Chương 16

Tùy Chỉnh

   "Kính coong."
Đúng lúc Purapura la lên, bóng đêm bỗng biến thành ánh sáng, tôi đảo mắt nhìn luồng sáng chói lòa xung quanh. Thật kỳ lạ, tôi đang bình tĩnh nhớ lại mọi việc trong cảm giác xây xẩm, đầu óc như đang quay mòng mòng.
Về tôi, trước khi tự sát.
Về những ký ức đã thất lạc cho đến giờ.
Khoảng thời gian mười bốn năm của Kobayashi Makoto.
Từ khi nhận biết được mọi thứ, tôi đã yêu thích những bức tranh. Hồi nhỏ, tôi cũng thích ra ngoài chơi với bạn bè.
Tôi nhút nhát rụt rè, nhưng được nhiều người yêu mến hơn nhờ tài năng hội họa. Từ những năm đầu tiểu học cho tới khi gần lên cấp hai, cứ giờ nghỉ giải lao là bạn cùng lớp lại vây quanh bàn tôi, đưa cho tôi những tờ giấy trắng, tôi vẽ cho họ các nhân vật trong truyện tranh và trò chơi điện tử. Đó là thời kỳ hoàng kim trong cuộc đời mười bốn năm của tôi.
Nhưng lên lớp cao hơn, mọi chuyện đã thay đổi. Bạn bè xung quanh đã trưởng thành, chẳng còn ai quan tâm đến tranh của tôi. Thậm chí có người lịch sự trả lại những bức tôi vẽ lúc trước , bảo rằng, "Tớ không cần nữa." Lời nói đó hệt như "Bọn tao không cần mày nữa" vậy. Tôi dần đánh mất giá trị của mình. Chưa hết, kể từ lúc ấy, chiều cao của tôi bị chững lại, những đứa bạn hồi trước thấp bé đều nhổ giò cao vượt qua tôi. Tôi giống như một ca sĩ đang rớt hạng thê thảm.
Tôi rơi xuống đáy vực vào năm đầu cấp hai. Ngay từ khi nhập học, có một đám lúc nào cũng đi với nhau, chỉ cần tôi mở miệng là sẽ có đứa chen vào, "Mày thảm hại quá." Chúng lớn giọng như cố tình để xung quanh nghe thấy. Rồi mọi người dần dần hùa theo, "Mày thảm hại quá." Tôi vốn đã không phải người nói nhiều, vì chuyện đó mà ngày càng kiệm lời hơn. Việc khơi mào trò bắt nạt chỉ còn là vấn đề thời gian. Chẳng mấy chốc chúng đã bắt đầu ra tay. Chuyện đã qua rồi. Tôi vẫn hoàn toàn không muốn nhớ lại.
Cứu tinh lúc đó của tôi chỉ có gia đình và phòng mỹ thuật.
Mặc dù Mitsuru rất xấu tính, nhưng cha mẹ lại thoải mái đến mức nuông chiều tôi. Mẹ là một người vui vẻ dù tinh thần hơi mất ổn định, còn cha lúc nào cũng thật ôn hòa. Chỉ ở bên hai người đó, tôi mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Ở phòng mỹ thuật, tôi quên đi tất cả và đắm chìm vào những bức tranh. Cũng có thể nói rằng tôi vẽ tranh hòng quên đi đời thực. Đó là thời gian tâm hồn được nghỉ ngơi. Một cách trốn tránh vô cùng hữu hiệu. Niềm đam mê bị bẻ cong, tôi hoàn toàn không nhận ra Shoko đã quan sát tôi suốt thời gian ấy.
Khi lên lớp Tám, chuyện bắt nạt đã lắng xuống nhưng tôi vẫn bị cô lập khi chuyển sang lớp mới. Lần này, mọi người xa lánh tôi. Chỉ cần vô tình mở miệng, cảm giác ai đó đang nói "Mày thảm hại thật!" lại trỗi dậy. Đôi khi tôi tiếp tục bị bắt nạt hội đồng. Chẳng ai ngăn cản chúng. Chẳng ai cứu giúp tôi. Chẳng có ai để tôi nương tựa. Tôi không còn niềm tin nữa.
Tôi nhốt bản thân vào thế giới của riêng mình.
Những bức tranh ảm đạm mang sắc màu tối và lạnh ngày một tăng lên.
  Chính tôi cũng cảm thấy run sợ.
Tôi sống an ổn ở thế giới riêng, nhưng sâu thẳm trong tim, tôi vẫn đang tìm kiếm một thứ gì đó. Càng lúc tôi càng trở nên u uất, lên lớp Chín, tôi bắt đầu nôn mửa không rõ lý do. Tôi không nói gì với cha mẹ vì ngại cái tính ưa làm quá mọi chuyện của họ, nhưng tâm trạng đột ngột xấu đi trông thấy, tôi thường xuyên nôn trong phòng vệ sinh. Tôi linh cảm được nguyên nhân xuất phát từ những bất ổn trong lòng mình, và điều đó càng làm tôi thêm kinh sợ.
Cứ như vậy thì không được. Tôi suy nghĩ rất nghiêm túc. Thực sự không ổn... Tôi phải làm gì đó...
Thế nhưng, biết làm gì đây?
Trước tiên, tôi muốn thử vẽ một bức tranh tươi sáng.
Một màu xanh trong vắt, màu của đại dương đang gợn sóng. Từ dưới đáy biển âm u sâu thẳm, một chú ngựa đang bơi hướng lên mặt biển, xuất hiện và tỏa sáng.
Tôi vẽ như đang sống trong một giấc mộng. Vừa vẽ tôi vừa tự nhủ, khi bức tranh này hoàn thành từng chút một cũng là lúc tôi dần dần thoát khỏi vũng lầy tăm tối kia.
Nhưng cái ngày ma quỷ đó đã đến nhanh hơn một bước. Hiroka.Mẹ. Cha. Những người đã cứu rỗi linh hồn tôi, từng người từng người một liên tiếp giáng cho tôi những cú đánh chí tử.
Chuyện gì phải đến sẽ đến, nhưng đối với tôi, đòn đả kích này quá lớn. Thế giới bỗng chốc tối đen, đôi mắt tôi không còn phản chiếu được bất cứ sắc màu nào nữa. Nỗi u uất và hiện tượng nôn mửa ngày càng trầm trọng, năng lực suy nghĩ trở nên hỗn loạn, lúc ấy, đầu tôi luôn trong tình trạng mông lung mờ mịt.
Chữ "chết" thi thoảng thoáng qua não tôi từ năm đầu cấp hai, giờ đây hiển hiện rõ ràng đến lạ.
Tôi có nên chết không?
Ngày hôm ấy, khi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, tôi không thể loại bỏ ý niệm đó ra khỏi đầu được nữa. Cái chết dường như thoải mái hơn, hấp dẫn hơn cuộc sống này rất nhiều.
Có dạo mẹ bị mất ngủ, một người quen đã mua giúp thuốc ngủ bên nước ngoài. Về sau cha nói uống thứ này không tốt nên đã cất đi. Tôi nhớ rất rõ cha cất chúng ở đâu, và thế là vào cái đêm định mệnh, tôi len lén lấy chúng ra.
Trong tâm lý hết sức tự nhiên chứ không phải quyết định hằn học muốn kết liễu mọi thứ, tôi nốc hết nắm thuốc ngủ trong tay.
Và thế là tôi chết.
Chắc chắn tôi đã chết.
"Cậu đã trúng số may mắn, xin chúc mừng."
Rồi một thiên sứ kỳ lạ bất ngờ xuất hiện trước khi linh hồn tôi trôi dạt đi...


"Xin chúc mừng. Cậu đã hoàn thành xuất sắc lần tái thử thách của mình."

Trong khoảnh khắc, những cơn sóng của ký ức chợt trôi xa, khi định thần lại, tôi đã đứng ở khoảng trời giữa thiên giới và trần gian, nơi tôi từng ghé qua.
  Lần này tôi đã có một cơ thể đàng hoàng, trước mắt là Purapura đang khoác áo thụng trắng toát, để lộ đôi cánh trắng sừng sững phía sau lưng. Đó là trang phục của thiên sứ mà lâu lắm rồi tôi mới thấy lại. Cậu ta nói chuyện với phong thái lịch thiệp như ngày đầu tiên gặp nhau.
"Tôi đoán cậu cũng đã nhận ra tất cả rồi, tóm lại mọi chuyện là như thế đấy."
Purapura nhận xét.
"Việc ở trọ không đơn thuần là quá trình tu hành của một linh hồn, mà là để kiểm tra xem những linh hồn đã từng vứt bỏ bản thân mình giống như cậu có thể quay lại cuộc sống bình thường một lần nữa hay không. Nói cách khác, đây là thời gian vận hành tạm thời. Nơi ở trọ đương nhiên sẽ chính là gia đình của cậu. Cậu sẽ nhìn nhận lại những vấn đề của mình ở chính nơi cậu từng thất bại... Mà thôi, chuyện này hợp lý đúng không? Nếu cho biết chân tướng ngay từ đầu thì chẳng còn gì thú vị, nên tôi mới giấu nhẹm đi đấy."
Nghe những lời thú nhận trơ tráo của Purapura, vai tôi dần thả lỏng.
Nói gì bây giờ?
Thôi, không cần thiết.
Ngẫm lại, ngay từ đầu, Purapura đã có cả đống điểm đáng nghi rồi.
"Xét cho cùng thì," cuối cùng tôi cũng mở miệng, "mấy câu hướng dẫn của cậu lúc nào cũng ngưng giữa chừng, toàn bỏ sót những điều quan trọng. Hậu quả là tôi phải chịu bao nhiêu gian khổ. Hóa ra cậu cố tình làm thế?"
"Đương nhiên rồi." Purapura ưỡn ngực lên. "Cậu đã may mắn trúng cơ hội tái sinh duy nhất, phải để cho cậu trải qua vài thử thách chứ. Làm gì có chuyện chỉ cần rút được số là cứ thế sống lại đâu."
"Nhưng chính cậu đã kêu tôi trúng số rồi lại gạt người ta, làm tôi khổ sở chết đi được..."
"Và kết quả là trong lòng cậu đang thầm cảm ơn vì mình có thể sống thêm lần nữa với tư cách là Kobayashi Makoto. Quá tốt!"
Tôi buông tiếng thở dài, chẳng thể nói lại tên thiên sứ kỳ cục này.
Quả đúng như lời Purapura, vốn dĩ tôi đã chết rồi, nếu cứ ôm những cảm xúc u ám cách đây bốn tháng mà chết đi thì sẽ có bao nhiêu hiểu lầm chưa được hóa giải, không biết được vụ tự sát của mình đã ảnh hưởng đến gia đình thế nào, không gặp được Saotome, không được ôm Hiroka khóc sướt mướt trong tay, và cũng không biết đến sự tồn tại của Shoko - người đã cứu sống mình.
Cứ như vậy mà chết đi, vĩnh viễn bị loại khỏi vòng luân hồi...
Quả là đáng mừng khi mọi chuyện kết thúc mà tôi không bị tan biến như đám bọt soda. Từ tận đáy lòng, tôi thực sự cảm kích.
"Sao cậu không thành thật biểu lộ sự cảm kích đó đi?"
Purapura nói và dang rộng hai cánh tay. Tôi bèn suy nghĩ một chút.
"Trước hết, đó không phải tính cách của tôi."
"Ra vậy."

"Thứ hai, tôi đang lạc lối vì mọi chuyện diễn biến quá nhanh."
   "Ồ."
"Thứ ba, tôi ghét bị lừa lắm."
"He he."
"Cuối cùng..."
"Cuối cùng?"
"Dù gì tôi vẫn cảm thấy sợ."
Lầm bầm xong, tôi ngước nhìn Purapura.
"Từ nay trở đi, tôi sẽ thế nào đây?"
Câu trả lời của Purapura rất ngắn gọn.
"Phải thế nào thì sẽ thế ấy, cậu chỉ cần sống tiếp như Kobayashi Makoto trước giờ thôi."
"Cậu sẽ làm gì?"
"Tôi lại tham dự phiên xổ số kế tiếp và đi theo linh hồn đã trúng số."
"Việc hướng dẫn tôi kết thúc rồi sao?"
"Cậu không cần tôi phải hướng dẫn nữa."
"Vậy à?"
"Ừm, vậy đấy."
Giống như muốn khẳng định thêm sự kết thúc, Purapura bắt đầu đập cánh phần phật. Nhìn đôi cánh ấy, không chỉ dũng khí trong người tôi chìm nghỉm mà cả tâm trạng cũng chẳng thể phấn chấn lên nổi.
"Khi nãy, tôi đã nhớ về cuộc sống trước khi tự sát. Và rồi, tôi lại cảm thấy mất tự tin lần nữa."
"Tự tin?"
"Liệu tôi có thể làm tốt khi quay về cuộc sống cũ hay không?

"Tại sao?" Purapura nhăn mặt. "Không phải cậu đã làm rất tốt trong thời gian tái thử thách ư?"
"Vì đó là chuyện của người khác."
Đúng thế. Trong thời gian tái thử thách, Kobayashi Makoto đối với tôi hoàn toàn là một người xa lạ, và nhà Kobayashi chỉ là nơi cư trú tạm thời mà thôi. Chính vì vậy tôi mới có thể cư xử nhởn nhơ đến thế. Tôi cứ thoải mái tiêu tiền, mua những thứ mình muốn mua, nói những điều mình muốn nói, chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì.
"Thế nhưng, mọi thứ sẽ thay đổi nếu là chuyện của bản thân mình. Tôi sẽ trở nên dè chừng hơn, bất an hơn, và cũng keo kiệt hơn nữa."
Bằng chứng là tôi đang bắt đầu phát điên vì hối hận khi đã nướng tận 28.000 yên vào đôi giày thể thao.
Purapura ngừng đập cánh và nhìn chăm chăm vào tôi. Đôi mắt xanh như ngọc lưu ly vẫn trong veo không chút tỳ vết.
Đôi mắt đã lừa gạt tôi, nổi giận với tôi, trêu chọc tôi, nhưng vẫn luôn dõi theo tôi mọi lúc, mọi nơi.
"Cậu có thể xem đó là một chuyến ở trọ của mình."
"Ở trọ?"
"Phải, trải qua một thời gian nữa dưới trần gian, rồi trước sau gì, cậu cũng sẽ quay lại nơi này thôi. Đời người chỉ vỏn vẹn vài chục năm là tối đa. Cậu cứ thoải mái nghĩ rằng, chẳng qua là việc ở trọ kéo dài thêm một chút ấy mà."
"Có thể làm vậy sao?"
Đời người vỏn vẹn vài chục năm.

Chỉ là một chuyến ở trọ dài hạn.
   Có thể nghĩ được như vậy, quả đúng là nhẹ nhõm hơn nhiều.
"Việc ở trọ không hề có luật lệ, mọi người cứ tự nhiên sống theo cách mình thích. Chỉ trừ việc tự rút lui thì không được phép thôi."
"Và cũng không thể từ chối được."
Khi tôi xen vào, Purapura bất ngờ nhướng một bên lông mày lên.
"Cậu muốn từ chối sao?"
Tôi không trả lời. Nói đi nói lại, cũng không hẳn là tôi không muốn quay lại thế giới đó thêm lần nữa.
Purapura gật đầu như nhìn thấu được suy nghĩ của tôi.
"Nếu cậu lại co ro sợ hãi, hãy nhớ tới bốn tháng tái thử thách của mình. Hãy nhớ tới cảm giác cậu đã tự do tự tại mà không trói buộc bản thân như thế nào. Và hãy nhớ tới những người đã ở bên cạnh tiếp xúc cho cậu."
Tôi im lặng nhìn xuống chân mình và nhớ lại bốn tháng qua. Bốn tháng mà tôi đã có rất nhiều ký ức, liên quan đến biết bao người.
Chỉ cần thiếu một trong số họ, có lẽ tôi cũng không còn là tôi.
"Nào, chuẩn bị trở về trần gian thôi."
Purapura nói như thể đang thông báo sắp đến ga tàu cuối cùng.
"Ở phòng mỹ thuật, Shoko đang lo lắng vì sao cậu mãi vẫn chưa quay lại đấy."
Tôi chợt nhớ ra. Đúng rồi, tôi vẫn để Shoko trông ngóng trong căn phòng lạnh lẽo.
"Ở nhà còn có gia đình đang chờ đợi, họ đang bàn bạc về món quà sinh nhật cho cậu vào hai tuần tới."
Tôi gật đầu.
"Mau trở về và ôn bài đi, còn phải thi vào cùng trường cấp ba với Saotome nữa mà."
Tôi gật đầu.
"Hiroka cũng chờ cậu hoàn thành xong bức vẽ màu xanh đó."
Tôi gật đầu.
"Cậu phải ở lại thôi."
Tôi gật đầu. Đúng vậy, tôi phải ở lại...
Sâu trong đáy mắt mình, tôi hình dung đến thế giới đó. Có nhiều người đang mong chờ tôi.
Có đôi lúc, nơi ấy tràn đầy màu sắc đến mức mắt phải hoa lên.
Hãy trở lại vòng xoáy rực rỡ đó.
Để tiếp tục sống, và tràn ngập màu sắc cùng mọi người.
Cho dù ta không biết là màu gì đi nữa...
"Cảm ơn, Purapura." Tôi quay lại nhìn Purapura lần nữa. "Tôi sẽ không bao giờ quên cậu."
"Tôi cũng không quên đâu." Purapura nói với gương mặt vô cảm y như mọi khi. "Tôi đã vất vả biết bao."
"Cậu là người đầu tiên mà tôi tâm sự đấy."
"Bây giờ tôi sẽ bắt đầu công đoạn hướng dẫn cuối cùng."
"Kỳ lạ thật, tôi có thể kể cho cậu nghe bất cứ chuyện gì."
"Đây là hướng dẫn để cậu trở về trần gian. Hãy làm theo lời tôi."
"Ở bên cậu thật sự rất vui đấy."
"Trước hết là im lặng và tập trung."
"Có lẽ bởi vì cậu là thiên sứ..."
"Ngậm miệng vào."
"Có lẽ vì cậu không phải là con người, sẽ không bị tổn thương hay làm tổn thương người khác, nên tôi thực sự rất vui."
"Tôi bảo im lặng."
Cú đánh vào đầu khiến tôi giật bắn mình. Khi tôi rên rỉ ngước lên, Purapura đang liếc xéo tôi với vẻ nhăn nhó.
"Cậu định lừng khừng đến khi nào hả? Mau làm theo lời tôi nói, nhanh nhanh trở về đi. Tôi còn bận phiên xổ số khác kia kìa."
Đây mới đúng là Purapura. Cách nói chuyện có vẻ thô lỗ, nhưng đôi mắt màu xanh lưu ly lại phảng phất nét buồn. Dù chỉ một chút thôi, nhưng với tôi, thế là đủ mãn nguyện rồi.
"Trước tiên, hãy nhắm chặt mắt lại."
Tôi nhắm chặt mắt. Tức khắc, một giọt lệ nóng ấm lăn dài xuống má.
"Hít thật sâu vào."
Tôi hít một hơi thật sâu, ngực tôi căng lên khó chịu.
"Tự nhủ 'Trở về nào!' và cất bước đi đầu tiên. Chỉ có như vậy, cậu mới trở về thế giới của cậu được. Đi đi, Kobayashi. Phải sống thật kiên cường đấy."
Thế là tôi cất bước đi đầu tiên, trở về thế giới của mình...

___________ END ______________