Đọc Truyện theo thể loại
Chuyến hàng trên đường về cho má Bạch lần này chắc chắn không còn lỗi gì nữa. Hà Đức Chinh vẫn cứ loay hoay phía trước mũi bận rộn.
Cũng đã đi được một đoạn xa thì trời sụp tối. Lý Thuần nhờ một ông bạn ở cảng đích thân thay mình chịu trách nhiệm thức trắng đêm lái tàu chở về cho Bạch Ngọc.
Hà Đức Chinh nhìn xung quanh không thấy Hoàng Yến đâu liền ngồi xuống một chỗ nhìn vô định.
Chợt nhận ra mình và Tiến Dũng đã chia tay được ba năm, suốt ba năm qua đều là trống vắng, thờ ơ trôi qua một cách vô nghĩa khi không nghe thấy giọng nói của ai kia.
Bao cô đơn vây quanh lúc này làm giật mình biết rằng chẳng còn cách nào trở về.
Tại sao ngay ban đầu anh đã không trân trọng.
Còn tôi luôn trân trọng những người đến bên mình, dù họ chỉ dành cho cuộc đời Hà Đức Chinh này một giây thôi tôi đều ghi nhớ. Tôi ghi nhớ tôi đã lấy đi thời gian của họ, lấy đi tình đầu của họ rồi đền đáp lại bằng tình đầu của tôi.
Bây giờ ngẫm nghĩ mới thấy không phải vạn sự trên đời này đều có thể thanh toán sòng phẳng với nhau được. Tôi chỉ tủi thân trách mình rằng tại sao khi yêu lại dành tình cảm cho đi quá nhiều, điều tệ hơn là đến cuối cùng chẳng còn chừa lại cho mình một chút nào để yêu tiếp lần thứ hai.
Thỉnh thoảng tôi lại nhớ tới những câu chuyện cười mà anh kể, thật lòng cố gắng nhếch mép cũng không thể nào vui được.
Thỉnh thoảng tôi lại nhớ tới bàn tay anh sờ lên mặt tôi dịu dàng, thật lòng cố gắng tưởng tượng cũng không còn thấy ấm áp.
Nhưng thỉnh thoảng tôi nhớ tới cách anh vì người khác mà đánh tôi trước kia, không cần tưởng tượng vẫn nhói lên ê ẩm vẹn nguyên.
Tôi yếu đuối như vậy cũng là nhờ anh một phần. Hôm nay thì chắc có lẽ nó sẽ mạnh mẽ để bắt đầu một trang khác.
"Lạc Đinh, vào trong đi. Anh không thấy lạnh à?"
Hoàng Yến rọi đèn pha loạng choạng mon men theo mạn tàu. Bây giờ chở đầy hàng nên đầm đầm chạy trên nước không còn bị sóng đánh lắc lư nữa.
Hà Đức Chinh ngồi bẹp dựa người lên khoang sắt, nghe gọi quay về phía sau nhìn cô mà hồi hộp.
"Đi ra đây làm gì, ngã bây giờ!"
Đôi chân nhỏ nhắn nhanh chóng phóng xuống mũi, Hà Đức Chinh vừa nãy dùng nước làm sạch khoang còn đọng lại nước.
Hoàng Yến trật chân té thẳng lên người cậu, vừa dở khóc dở cười, vừa đau nhói ôm chân.
"Thấy chưa, đồ hậu đậu, đưa chân đây tôi xem!"
Hắn để cô thoái mái nằm trên đùi mình, một tay thì xoa bóp cổ chân. Tuy nhiên mặt vẫn không có chút biểu tình gì.
Hoàng Yến lại đặc biệt thích loại lạnh lùng này của hắn, nằm ngoan ngoãn trong lòng.
"Lạc Đinh, anh cũng là loại vụng về đấy thôi, có hơn gì em đâu mà mắng!"
Hà Đức Chinh tôi đúng là khi ở bên ai kia thì bất tài, vô dụng. Nhưng ba năm qua không còn được nuông chiều cũng đã tôi luyện được bản lĩnh đương đầu với cuộc sống.
"Nhưng kể từ hôm nay em phải ngoan ngoãn để cho tên vụng về này chăm sóc em đó!"
Hoàng Yến biểu tình kinh ngạc. Trời đúng là tối thật rồi nhưng tôi vẫn chưa đi ngủ mà đã mơ thấy mộng đẹp vậy sao.
"Mạch Đinh nói là em đang tỉnh đi, tán em vào mặt em đi!"
Hà Đức Chinh lập tức hôn vào chóp mũi Hoàng Yến một cái nhanh gọn dứt khoác. Hắn đỏ mặt tê cứng khung hàm.
Thật tình là không biết mình vừa làm chuyện ngu ngốc gì
"Ơ..."
Cô gái tội nghiệp vẫn chưa hiểu điều gì xảy ra cứ ú ớ đắm chìm trong loại hạnh phúc bất ngờ.
"Hoàng Yến, anh nghĩ kỹ rồi. Có những thứ nếu buông xả đi rồi sẽ thấy nhẹ nhỏm hơn. Mở lòng ra để cho người khác có cơ hội được yêu nó. Ba năm qua anh như một cỗ máy vô cảm. Để em phải đợi có lâu không?"
Hoàng Yến không hiểu Hà Đức Chinh rốt cuộc lảm nhảm chân lý gì đó.
"Chẳng đợi bao nhiêu. Chỉ đợi tâm anh hướng đến nó thôi. Ngày nào mình cũng bên cạnh nhau mà!"

Cũng lúc này, có một người lại say sưa trong men rượu.
Cậu thường hay phàn nàn rằng ai đó bây giờ chắc đã quên mình, và rồi chờ đợi người kia quay về nói rằng không phải vậy đâu.
Khi phải chờ đợi quá lâu trong tuyệt vọng, năm năm tháng tháng trôi đi, tự dưng sự chờ đợi đó thay đổi, không phải là chờ một ai đó quay về, mà là chờ cho một thứ tình cảm nào đó phai đi.
Mình thì vẫn chẳng thể nào đi tiếp nổi, đời này rộng quá biết tìm nhau bao giờ.
Chỉ mong một ngày người ta quay về. Vẫn chỗ này, người này, tình cảm này vẹn nguyên và hỏi: "Anh vẫn ở đây à?"

«  Chap 61: Hãy Nhớ Tới Tôi Mà Cười

Chap 63: Những Lần Tặng Quà »

Loading...
#anphius #bdsm #boylove #buitiendunghaducchinh #chinhden #chinhdung #couple #dammei #danmei #ducchinhtiendung #dungchinh #fanfiction #haducchinhbuitiendung #sm #tiendungducchinh #u23 #u23vietnam

Mục lục

Giới Thiệu

Chap 1: Tôi Là Trending! Mình Làm Quen Đi!

Chap 2: Hà Đức Chinh thực đen!

Chap 3: Như Đồ Của Bố Vậy!

Chap 4: Đen Nhưng Mà Ngon!

Chap 5: Yêu Ngay Ánh Nhìn Đầu Tiên

Chap 6: Đức Chinh, mình làm bạn nhé!

Chap 7: Tiến Dũng Khó Chịu

Chap 8: Hà Đức Chinh Lạ Lùng

Chap 9: Đối Xử Tốt Với Tiến Dũng Một Chút!

Chap 10: Đức Chinh, Chạy Đi!

Chap 11: Lời Muốn Nói Của Tiến Dũng

Chap 12: Về Nhà Với Anh Đi!

Chap 13: Tiến Dũng Cậu Là Đồ Lưu Manh!

Chap 14: Không Cho Đụng Vào Chỗ Đó

Chap 15: Nhắm Mắt Để Thấy Vị Ngọt

Chap 16: Mai Tôi Lại Nấu Cơm!

Chap 17: Dấu Hiệu

Chap 18: Cô Đơn Nhiều Rồi Hôm Nay Phải Hạnh Phúc

Chap 19: Tiến Dũng Nhanh Đến Đây Đi!

Chap 20: Cậu Là Vợ Tốt Của Tiến Dũng!

Chap 21: Công Phượng Bị Xử Phạt

Chap 22: Bốn Cái Tên Ồn Ào

Chap 23: Sự Thật Về Hà Đức Chinh Tiết Lộ

Chap 24: Hà Đức Chinh Bị Cách Ly

Chap 25: Sư Phụ Mắt To Xuân Trường!

Chap 26: SM - Trò Chơi Sinh Tử

Chap 27: Ngọt Tận Đáy Lòng!

Chap 28: Ông Xã Ơi Làm Em Khóc 27 Thứ Tiếng Đi!

Chap 29: Ông Xã Tiến Dũng Em Đến Đây...

Chap 30: Dính Nhau Không Rời

Chap 31: Tiến Dũng Đau Khổ Trăm Bề

Chap 32: Đánh Dấu Chủ Quyền

Chap 33: Tiến Dũng Hết Thương Em Rồi!

Chap 34: Phu Nhân Hà Đức Chinh Thật Chu Đáo!

Chap 35: Mỹ Linh! Em Có Bạn Trai Chưa?

Chap 36: Đỗ Mỹ Linh Lạc Giữa Bùng Binh!

Chap 37: Ghen

Chap 38: Cấm Dục Một Đêm

Chap 39: Bùi Tổng Bị Kẻ Lạ Cưỡng Dâm

Chap 40: Ngày Mai Tôi Đưa Tang Anh! Tiến Dũng!

Chap 41: Hà Đức Chinh Tôi Không Để Cậu Trốn Thoát

Chap 42: Khuôn Mặt Đáng Thương

Chap 43: Quên!!!

Chap 44: Sửa!

Chap 45: Cạnh Tranh Công Bằng

Chap 46: Gương Mặt Lạ Lẫm

Chap 47: Tâm Sự Với Người Lạ

Chap 48: Buồn Của Em

Chap 49: Buồn Của Anh

Chap 50: Phải Giữ Em Thế Nào?

Feedback P1

Phần 2. Chap 51: Kết Thúc Là Nơi Bắt Đầu.

Chap 52: Bình Minh Không Đến Bao Giờ

Chap 53: Bi Kịch Chia Cách

Chap 54: Day Dứt Nỗi Đau

Chap 55: Đen - Hà Đức Chinh

Chap 56: Vô Hình Trong Tim Anh

Chap 57: Anh Nhớ Em

Buồn Của Au

Chap 58: Chị Yến!!

Chap 59: Nỗi Lòng Của Đức Chinh

Chap 60: Thời Gian

Chap 61: Hãy Nhớ Tới Tôi Mà Cười

Chap 62: Anh Vẫn Ở Đây À!

Chap 63: Những Lần Tặng Quà

Chap 64: Xa Kỷ Niệm

Chap 65: Thứ Vô Giá

Chap 66: Diện Kiến Hai Bà Chị Đanh Đá

Chap 67: Tìm Em

Chap 68: Người Yêu Cũ

Chap 69: Tán Tỉnh Lại Hà Đức Chinh

Chap 70: Hàng Xóm Rắc Rối

Chap 71: Bùi Tiến Dũng Mặt Dày

Chap 72: Trong Cái Rủi Có Cái Xui

Chap 73: Yêu Phải Tình Địch

Chap 74: Tiểu Tam Mắc Bẫy Tình Địch

Chap 75: Ai Chọc Ai?

Chap 76: Tình Địch Là Tình Nhân?

Chap 77: Trả Lại Quần Cho Lão Tử

Chap 78: Đen hay Đỏ

Chap 79: Trên Hay Dưới?

Chap 80: Kệ Đi!

Chap 81: Lạc Đinh Có Vợ Chưa?

Chap 82: Thử Thách Tiến Dũng Một Chút!

Chap 83: Hai Kế Hoạch Xấu Gặp Nhau

Chap 84: Đấu Khẩu Nhau

Chap 85: Đêm Họp Lớp Của Hoàng Yến

Chap 86: Bảo Vệ Cậu

Chap 87: Đãi Ngộ Cho Cậu

Chap 88: Cậu Làm Tôi Chẳng Thích Ai Được Nữa!

Chap 89: Cảm Ơn "Miệng"

Chap 90: Tên Kia Là Vợ Em!!

Chap 91: Tình Xưa Nghĩa Cũ

Chap 92: Thiên Hạ Đệ Nhất Lưu Manh

Chap 93: Lại Phải Hạ Giá??

Chap 94: Chỉ Vì Một Cuộc Điện Thoại

Chap 95: Xấu Hổ Giữa Đông Người

Chap 96: Thêm Dầu Vào Lửa

Chap 97: Lấy Lòng

Chap 98: Say Đắm - Say Rượu

Chap 99: Vở Kịch Tệ Hại

Chap 100: Nỗi Lòng Được Giải Toả

Chap 101: Không Tên

Chap 102: Nhận Tội

Chap 103: Cây Chĩa Của Kẻ Điều Giáo

Chap 104: Tranh

Từ khóa tìm kiếm