Đọc Truyện theo thể loại

Vẫy tay chào Eun Hee, cô vội vàng rẻ hướng ngược lại mà khẩn trương chạy đến chổ hẹn, sắp đến giờ rồi. Trạm chờ xe bus trước mặt, may quá còn kịp, cô mừng rỡ đặt một chân lên xe thì cách xa sau lưng vang lên một tiếng * ầm *
Mọi người xung quanh quoáy mắt nhìn, cô cũng vậy, quay đầu nhìn lại bên lề đi bộ thì thấy một bà cụ đang bị té, nằm vật vưỡng dưới đất, bên cạnh là những quả cam vàng lăn lóc lộn xộn khắp cả mặt đường. Tên thanh niên vội vàng đứng dậy dựng đứng chiếc xe giao hàng của mình lên rồi nhanh chóng leo vụt lên, chiếc xe tông trúng bà cụ nhanh chóng lăn bánh đi xa khuất
Họ nhìn, họ sầm sì, họ rút điện thoại ra chụp hình, họ còn chút thương hại hỏi " Bà có sao không " nhưng chẳng một ai đỡ bà đứng dậy, ai cũng bận rộn với công việc của mình, ai cũng không muốn tốn thời gian vào chuyện không lợi ích, ai cũng sợ phiền phức
Ruột gan ngứa ngáy, Anna thu hồi một chân trên thềm xe xuống, cô không màng nghĩ nhiều mà chạy đến nâng đỡ bà dậy
- Bà có sao không, con đưa bà đi bệnh viện nha
Mặt bà nhăn nhúm lại, bàn tay run run đặt lên tay cô, níu lấy điểm tựa mà đứng dậy
- Bà không sao đâu, chỉ tê mông một tí
Nói rồi bà rời khỏi tay cô mà cúi người xuống cố nhặt lại những quả cam đang văng bừa làm cảng trở khắp mặt đường
- Để đó con làm cho
- Phiền con quá, bà làm ...
Không để bà hết câu, cô dứt khoát đưa bà đến hàng ghế đợi xe bus ngồi đó, rồi lanh lẹ nhặt sạch những thứ rơi đổ cho vào bịch lớn
- Cảm ơn, con làm bà ngại quá
- Có tí xíu việc mà ngại gì đâu bà, gặp ai con cũng sẽ giúp vậy mà hì hì _ cô vui vẻ lấy tay mình xoa xoa tay bà, nhìn bà cười tít mắt
- Mà con cháu bà đâu ? Sao để bà đi một mình vậy ?
Bà thôi nhìn cô, mà cúi đầu cười gượng một chút, khẽ thở dài
- Cháu bà lập nghiệp ở nước ngoài, còn con bà thì không còn nữa
Cảm giác như khơi lại chuyện buồn của người khác, Anna áy náy vô độ, thủ thỉ nhỏ đủ để bà nghe
- Con xin lỗi, con không cố ý !
- Ha, có gì mà xin lỗi, bà có tài xế riêng đó nhá, chỉ tại bà muốn tự mình đi dạo, lâu lâu nên hít lấy một chút bầu không khí ngoài đường _ Bà cười phá lên cho sự đáng yêu của cô, rồi lấy tay vuốt vuốt lên mái tóc óng mượt của cô _ - Ước chi bà có cháu gái như cháu
- Nếu bà không phiền thì mỗi khi bà cần cháu có thể cùng bà đi chợ hay đâu đó, cháu rãnh lắm
- Được sao ?
Cô gục đầu chắc nịch
- Dạ được
Hai người bất giác có thiện cảm với nhau từ lần gặp đầu mà trao đổi số điện thoại, hứa hẹn cho những lần gặp sau
Bà có ý định tự đi về, vừa đứng dậy thì xương cốt kêu thành tiếng mà đau nhói, di chứng cho cú té ngã lúc nãy bây giờ mới tái phát
Không thể đi nổi, nên Anna đưa bà leo vọt lên chiếc taxi đến bệnh viện gần đó
Lo mọi thủ tục cho bà xong, Anna áy náy để bà một mình lại phòng bệnh mà chạy đến điểm hẹn
Đồng hồ điểm 7h15
Đã lỡ hẹn một tiếng hơn, chắc hẵn Hoseok đã đi về rồi. Cô lấy điện thoại ra gọi cho anh, hồi chuông vừa kêu lên chỉ một nhịp là đã nghe chất giọng khàn ấm của anh bên đầu dây bên kia
- Oppa à, em xin lỗi đến muộn. Bây giờ em chạy đến còn kịp không anh
- * Anh thở phào ra một hơi * Anh cứ ngỡ em không đến, em đang ở đâu ?
- Bệnh viện ạ, bây giờ em đến anh liền nhé
- Em làm gì ở đó ? Em bị gì à ? Khoang khoang đừng đi đâu nữa, anh sẽ đến, gửi địa chỉ cho anh
* Tút Tút Tút *
Cô chưa kịp kể gì thì anh đã vội tắt máy chắc đi lấy xe, cô nhắn tin địa chỉ cho anh rồi ngồi ở thành ghế trước cửa bệnh viện đợi
- Anna à, em không sao chứ ? _ Thời gian chỉ 10p là Hoseok đã xuất hiện, anh cau mày nghiêm trọng, ánh mắt anh đầy lo lắng đối mặt cô
Anna cười thẹn rồi kể rõ mọi chuyện cho anh nghe, anh cười nhẹ nhõm, ngồi ngã người ra ghế thở phào
- Ũa mà cô là ai ? _ Lúc này anh mới để ý đến sự khác lạ nơi cô mà giật mình sửng sốt
Chỉ cần vuốt lại một tí tóc bị xù thì Anna trông hệt như cô búp bê kiểu Nhật xinh xắn mang chiếc váy hồng, ngoại hình chẳng còn gì liên quan đến Anna anh thường thấy
Anh vẫn chưa thôi ngạc nhiên mà trầm trồ nhìn cô, khiến Anna ngại đến đỏ mặt mà chạy vội đi nơi khác
- Hey, đợi ... oppa... với
Hoseok cùng cô đến chổ đổ xe của anh
Không phải là chiếc xe moto phân khối lớn ngầu lòi mà cô hình dung trong mơ, mà là một chiếc o tô thể thao màu xanh lá chuối nổi bật
Nhìn style ăn mặc đường phố của anh, cô cứ nghĩ anh sẽ thích thứ gì bụi bặm, dữ dằn hơn một tí chứ
- Em cứ tưởng rằng anh đi moto cơ _ cô vừa nói vừa cười cười thích thú
- Em thích điều đó sao ? _ Hoseok bấm nút mở khóa xe, quay đầu lại, nhón mày nhìn cô
- Không, không, tại style của anh khiến em nghĩ rằng anh sẽ thích mấy thứ bợm ngầu như vậy _ cô vén cọng tóc vướng víu ra sau tai mà tiến lại cánh cửa xe đã được anh mở sẵn chào đón
- Cảm giác ngồi lên chiếc xe tốc độ đó đáng sợ lắm, anh không ngầu được vậy đâu _ anh nheo hai mắt lại làm trò, tạo ra khuôn miệng trề xuống hình vòm
Cô cười phà rồi khép nép ngồi vào trong xe, chiếc xe cùng nụ cười trên môi hai người lăn bánh đi
* Trong xe *
- Em muốn đi đâu ?
- Em không biết nữa, đâu cũng được ?
- Đi tắm sông, đi hông ?
- Oppa này
- ....
- Anna này, lần sau đi cùng anh em không cần phải ép bản thân mang thứ khiến em khó chịu đâu
- Dả ?
- Chỉ cần là em thì đối với anh đã rất đáng yêu rồi
Hoseok thấy được cử động khép nép không tự nhiên của cô, cũng thấy rõ cô cứ dùng tay khéo chiếc váy xuống vì sợ nó sẽ vấp lên
Anna mím môi chớp nhẹ đôi mắt, quay sang hỏi Hoseok
- Anh không thích ?
- Không _ Anh dứt khoát
Cô lặng lẽ u tối sắc mặt xoay người ngồi ngay thẳng lại, đầu cuối xuống nhìn bàn hai bàn tay đang nắm chặt lại của mình
- Anh sợ những chàng trai thấy em sẽ hồn bay phách lạc đâm mình vào cột đèn giao thông, gây ra đại hoạn cho Hàn Quốc mất
Anna dùng hai tay che mặt mình, lấp đi hai má đang đỏ bừng vì ngại đó, Hoseok tấp xe trước khu trò chơi bằng xu rất lớn
- Nơi này mới khai trương, em có muốn ghé thữ không ?
Đúng sở thích cô quá rồi còn gì, Anna hào hứng gục đầu lia lịa
Vào hầm gửi xe, cứ nghĩ sẽ lên thẳng khu trò chơi, ai ngờ Hoseok nắm lấy cổ tay cô, dắt cô vào khu mua sắm bên cạnh, ghé vào quầy bán giày dép
- Đôi giày đó làm em đau sao không nói anh, chân em đỏ hết rồi kìa
Anna cúi xuống nhìn vết đỏ do dây giày tạo thành, có chút cảm động trong đôi mắt, cô ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, đợi anh đi một vòng xem mẫu
Hoseok làm việc gì cũng nhanh, mọi đắng đo của anh chỉ vỏn vẹn chưa đầy 2 phút đã mang đến mẫu đồ vừa ý đặt xuống sàn
Anh ngồi thấp xuống, giúp cô thay đôi giày sandal bằng da thô cứng kia ra
- Ôi, thoải mái quá cơ, anh cũng phải mua một đôi như vậy mới được _ Hoseok đắt chí gục đầu hài lòng
Hoseok có những suy nghĩ đơn giản, không biết câu nệ đến mắc cười. Thay vì được hoàng tử mang vào chân đôi giày pha lê giống như Lọ Lem
Thì Anna được Crush mang vào chân một đôi dép lào !
Hoseok cười thích thú rồi cũng tháo bỏ giày, tậu hẵn một đôi y hệt mang vào chân
Thế là hai người hài lòng sãi bước đều, tận hưởng món đồ đôi đầu tiên cùng nhau
* Tại khu trò chơi *
Đứng giữa phòng nhìn hàng chục cái máy trò chơi điện tử liên tục nháy đèn. Anna thích thú rộn ràng cả lên, rất lâu

«  19. Cô đi đâu

21. Khó chịu »

Loading...
#bts #fanfiction #suga #suga-bts #yoongi

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm