(Quyển 3) - Chương 57 + 58

Tùy Chỉnh

Chương 57: Theo đuổi em lần nữa.
Tiếu Tẫn Nghiêm đi tới đầu giường, Diệp Mạc vẫn dùng loại ánh mắt xa lạ nhìn hắn, hiện giờ trong đầu Diệp Mạc chỉ biết có mỗi một mình Thần ca, cùng với quá trình mình bị bắt cóc rồi bị trói, đại não bị tổn thương, nhưng tất cả đều rất mơ hồ, tạo thành chứng mất trí nhớ tạm thời.
"Anh là... bạn của tôi sao?" Diệp Mạc hơi nghiêng đầu, trong đôi con ngươi trong trẻo đen láy lộ ra ánh sáng nghi hoặc vô hại, đến thăm mình như vậy thì chắc là bạn bè hay là đồng nghiệp đi, Diệp Mạc nghĩ như vậy.
Diệp Mạc ngạc nhiên trong suốt giống như lần đầu gặp mặt khiến cho trong lòng Tiếu Tẫn Nghiêm mềm nhũn.
"Anh là bạn trai của em, không nhớ sao?" Tiếu Tẫn Nghiêm ngồi ở đầu giường, ánh mắt ôn nhu nhìn Diệp Mạc, đã lâu lắm rồi không đừng nhìn thẳng vào hai mắt Diệp Mạc, hắn nhớ tới phát điên.
Mục đích của Tiếu Tẫn Nghiêm rất đơn giản, trước tiên để cho Diệp Mạc mất trí nhớ để hắn có thể trở thành người yêu thân cận khắng khít nhất với cậu, như vậy hắn sẽ có thể đi vào lòng Diệp Mạc nhanh chóng hơn. Bởi vì bác sĩ nói cho hắn biết, bất kể lúc nào Diệp Mạc cũng có thể khôi phục lại ký ức, có khả năng là một tháng, hai tháng, hoặc cũng có thể là một ngày, hai ngày, nếu như phát sinh chuyện gì đấy kích thích đến đại não Diệp Mạc, khả năng khôi phục thậm chí chỉ trong nháy mắt.
Diệp Mạc đầu tiên là cả kinh, sau đó càng nghi hoặc nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm, hơi nhíu lông mày, có chút lúng túng nhỏ giọng nói "Không thể nào, tôi lại có khuynh hướng thích đàn ông sao?"
Tiếu Tẫn Nghiêm vốn dĩ trong lòng còn đang tính toán làm thế nào để chứng minh mình là bạn trai của Diệp Mạc, kết quả câu này của Diệp Mạc làm cho hắn trong nháy mắt đen mặt lại, trong lòng lại không khỏi bật cười, người con trai này lại quên luôn cả chuyện mình là gay.
"Không sao, từ từ em sẽ nhớ lại." Tiếu Tẫn Nghiêm khẽ cười nói, đưa tay muốn nắm chặt lấy tay Diệp Mạc, kết quả trong nháy mắt vừa mới chạm vào ngón tay Diệp Mạc, Diệp Mạc đã giật mình theo bản năng thu nhanh tay về, dường như cảm giác mình như vậy thật không lịch sự, Diệp Mạc vội vàng giải thích "Tôi không nhớ rõ mình có bạn trai, chờ ngày mai Thần ca đến, tôi sẽ hỏi anh ấy một chút."
Thanh âm Diệp Mạc rất nhẹ, nhưng tràn ngập nghi ngờ đối với Tiếu Tẫn Nghiêm, bản thân cậu nằm viện đã nhiều ngày như vậy rồi cũng chưa từng thấy người đàn ông này, tự nhiên vừa mới xuất hiện đã nói hắn là bạn trai của cậu, Diệp Mạc làm sao có thể tin tưởng được chứ.
Thái độ Diệp Mạc như vậy không nghi ngờ chính là đang thể hiện cho Tiếu Tẫn Nghiêm biết, cậu chỉ tin tưởng mỗi Diệp Thần Tuấn.
Tiếu Tẫn Nghiêm có chút thất vọng thu tay về, vẫn như cũ khẽ cười nói "Còn đói bụng không? Anh sai người chuẩn bị thêm chút đồ ăn cho em, đều là món em thích ăn đấy."
