang bị còng vào ghế, đầu đau nhức dữ dội, cô nheo nheo mắt rồi chợt nhớ ra hình ảnh trước cửa hàng tiện lợi, cô nghĩ rằng mình đang bị bắt cóc.
'Cạch'-Tiếng mở cửa vang lên, một người con trai bước vào, Ha Na sợ hãi nhắm mắt lại vờ như mình chưa tỉnh.
- Em đừng giả vờ nữa, tỉnh rồi thì mở mắt đi, không qua mắt anh được đâu.-Một giọng nói cực kỳ quen thuộc khiến tim Ha Na đập ngày càng mạnh.
Đôi mắt Ha Na giật giật rồi mở ra, trước mắt cô là ... Soo Hoon? Anh ôn nhu nhìn cô như ngày hai người còn yêu nhau, cô cúi mặt tránh ánh mắt của anh.
- Em tỉnh rồi.
- ...
- Sao vậy, em không nhớ anh sao.
-...
- Sao tôi lại ở đây?
- Sau bao lâu mới gặp mà câu đầu tiên em nói với anh là như vậy sao? Anh đau lòng quá đó.
- Sao anh bắt cóc tôi? 
- Em không thể nói câu nào ngọt ngào hơn sao?
- Không, đừng đánh trống lảng nữa, mau trả lời tôi đi.
- Anh nhớ em.-Soo Hoon đi đến trước mặt cô, ôm cô vào lòng.
- Anh thả tôi ra.-Ha Na vùng vằng. Mùi hương của anh, nó vẫn vậy chỉ có bây giờ, cảm giác của cô với anh đã không còn như trước.
'Tít, tít'-Tiếng chuông điện thoại Ha Na reo lên.
Soo Hoon thả Ha Na ra, anh lấy chiếc điện thoại trong túi cô ra xem, lấy điện thoại của mình anh bấm bấm gì đó rồi nhìn cô một lượt xong anh cúi xuống, gỡ chiếc lắc chân của cô ra, rồi anh cũng gỡ luôn cả chiếc vòng cổ của cô.
- Thiết bị định vị à?-Anh cười rồi gọi người vào.
- Cậu, mang những thứ này bỏ ở ven một nơi nào đó ở ngoại ô Seoul. Đi càng nhanh càng tốt.
- Vâng.
---End flashbacks---
- Ha Na, em còn yêu anh chứ?
- Anh nói cái quái gì vậy? Chạm dây nào hả, rõ ràng anh đòi chia tay trước sao giờ lại ăn nói kỳ lạ như thế?
- Anh ... Anh từ khi chia tay em mới nhận ra em quan trọng với anh như thế nào, không đêm nào anh không nhớ em, tha lỗi cho anh và về bên anh đi được không Ha Na?
- Anh bị điên sao, còn So Na anh tính sao?
- Cô ta chết rồi.
- Anh nói cái quái gì cơ? Sao cô ấy lại chết, rõ ràng mấy tháng trước tôi còn thấy hai người hạnh phúc lắm mà.
- Anh nhớ em nên giết cô ta rồi.
- Soo Hoon ... Anh điên rồi ... Anh tránh xa tôi ra đi ... Đừng lại đ ... Ưm ...
Chưa cho cô nói hết câu, anh đã cúi đầu khóa môi cô lại, một cái hôn mạnh bạo, anh cắn mút đôi môi nhỏ xíu của cô, cố dùng lưỡi mở miệng cô ra nhưng cô ngậm miệng rất chặt, một cảm giác mặn mặn xuất hiện nơi khóe môi Soo Hoon, anh dứt ra khỏi nụ hôn, nhìn cô.
- Sao em khóc?
- *Hức ... Hức ...*
- Em đang thách thức tôi sao? Đã vậy tôi sẽ làm em không bao giờ quên tôi.
Soo Hoon vuốt khuôn mặt cô, từ trán đến sóng mũi, môi, xương quai hàm rồi dừng lại ở xương quai xanh, anh cười. 
- Thời gian qua em đã thực sự làm em trở thành người lớn rồi. (au: mấy má đừng cười nữa, au nói trước là chưa có H đâu)
Đầu óc Ha Na nãy giờ rối bời, cô cố bình tĩnh để tìm cách thoát ra ngoài, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, không phải Soo Hoon là một người ưa ngọt sao?
- Soo Hoon, em ... Hức ... cũng nhớ anh.
- Sao, em cũng nhớ anh đúng không, anh biết em còn yêu anh mà.
- Em đau quá ... Tay em đau ... Anh gỡ nó ra đi.
- Anh xin lỗi nhưng nhỡ đâu em tìm cách thoát khỏi anh thì sao, nhỡ em lại bỏ rơi anh thì sao.
- Em hứa mà, thả em ra đi, em đau lắm.
- Được rồi, anh thả.
Đúng như dự đoán của Ha Na, đối với Soo Hoon chỉ cần giả vờ một chút là anh tin ngay, cô vừa được giải thoát anh liền bế cô ngồi lên giường, xoa thuốc lên chỗ tay đang sắp rỉ máu.
Soo Hoon lại tiếp tục hôn cô liền bị cô đẩy ra.
- Soo Hoon em cảm thấy mệt quá, em muốn đi tắm, anh có đồ không cho em mượn đi.
- Em chờ anh một tý.
'Phù, hên thật, không biết anh ta có ý gì, phải tìm xem có cách nào thoát khỏi đây không?'
Một lúc sau, Soo Hoon trở lại với một bộ đồ trên tay.
-Em thay đi, xem có vừa không, anh nghĩ đây là mấy cái nhỏ nhất rồi.
Ha Na nhận lấy bộ đồ rồi đi vào phòng tắm.
- Anh ra ngoài đi.
- Ukm, khi nào em xong thì gọi anh.
Mười phút sau, Ha Na trở ra với một chiếc hoodie trắng và một chiếc quần ống rộng, thật ra nó là một chiếc quần ôm body nhưng là đối với nam còn đối với cô nó là một chiếc quần ống rộng. (au: nói nhiều làm gì, nó muốn mặc style bà ngoại cùng Tae ấy)
Vừa ra ngoài cô bắt gặp hình ảnh Soo Hoon ngồi trên giường, chân thả xuống đất nhìn cô.
- Hi, anh xin lỗi, có vẻ hơi rộng nhỉ, để mai anh mua đồ mới vừa hơn cho em.
- Em không sao.
Soo Hoon tiến đến trươc mặt cô, nhấn cô bảo một nụ hôn sâu, anh đẩy cô nằm xuống giường, mạnh bạo chiếm lấy đôi môi bé nhỏ của cô. Lý trí không cho phép, Ha Na đẩy anh ra.
- Soo Hoon, em xin lỗi, em cảm thấy hơi mệt, anh để em một mình được chứ?
- Em mệt sao?
- Ukm, em hơi nhức đầu.
- Vậy em ngủ sớm đi, anh qua phòng sách.
- Ukm.
'Cạch'-Cửa phòng đóng lại, cô liền bật dậy, chốt cửa lại, cô lại chạy về phía cửa sổ, mở rèm ra, nhìn xuống dưới. Bên ngoài cổng có rất nhiều vệ sĩ, có lẽ về đêm sẽ ít hơn, xung quanh căn nhà được bao quanh bởi những bức tường cao ngất ngưỡng, có lẽ khó mà tẩu thoát.
Cô bắt đầu khám phá

«  ...

Chap 20 »

Loading...
#bts #fanfic #fanfiction #jhope #jimin #jin #jungkook #kimtaehyung #rm #suga #taehyung #vbts

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm