Đọc Truyện theo thể loại
Chương 42: Sưởi ấm lẫn nhau
Lăng Nghị khóc đến không thành tiếng, cậu nhìn Phục Luân trong lồng ngực mình đang kề bên vực tử vong, tâm chưa bao giờ đau đớn đến như vậy.
Tại sao hắn lại phải vì cậu mà làm đến mức độ này? Hắn phú khả địch quốc quyền thế dọa người, rõ ràng so với cậu hắn càng cần phải sống tiếp hơn, tại sao lại còn đưa tất cả thức ăn cho cậu, còn bản thân hắn hơn mười ngày qua phải gặm nhấm loại tề tang thảo căn bản cực kỳ khó nuốt kia.
Hắn không nên là người như vậy, hắn ích kỷ ác độc biến thái lãnh huyết, rốt cuộc là từ lúc nào tính cách như vậy đã thay đổi?
"Ồn quá..."
Từ trong lồng ngực Lăng Nghị phát ra thanh âm suy yếu của Phục Luân, Lăng Nghị vội vã lau một chút nước mắt, nâng Phục Luân từ trên mặt đất dậy dựa vào trên người cậu.
"Sao em lại đến đây?" Phục Luân có chút giật mình nhìn Lăng Nghị trước mắt, tuy rằng thanh âm không còn hùng hậu uy nghiêm như trước, nhưng nghe vào cũng không giống như người sắp chết, điều này khiến cho Lăng Nghị thoáng thở phào nhẹ nhõm.
"Phục Luân, sao anh lại làm như thế?" Lăng Nghị cúi đầu, thần sắc phức tạp, khóe mắt vẫn mang theo giọt nước, nhìn qua cực kỳ đau xót "Anh không phải nói đợi tôi đói chết rồi anh sẽ ăn thịt tôi à? Anh làm như thế người bị chết đói trước khẳng định là anh."
Phục Luân lúc này mới phát hiện chiếc túi chứa đá tảng để trong động không còn thấy nữa, lại nhìn vẻ thống khổ của Lăng Nghị lập tức hiểu rõ ra tất cả.
Xem ra đã không che giấu nổi nữa rồi.
"Làm sao mà anh chết được." Phục Luân yếu ớt cười gian, hắn khó nhọc dựa đầu vào trong lồng ngực Lăng Nghị, vẻ mặt hưởng thụ nói "Thật là thoải mái."
"Phục Luân!" Lăng Nghị đột nhiên hét lớn một tiếng, nước mắt lần thứ hai không kiềm được lại rơi xuống, cậu không đẩy Phục Luân đang tựa trong ngực mình ra, trái lại đưa tay ôm lấy Phục Luân tiếp tục khóc lớn nói "Sao anh lại làm như thế hả? Tôi đã nói là tôi không yêu anh, sao anh lại còn đưa hết đồ ăn cho tôi?"
"Đừng khóc, khó coi lắm..." Phục Luân nhấc tay lên giúp Lăng Nghị lau đi nước mắt nơi khóe mắt, thấp giọng yếu ớt nói "Anh chỉ là vì mới ăn xong tề tang thảo nên muốn nghỉ ngơi một chút thôi, sẽ không chết đâu." Phục Luân dạ dày bị tề tang thảo kích thích rất thống khổ, nhiều ngày như vậy Phục Luân vẫn buộc chính mình phải ăn tề tang thảo, hắn đem tề tang thảo đặt ở trên tảng đá đập nát ra, bỏ đi phần cỏ khô héo, còn lại vò thành một cục rồi trực tiếp nuốt xuống, ban đầu phải nhổ ra không ít lần, nhưng cuối cùng vẫn là phải cắn răng nhẫn nhịn tiếp tục kiên trì, gian khổ khó khăn bên trong sợ là chỉ có mỗi mình Phục Luân mới biết rõ ràng.
Tề tang thảo không có bất kỳ chất dinh dưỡng gì, chỉ có thể đơn giản bỏ vào lấp đầy dạ dày, thế nên Phục Luân mới gầy gò đến vậy, thêm vào tề tang thảo có tính kích thích dạ dày rất mạnh nên Phục Luân gần như đã sắp chịu đựng đến cực hạn, hiện tại suy yếu như bùn nước, không đủ sức đứng dậy rời khỏi động đi tìm thức ăn, nếu không phải Lăng Nghị đi đến đây phát hiện ra, không chừng Phục Luân thực sự đã chết rồi.
Phục Luân ngẩng đầu nhìn Lăng Nghị cười cười, như đáy mắt hắn ẩn chứa lo lắng, bởi sau này khó có thể dự liệu được nữa, vốn dĩ hắn định dùng đòn khích tướng để khích lệ Lăng Nghị tiếp tục sống, chỉ cần Lăng Nghị luôn nghĩ chỗ hắn có thức ăn, nhất định trong lòng sẽ nảy sinh ý định đi cướp, chỉ cần có loại suy nghĩ này, Lăng Nghị sẽ không tuyệt vọng quá nhanh chóng, còn hắn chỉ cần tiếp tục sử dụng tề tang thảo yên lặng cùng Lăng Nghị trải qua thêm một ngày trên đảo hoang.
Phục Luân trước nay chưa từng nghĩ bản thân thuộc loại người lương thiện, hắn chính là kẻ ác, để thỏa mãn lạc thú cho chính mình, cho tới nay không chuyện ác nào hắn không làm, nhưng Phục Luân chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày hắn lại trở nên vĩ đại đến như vậy.
Người ta nói thật đúng, sức mạnh của tình yêu rất lớn, lớn đến nỗi có thể khiến cho con người ta từ ác thành thiện, thậm chí hy sinh luôn cả tính mạng của chính mình.
Một kẻ từng khinh bỉ chuyện tình yêu như Phục Luân cảm thấy đây thực sự là một câu chuyện cười lớn, hắn luôn là một kẻ đơn độc, mối quan hệ giữa người và người đối với hắn chỉ là quan hệ trao đổi lợi dụng lẫn nhau, trên thực tế chẳng cần thiết bản thân phải vì bất kỳ một người nào mà hy sinh lợi ích của mình, chứ đừng nói đến là hy sinh cả tính mạng.
Nhưng hiện tại Phục Luân đã hoàn toàn phủ định loại nhận thức này, ngày đó hắn vác túi lớn chứa đá tảng rời đi khỏi Lăng Nghị, đồng thời cũng đã thừa nhận rằng, hắn có thể vì một người mà thay đổi bản tính cố hữu của chính mình, cũng có thể vì một người mà liều mạng muốn bảo hộ người đó.
Loại người chỉ sống vì chính mình là kẻ đáng thương, bởi vì bọn họ vĩnh viễn không biết được quan tâm đến một người, yêu thương một người là cảm giác hạnh phúc đến mức nào, vì người đó mà liều mạng, vì người đó mà hy sinh giống như là chuyện đương nhiên vậy, bởi vì chính mình cam tâm tình nguyện.
Phục Luân vẫn luôn cho rằng chính mình nhìn thấu tất cả, hắn cực kỳ quý trọng sinh mệnh, thế nên hắn luôn muốn hưởng thụ đủ loại lạc thú trên đời, bản thân không ngừng nghĩ ra nhiều lạc thú, hiện tại hắn mới chân chính nhận ra rằng, cuộc sống đáng sống nhất không phải là những lạc thú xa xỉ kia, mà chính là nam nhân nhỏ bé trước mắt này đây, cùng hắn trải qua một cuộc sống bình thường, lại mang đến cảm giác thỏa mãn không thể diễn tả được.
Lăng Nghị cắn môi buộc chính mình không rơi lệ, cậu đỡ thân thể Phục Luân nhẹ nhàng dựa vào trên một tảng đá, sau đó nói nhanh một câu "chờ tôi" rồi vội vàng chạy ra khỏi sơn động.
Sau gần mười phút, Lăng Nghị mang theo một chiếc túi có chứa nước chạy vào.
"Trước tiên anh uống nước đi, chờ tôi một chút tôi đi đào mấy con giun đất cho anh ăn." Lăng Nghị nghiêm túc nói "Nơi này tuy rằng đá tảng nhiều, nhưng lật ở dưới mấy tảng đá cũng kiếm được mấy con giun đất đó." (Jian: douma cho đại gia ăn giun đất =)))))))))))) )
Phục Luân khóe miệng co giật mấy lần "Có thể đổi cái khác không?"
"Nếu có lựa chọn anh nghĩ tôi tình nguyện đi đào giun đất chắc?" Lăng Nghị phẫn nộ lớn tiếng nói "Bây giờ có thể tìm được giun là may lắm rồi, anh còn đòi hỏi cái gì nữa."
Phục Luân hơi nhíu mày, tuy rằng giờ hắn đang bụng đói cồn cào, nhưng mà đối mặt với mấy con giun đất buồn nôn kia hắn tuyệt đối không ăn vào đâu.
Vị trí của hòn đảo nhỏ này rất hẻo lánh, mỗi ngày thủy triều đánh vào chưa từng cuốn theo bất kỳ loại cá nào, Lăng Nghị đã từng ở cạnh biển tìm kiếm rất lâu, thậm chí còn lấy giun làm mồi câu nhưng cũng chẳng câu được bất kỳ con cá nào cả, chung quanh vực đá ngầm duy nhất có một chỗ tìm được mấy con nghêu biển, nhưng mấy con nghêu này cứng đến mức đá tảng đập cũng không bể.
Nếu như có thể tìm được đồ ăn, Lăng Nghị đã không nghĩ đến chuyện cướp đồ ăn của Phục Luân rồi.
Phục Luân uống chút nước xong nhưng dáng vẻ vẫn rất mệt mỏi, không phải hắn không muốn vực dậy tinh thần, mà là giờ khắc này đầu óc hắn vô cùng choáng váng, ăn nhiều tề tang thảo khiến cho dạ dày hắn vô cùng khó chịu, trong miệng tất cả đều là vị cay đắng, luôn có loại kích động muốn nôn ra.
Phục Luân đáp ứng Lăng Nghị chỉ nghỉ ngơi hai mươi phút

«  (Quyển 6) - Chương 41

(Quyển 6) - Chương 43 »

Loading...
#danmei #hiendai #jianvip1112 #langman #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Quyển 1 (Full)

(Quyển 2) - Chương 1 -> 32

(Quyển 2) - Chương 33 + 34

(Quyển 2) - Chương 35 + 36

(Quyển 2) - Chương 37 + 38 + 39

(Quyển 2) - Chương 40 + 41

(Quyển 2) - Chương 42 + 43

(Quyển 2) - Chương 44 + 45

(Quyển 2) - Chương 46 + 47

(Quyển 2) - Chương 48 + 49 + 50

(Quyển 2) - Chương 51 + 52 + 53

(Quyển 3) - Chương 1 + 2 + 3

(Quyển 3) - Chương 4 + 5

(Quyển 3) - Chương 6

(Quyển 3) - Chương 7

(Quyển 3) - Chương 8 + 9

(Quyển 3) - Chương 10 + 11 + 12

(Quyển 3) - Chương 13

(Quyển 3) - Chương 14 + 15

(Quyển 3) - Chương 16 + 17

(Quyển 3) - Chương 18 + 19

(Quyển 3) - Chương 20

(Quyển 3) - Chương 21 + 22

(Quyển 3) - Chương 23 + 24

(Quyển 3) - Chương 25 + 26

(Quyển 3) - Chương 27 + 28

(Quyển 3) - Chương 29 + 30

(Quyển 3) - Chương 31 + 32

(Quyển 3) - Chương 33 + 34 + 35

(Quyển 3) - Chương 36 + 37

(Quyển 3) - Chương 38 + 39

(Quyển 3) - Chương 40

Giải đáp thắc mắc truyện

(Quyển 3) - Chương 41

(Quyển 3) - Chương 42 + 43

(Quyển 3) - Chương 44

(Quyển 3) - Chương 45

(Quyển 3) - Chương 46 + 47 + 48

(Quyển 3) - Chương 49 + 50

(Quyển 3) - Chương 51 + 52

(Quyển 3) - Chương 53 + 54

(Quyển 3) - Chương 55

(Quyển 3) - Chương 56

(Quyển 3) - Chương 57 + 58

(Quyển 3) - Chương 59

(Quyển 3) - Chương 60 + 61

(Quyển 3) - Chương 62 + 63 + 64

(Quyển 3) - Chương 65

(Quyển 3) - Chương 66 + 67

(Quyển 3) - Chương 68 + 69

(Quyển 3) - Chương 70 + 71

(Quyển 3) - Chương 72

(Quyển 3) - Chương 73

(Quyển 3) - Chương 74

(Quyển 3) - Chương 75

(Quyển 3) - Chương 76

(Quyển 3) - Chương 77

(Quyển 3) - Chương 78 + 79 + 80

(Quyển 4) - Chương 1

(Quyển 4) - Chương 2

(Quyển 4) - Chương 3

(Quyển 4) - Chương 4

(Quyển 4) - Chương 5

(Quyển 4) - Chương 6

(Quyển 4) - Chương 7

(Quyển 4) - Chương 8

(Quyển 4) - Chương 9

(Quyển 4) - Chương 10

(Quyển 4) - Chương 11

(Quyển 4) - Chương 12

(Quyển 4) - Chương 13

(Quyển 4) - Chương 14

(Quyển 4) - Chương 15

(Quyển 4) - Chương 16

(Quyển 4) - Chương 17 + 18

(Quyển 4) - Chương 19

(Quyển 4) - Chương 20

(Quyển 4) - Chương 21 + 22

(Quyển 4) - Chương 23

(Quyển 4) - Chương 24

(Quyển 4) - Chương 25 + 26

(Quyển 4) - Chương 27 + 28

(Quyển 4) - Chương 29 + 30 + 31 + 32

(Quyển 4) - Chương 33

(Quyển 4) - Chương 34

(Quyển 4) - Chương 35

(Quyển 4) - Chương 36

(Quyển 4) - Chương 37

(Quyển 4) - Chương 38

(Quyển 4) Chương 39

(Quyển 4) - Chương 40 + 41

(Quyển 5) - Chương 1

(Quyển 5) - Chương 2

(Quyển 5) - Chương 3

(Quyển 5) - Chương 4

(Quyển 5) - Chương 5

(Quyển 5) - Chương 6

(Quyển 5) - Chương 7

(Quyển 5) - Chương 8

(Quyển 5) - Chương 9

(Quyển 5) - Chương 10

(Quyển 5) - Chương 11

(Quyển 5) - Chương 12

(Quyển 5) - Chương 13

(Quyển 5) - Chương 14 + 15 + 16

(Quyển 5) - Chương 17 + 18 + 19

(Quyển 6) - Chương 1 -> 18

(Quyển 6) - Chương 19

(Quyển 6) - Chương 20 + 21 + 22

(Quyển 6) - Chương 23 + 24

(Quyển 6) - Chương 25

(Quyển 6) - Chương 26

(Quyển 6) - Chương 27

(Quyển 6) - Chương 28

(Quyển 6) - Chương 29

(Quyển 6) - Chương 30

(Quyển 6) - Chương 31

(Quyển 6) - Chương 32 + 33

(Quyển 6) - Chương 34

(Quyển 6) - Chương 35

(Quyển 6) - Chương 36

(Quyển 6) - Chương 37

(Quyển 6) - Chương 38 + 39

(Quyển 6) - Chương 40

(Quyển 6) - Chương 41

(Quyển 6) - Chương 42

(Quyển 6) - Chương 43

(Quyển 6) - Chương 44

(Quyển 6) - Chương 45

(Quyển 6) - Chương 46

(Quyển 6) - Chương 47

(Quyển 6) - Chương 48

(Quyển 6) - Chương 49

Phiên ngoại 5 (thượng)

Phiên ngoại 5 (hạ)

(Quyển 6) - Chương 50

(Quyển 6) - Chương 51

(Quyển 6) - Chương 52

(Quyển 6) - Chương 53

(Quyển 6) - Chương 54

(Quyển 6) - Chương 55

(Quyển 6) - Chương 56

Từ khóa tìm kiếm