"Anh biết tôi thích ăn cái gì?" Diệp Mạc thận trọng hỏi, có lẽ là do ngũ quan Tiếu Tẫn Nghiêm quá mức cương nghị lãnh khốc, mang theo cỗ khí chất uy nghiêm lạnh lẽo, thế nên khi Diệp Mạc đối mắt với Tiếu Tẫn Nghiêm thì cảm thấy có chút căng thẳng.
Tiếu Tẫn Nghiêm ý cười càng nồng "Chúng ta là người yêu, cùng nhau sống chung lâu như thế, anh đương nhiên biết tất cả." Tiếu Tẫn Nghiêm nói, dường như thật sự đang chìm đắm bên trong những hồi ức đẹp đẽ cùng Diệp Mạc.
Diệp Mạc chỉ nhỏ giọng ừm một tiếng, tiếp đó không nói gì thêm nữa, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn.
Cũng không phải là Diệp Mạc đói bụng, mà là cậu thực sự không muốn người đàn ông này ngồi ở bên cạnh cậu, hắn luôn làm cho cậu có cảm giác căng thẳng không tự nhiên, khiến cho cậu cảm thấy lo sợ, Diệp Mạc muốn dùng cách im lặng để cho Tiếu Tẫn Nghiêm tự cảm thấy thật vô vị mà đứng dậy rời đi.
"Lạnh lắm sao?" Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên hỏi, vừa nãy chạm được vào tay Diệp Mạc, thật sự rất lạnh.
Diệp Mạc chỉ lắc đầu một cái rồi tiếp tục dùng cơm, thậm chí còn chẳng ngẩng đầu lên nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm.
"Anh đi lấy chút nước nóng" Tiếu Tẫn Nghiêm nói xong, đứng dậy rời khỏi phòng. Diệp Mạc lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng Tiếu tẫn Nghiêm, hàng lông mày xinh đẹp hơi nhíu nhíu, trong não tựa hồ thật sự có hình bóng người đàn ông này, chí ít có thể xác định, người đàn ông này quả thực có quen biết với mình, càng hoặc là, đúng thực sự như hắn ta nói, bọn họ là quan hệ người yêu, nếu không tại sao cậu lại mơ hồ có cảm giác quen thuộc với người đàn ông này chứ.
Có lẽ đó là một tình yêu sâu đậm, thế nên ngay cả khi mình đã mất đi trí nhớ mà vẫn không thể nào xóa đi, Diệp Mạc trong lòng âm thầm tự nói, đối với Tiếu Tẫn Nghiêm đã có vài tia tin tưởng. (Jian: tin người vkl =)) )
Diệp Mạc nghĩ không được sâu, thế nên cậu không biết, điều làm người ta khó quên, ngoại trừ yêu, còn có cả hận! Càng là, hận càng sâu, nhớ càng lâu!
Diệp Mạc ăn hết món ăn, y tá dọn dẹp hết mọi thứ đi, chỉ còn lại mỗi một mình Diệp Mạc trong phòng. Diệp Mạc thích thừ người ngồi nhìn ra cửa sổ, thậm chí ngay cả bản thân cậu cũng không biết chính mình đang nghĩ cái gì, Diệp Mạc cảm giác giờ khắc này chính mình cả người rất nhẹ nhõm, thật giống như toàn thân vì chuyện mất trí nhớ lần này mà trở nên tươi sáng hẳn lên, cậu thậm chí không muốn nhớ lại chuyện gì đã xảy ra trước khi mất trí nhớ, theo bản năng cậu cảm thấy, hiện tại như vậy rất tốt.
Diệp Mạc bình an với tình trạng hiện giờ, bởi vì cậu thường xuyên nửa đêm bị cơn ác mộng làm cho tỉnh giấc, trong mơ có người dùng súng chĩa vào cậu, bất kể cậu có cố gắng mở miệng thế nào, đều không phát ra được âm thanh, tiếp đó đầy trời thống khổ ập đến, điên cuồng roi quất toàn thân, mặc dù là ở trong mơ, loại đau đớn kia cũng vô cùng rõ ràng.
Giấc mơ như vậy không thể nghi ngờ là nói cho Diệp Mạc, trước khi cậu mất trí nhớ, bản thân cậu đã phải trải qua một chuyện gì đó rất kinh khủng.
Giữa lúc Diệp Mạc đang đờ người nhìn ra cửa sổ, Tiếu Tẫn Nghiêm dùng vai đẩy cửa đi vào, hai tay bưng một chậu nước, hơi nóng tỏa ra lượn lờ.
Ở dưới ánh mắt kỳ quái của Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm đặt chậu nước ấm ở dưới chân giường Diệp Mạc, quỳ một gối xuống, tư thế giống như tướng sĩ cổ đại hành lễ với bậc đế vương, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt ôn hòa nhìn Diệp Mạc lúc này vẻ mặt đầy kinh ngạc.
"Mạc Mạc, đặt chân vào đi."
Thanh âm Tiếu Tẫn Nghiêm trầm thấp tràn đầy từ tính, nghe trầm khàn gợi cảm đầu độc lòng người, hắn nhìn Diệp Mạc, giống như dùng ánh mắt để reo rắc ôn nhu ấm áp vào trong trái tim Diệp Mạc, đem Diệp Mạc bao vây trong đó.
Đây không phải là lần đầu tiên Tiếu Tẫn Nghiêm rửa chân cho Diệp Mạc, có đoạn ngày tháng trước đó, Tiếu Tẫn Nghiêm thường xuyên đem Diệp Mạc khi đấy bị ma túy ăn mòn gầy trơ cả xương ôm vào bồn tắm lớn, tự tay tắm rửa thân thể cho Diệp Mạc, thậm chí xoa bóp chân Diệp Mạc khi cậu một chân bị gãy phải nằm liệt trên giường. (Jian: mịa, kể lại quá khứ tự dưng méo thấy cảm động gì hết, như kiểu vừa đấm vừa xoa =.=)
Diệp Mạc làm sao cũng không nghĩ tới, người đàn ông này lại đi lấy nước nóng để rửa chân cho mình, tuy rằng cậu không rõ thân phận của Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng nhìn trang phục đắt tiền hắn mặc trên người cùng một thân khí chất mạnh mẽ liền có thể nhìn ra, người đàn ông này tuyệt đối có thực lực không thể xem thường, chí ít hắn không phải là loại đàn ông hay đi khúm núm cong lưng lấy lòng người khác.
Diệp Mạc vội vã xua tay, sắc mặt khẽ biến thành ửng đỏ, quẫn bách nói "Không cần, tôi..."
"Trước đây anh vẫn hay rửa cho em, lẽ nào em không nhớ sao?" Tiếu Tẫn Nghiêm ôn nhu nhẹ nhàng cười, hắn không muốn lừa dối Diệp Mạc, bởi vì hắn biết, một khi Diệp Mạc khôi phục lại ký ức, nhất định cậu sẽ càng căm hận hắn, nhưng hắn thực sự muốn Diệp Mạc tiếp nhận hắn nhanh lên một chút, hắn quá muốn ôm lấy cậu, hôn lên môi cậu, nhưng hiện tại, ngay cả đơn giản là chạm vào cậu, hắn cũng không thể làm được, thế nên hắn mới phải dùng đến thủ đoạn lừa dối này, bởi vì lời nói dối như vậy có thể cho hắn con đường tắt.
"Anh như vậy... nếu bị mấy y tá kia nhìn thấy... bọn họ sẽ cười nhạo anh..." Diệp Mạc nhỏ giọng nhắc nhở, cậu thực sự không tiện đem chân mình duỗi ra, nhưng đã bắt đầu tin tưởng, người đàn ông trước mắt này quả thực có quan hệ ám muội với cậu, bằng không, hắn làm sao lại tự nhiên bình tĩnh như vậy làm chuyện này cho cậu.
Suy đoán như vậy, khiến cho Diệp Mạc đối với Tiếu Tẫn Nghiêm đã ít đi mấy phần bài xích.
Tiếu Tẫn Nghiêm bật cười "Những người khác thấy thế nào, đều không quan trọng, chỉ cần em thích là được."
Dễ dàng nói trắng ra tâm tình như vậy, khiến cho Diệp Mạc nhất thời không biết làm sao, bởi vì không biết nên làm gì đáp lại, càng bởi vì không rõ ràng trái tim mình đột nhiên đập mạnh như vậy là sao.
Có thể là Diệp Mạc đã cho rằng mình đúng là có quan hệ người yêu với Tiếu Tẫn Nghiêm, càng hoặc là xác thực trước đây cậu có yêu Tiếu Tẫn Nghiêm, cho nên mới trong một khắc an lành này, trong lòng dâng lên rất nhiều cảm giác tốt đẹp, còn có cả ấm áp nồng đậm.
Gò má Diệp Mạc nóng lên, nhưng không có chầm chầm duỗi bàn chân ra, Tiếu Tẫn Nghiêm thấy gương mặt không còn lãnh đạm như trước nữa, trong lòng âm thầm vui mừng, đưa tay ra không báo trước luồn vào trong chăn, một phát bắt được mắt cá chân Diệp Mạc.
Diệp Mạc giật mình, cuống quýt rút chân lại, nhưng vẫn bị Tiếu Tẫn Nghiêm tóm chặt lấy.
"Anh... buông tay" Diệp Mạc quẫn bách nhìn chằm chằm Tiếu Tẫn Nghiêm, có chút bực tức mở miệng nói.

Tiếu Tẫn Nghiêm không nói gì, trực tiếp đem chân Diệp Mạc lôi ra khỏi chăn, thuận thế nắm lấy mắt cá chân còn lại của Diệp Mạc, thân thể Diệp Mạc toàn bộ xoay chuyển 90 độ, đã biến thành ngồi ở trên giường.
"Anh..." Diệp Mạc vừa định nổi giận, liền cảm giác từ gan bàn chân truyền đến một trận ấm áp, cúi đầu vừa nhìn xuống, hai chân mình đã bị Tiếu Tẫn Nghiêm ngâm ở bên trong làn nước ấm, loại cảm giác thư thái kia làm cho Diệp Mạc nhất thời nén lời quát mắng xuống.
Tiếu Tẫn Nghiêm cúi đầu, dùng tay rưới nước lên mu bàn chân Diệp Mạc, sau đó dùng ngón tay nhẹ nhàng giữ lấy bàn chân Diệp Mạc, nhẹ nhàng xoa bóp bàn chân để Diệp Mạc thả lỏng tinh thần.
"Nhột..." Diệp Mạc đột nhiên bật cười một tiếng, không nhịn được cúi người xuống nắm lấy tay Tiếu Tẫn Nghiêm "Tôi sợ ngứa..."
Tiếu Tẫn Nghiêm ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy Diệp Mạc cúi mặt xuống, mang theo nụ cười thuần khiết rung động, khiến cho tâm hắn trong nháy mắt dập dờn, giống như cảm thấy rất thú vị, Tiếu Tẫn Nghiêm vòng một tay khác xuống dưới chân Diệp Mạc, nhẹ nhàng nạo một hồi, kết quả Diệp Mạc không chịu nổi mạnh mẽ giãy đạp bàn chân xuống chậu nước làm nước bắn lên mặt Tiếu Tẫn Nghiêm.
"Xin lỗi, xin lỗi!" Diệp Mạc hoảng hốt nói, vội vàng cầm lấy khăn tay đầu giường giúp Tiếu Tẫn Nghiêm lau nước trên mặt, tựa hồ đã quên đi cảm giác xa lạ với Tiếu Tẫn Nghiêm trước đó, mang theo oán hận hờn dỗi nói "Anh đừng có nạo tôi, tôi sợ tôi sẽ không cẩn thận đạp vào anh đó..."
Trong giây lát này, Tiếu Tẫn Nghiêm cảm thấy tâm tình rất tốt, thế giới u ám thống khổ mấy ngày nay giống như trong nháy mắt được truyền vào một tia sáng, hắn tóm lấy cái tay của Diệp Mạc đang lau nước trên mặt mình của, cách một cái khăn tay, nhấn ở trên mặt của mình, thâm tình nhìn kỹ Diệp Mạc.
Nhìn ánh mắt Tiếu Tẫn Nghiêm tình ý kéo dài, Diệp Mạc đại não có chút chết máy, không biết làm sao dời tầm mắt đi, thấp giọng nói "Chúng ta.... chúng ta đại khái cứ cho là quan hệ người yêu đi, nhưng mà hiện tại cái gì tôi cũng đều không nhớ rõ, thế nên..."
"Không sao, anh chờ em" Tiếu Tẫn Nghiêm ngắt lời Diệp Mạc, càng tiến sát thêm một bước "Từ giờ trở đi, xem như anh theo đuổi em lần nữa..."
"Tôi..."
Diệp Mạc theo bản năng nghĩ rằng chính mình đã cùng Tiếu Tẫn Nghiêm từng rất yêu nhau, bây giờ cậu lại quên mất hắn thế nên trong lòng cậu sinh ra vài tia cảm giác áy náy.
Tiếu Tẫn Nghiêm thấy Diệp Mạc không lập tức từ chối bác bỏ, trong lòng mừng rỡ, cúi đầu tiếp tục rửa chân cho Diệp Mạc.
Bầu không khí liền yên tĩnh lại, ai cũng không nói gì, Tiếu Tẫn Nghiêm xoa bàn chân trắng nõn của Diệp Mạc, một lần lại một lần, mãi đến tận khi nước ấm nguội đi nhiều mới dùng khăn mặt lau khô chân Diệp Mạc, nâng một chân Diệp Mạc lên, ở dưới ánh mắt quẫn bách của Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm cúi người, ở trên mu bàn chân Diệp Mạc, nhẹ nhàng hạ xuống nụ hôn.
Ái tình biểu đạt, trực tiếp, nồng nhiệt, thậm chí có chút ngông cuồng như vậy, Diệp Mạc có chút thẹn thùng, chờ một lần nữa ngồi vào trong chăn, mới nhỏ giọng nói "Cảm ơn..."
(Jian: giờ tha hồ hường phấn tòe loe =)))))))) )
Chương 58: Phục Luân nhớ nhung
"Phục gia, thuộc hạ theo phân phó của ngài đã tỉ mỉ tuyển chọn ra, xin mời ngài xem qua, nếu thích ai, thuộc hạ lập tức sắp xếp đến phòng riêng của ngài chờ đợi." Một người đàn ông đeo mắt kính gọng vàng khuất thân cúi người đứng bên cạnh Phục Luân, mặt tươi cười lấy lòng nhìn Phục Luân ngồi trên ghế salong.
Ánh mắt Phục Luân nhàn nhạt nhìn qua một hàng những cậu trai mới chỉ có mười mấy tuổi, trong đầu hiện lên thân hình của Diệp Mạc, cùng với biểu hiện thống khổ cầu xin khi đêm đó bị chính hắn trói ở trên giường làm nhục, loại đau thương kia tràn đầy sức mê hoặc, dù là ai cũng đều không khắc chế được khát vọng tàn phá nơi đáy lòng, lúc đấy mới dẫn đến sau đó hắn ra tay càng lúc càng nặng càng tàn độc, hứng thú giống như phát điên ở trên người Diệp Mạc thực thi ngược hình.
Phục Luân biết đêm đó mình có bao nhiêu điên cuồng, cho dù cậu ta có tê liệt rã rời thế nào, cho dù hắn biết rõ đêm đó đau đớn Diệp Mạc phải chịu đựng sớm đã vượt quá cực hạn thân thể, thế nhưng khi hắn nhìn vẻ tinh khiết mỹ hảo trên gương mặt Diệp Mạc dần dần đổ vỡ, trong lòng liền không ức chế được hưng phấn, hắn là tên đàn ông có khuynh hướng SM nghiêm trọng, nam nhân bị hắn đùa chơi chết ở trên giường không phải là số ít, thế nhưng hắn chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn, hắn đã nghe quen thanh âm thống khổ cầu xin tha của những người con trai bị hắn làm nhục, nhưng hắn rất ít khi cảm thấy thỏa mãn vui vẻ khi làm nhục người khác, đối với một kẻ tâm lý vặn vẹo như Phục Luân mà nói, chỉ có tàn phá một người con trai tinh khiết vô hại kiên cường trong trẻo như Diệp Mạc, mới làm cho hắn đạt tới thỏa mãn cực hạn.
Hiện tại Phục Luân rốt cuộc đã biết tại sao Tiếu Tẫn Nghiêm lại say mê nam nhân kia như vậy, đối với loại người quen mưa máu gió tanh, người lừa ta gạt, tàn độc nhẫn tâm như hắn và Tiếu Tẫn Nghiêm, tuy rằng bản tính vẫn tàn bạo tàn nhẫn, nhưng trong tiềm thức, đối với thuần khiết mỹ hảo có một loại ảo tưởng chấp nhất, bởi vì thân ở bên trong âm mưu toan tính, thần kinh luôn trong trạng thái căng thẳng, thế nên bọn họ cần có một phần vô hại ấm áp ở bên để an ủi, mặc dù bản thân có ở trong hoàn cảnh lạnh lẽo khắc nghiệt như thế nào, cũng có thể thông qua một phần mỹ hảo này giảm bớt đi mệt mỏi căng thẳng nơi nội tâm.
Bởi vì biết được thế giới lãnh huyết mưa máu này khốc liệt cô độc đến thế nào, nên mới hy vọng ở bên cạnh mình có một người mang đầu óc tư tưởng đơn thuần trong sáng không lẫn lộn bất kỳ tạp chất nào, để cho mình thương yêu, để cho mình ở trước mặt người ấy, thả lỏng tất cả mọi đề phòng, triệt triệt để để khôi phục lại thân thể người bình thường có trái tim có tình cảm.
Phục Luân hơi không kiên nhẫn chỉ bừa vào một người trong đám người đang đứng xếp hàng, âm thanh có chút tùy tiện "Cậu ta đi, đưa cậu ta đến phòng tôi, trước tiên treo lên." (Jian: Mọe =)) )
Từ khi trở lại sào huyệt thế lực của mình tại Đông Nam Á, Phục Luân liền đối với phần biểu diễn bạo ngược mỗi đêm không còn quá nhiều hứng thú, mà từng lần từng lần xem lại video đêm đó làm nhục Diệp Mạc, lại có tư có vị.
Kỳ thực Phục Luân sau đó vô cùng hối hận, lúc trước liền nên đầu tiên xâm chiếm nam nhân kia, đem cậu ta đặt ở dưới thân mạnh mẽ thương yêu, sau đó mới dùng đến những dụng cụ đó, ít nhất cũng phải biết khi chiếm giữ nam nhân kia sẽ có tư vị gì, như vậy cũng làm cho Tiếu Tẫn Nghiêm biết, nam nhân hắn ta yêu đến không thể kiềm chế nổi đã bị Phục Luân hắn mạnh mẽ chiếm đoạt qua. (Jian: tung bông đi mấy má :(( Mạc chưa có bị thằng dở này thịt nha nha nha!)
Mãi đến tận bây giờ, Phục Luân vẫn đối với đêm đó nhớ mãi không quên, vốn là nhất thời tâm huyết dâng trào có hứng thú đùa bỡn, thế nhưng hắn đã thật sự có kích động muốn cướp đoạt đem Diệp Mạc giữ ở bên người mình, đêm đó hắn kịch liệt làm cậu ta đau đớn, nhưng cũng trong mơ hồ, có chút không muốn.
Đối với kẻ lấy ngược đãi hành hạ người khác làm vui như Phục Luân mà nói, con mồi có thể làm cho hắn sản sinh ra thương hại, Diệp Mạc, cũng là lần đầu tiên. Loại nam nhân mang vẻ đẹp tinh khiết mỹ hảo kia giống như một khối ngọc thô chưa được mài dũa, khiến cho người ta vừa muốn mạnh mẽ tàn phá, cũng vừa không đành lòng thương tổn.
Nếu lại có cơ hội cùng cậu ta cùng một phòng, có thể hắn sẽ ra tay ôn nhu hơn một chút.
Mà cơ hội như vậy đến, Phục Luân hắn nhất định sẽ nắm bắt lấy. Hắn biết, sau đêm đó, hắn cùng Tiếu Tẫn Nghiêm triệt để đứng ở hai bên chiến tuyến đối địch, sợ là vào lần thứ hai cả hai đối diện với nhau, sẽ không còn khách sáo đi đường vòng nữa mà trực tiếp rút súng nói chuyện.
Thứ Tiếu Tẫn Nghiêm muốn, quan tâm, Phục Luân thề rằng, nhất định sẽ từng bước từng bước cướp đoạt, đặc biệt là nam nhân kia!
Hiện tại đột nhiên Phục Luân rất muốn biết, nếu như hắn dùng súng chĩa vào đầu Diệp Mạc, buộc Tiếu Tẫn Nghiêm phải đấu súng với mình, Tiếu Tẫn Nghiêm, sẽ có phản ứng gì đây. (Tác giả: sẽ có một ngày như vậy)
Chỉ là chọn một món đồ chơi dùng để thư giãn, Phục Luân không ngờ tới chính mình lại suy nghĩ nhiều đến như vậy. Sau khi phân phó xong, Phục Luân liền cùng thủ hạ đi sang phòng bên cạnh uống chút rượu, sau đó liền say khướt trở về phòng riêng.
Trật tự nơi này rất ngổn ngang, mặc dù là chính quyền địa phương cũng không có cách nào ngăn cản nổi một số thế lực hung hăng ngang ngược, nhưng hộp đêm bị thế lực của Phục Luân bao phủ này trị an lại tốt đến kỳ lạ, đều biết đến sự thâm độc tàn nhẫn của Phục Luân, không kẻ nào dám bén mảng đến đây gấy sự, nơi này vừa là địa điểm các thủ lĩnh nắm giữ thế lực khắp Đông Nam Á tụ tập thư giãn, cũng là nơi giao thiệp buôn lậu ma túy, là một khu buôn bán ngầm phồn hoa hắc ám, tiềm tàng quá nhiều nguy hiểm cùng bí mật chết người, phép tắc sinh tồn nhược nhục cường thực ở đây được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Phục Luân cũng không phải cả ngày du thủ du thực, hắn bên trong cấu kết với quan chức chính trị, ngầm bí mật mở rộng thế lực của chính mình, cùng một loại giống với Tiếu Tẫn Nghiêm, nham hiểm đến cực điểm. Chỉ là hắn thích theo đuổi những thú vui ác liệt bạo ngược, cho nên hắn cũng là kẻ trước sau bất nhất, có lúc mang bộ dạng âm lãnh quyết tuyệt, có khi hắn cười, bởi vì tâm tình hắn khi ấy không tệ, cũng có thể là điềm báo hắn chuẩn bị giết người, thế nên rất nhiều lúc, những kẻ nịnh nọt lấy lòng hắn, tình nguyện nhìn thấy gương mặt Phục Luân không cảm xúc còn hơn là nhìn thấy nụ cười của hắn.
Phục Luân được xưng là "bạo quân", không phải tự nhiên mà có.
Phục Luân uống nhiều rượu, có chút lắc lư hướng về phòng riêng đi đến, hắn cả đêm đều đang toan tính đến kế hoạch làm thế nào mới có thể lợi dụng Diệp Mạc đánh gục Tiếu Tẫn Nghiêm, bởi vì trong lòng đã toan tính ra, thế nên tâm tình đang rất vui vẻ, bất tri bất giác uống rất nhiều rượu mạnh.
Phục Luân tắm xong, ý thức cũng thoáng tỉnh táo rất nhiều, cái gì cũng không mặc liền tiến vào phòng ngủ, một tay vò vò mái tóc ướt nhẹp, thân thể cường tráng săn chắc dưới ánh đèn ngủ hiện lên một màu vàng nhạt, hắn giống như Tiếu Tẫn Nghiêm, đều trải qua mưa đao bão kiếm rèn luyện nên, toàn thân mỗi một nơi đều ẩn giấu sức mạnh gợi cảm hoang dã, đường nét vân da hoàn mỹ, so với Tiếu Tẫn Nghiêm, Phục Luân thiếu đi mấy phần lãnh khốc, nhưng lại nhiều hơn chút thâm độc toan tính, chỉ là trên khuôn mặt hờ hững lãnh đạm, lộ ra nguy hiểm mãnh liệt.
"Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?" Phục Luân đi tới cái bàn trước đầu giường, rót cho mình một ly rượu đỏ, ánh mắt tùy tiện đánh giá nam nhân đang quỳ trên giường, hai tay bị dây thừng quấn trên trần nhà trói lại.
Nói thật, nam tử này không phải loại hình hắn yêu thích, ít nhất không mang đến cho hắn cảm giác muốn tàn phá hủy hoại.
"Hai mươi" Nam tử cúi đầu, thanh âm nhẹ nhàng, trong mắt vô thần, giống như khuất phục đối với vận mệnh mình sắp phải đối mặt.
Nam tử nhìn qua không phải là mỹ thiếu niên nhu nhược yếu đuối, mà giống như đã từng rèn luyện qua, toàn thân tỏa ra dương cương phấn chấn, ngũ quan anh tuấn cứng cỏi, đây cũng là

1 2 »