12. Mua chuộc tinh thần.

Tùy Chỉnh


Anna sau khi bỏ chạy liền lao vào cửa hàng tiện lợi gần đó đợi Eun Hee, tiện thể mua ít mỳ cùng vài món ăn nhanh. Cô tìm mua trà thì vô tình thấy loại caffe tươi đang rất nổi tiếng là ngon lắm, chợt nhớ ra nhà cũng đã hết caffe, biết Min Yoongi mỗi tối ngồi vào bàn làm đều uống, nên cô cũng tiện tay gom vài hộp cho vào giỏ. Dù gì cũng tính bằng thẻ của anh ta chứ cô không mất đồng nào.
- " Hey, có bao giờ thấy uống caffe đâu mà mua nhiều vậy?" Eun Hee vào đến nơi liền khoác vai Anna đang ở quầy tính tiền.
- " Mua cho tên ở nhà! "
- " Sao nay quan tâm người ta vậy? "
- " Tiện thôi mà, quan tâm gì chứ. "
Câu hỏi của Eun Hee bất chợt làm cô để ý, chẳng phải là cô đang quan tâm anh ta thật chứ? Chắc không đâu, không đâu, chỉ là tiện thôi, tiện thôi. Anna dù một chút cũng không dám nghĩ rằng mình đã có chút động tâm với anh mà tự trấn an bản thân.
Khóa học chính thức bắt đầu lúc hai giờ chiều nên khi kết thúc cũng chỉ mới bốn giờ, Anna lại cùng Eun Hee đi ăn chơi đến tận tám giờ tối mới về. Nghĩ lại có chồng mà được tung tăng thoải mái còn hơn lúc độc thân, mẹ Jeon mà biết con rể của bà bị bỏ bê như vậy thì đằng nào Anna cũng lãnh đủ hậu quả.
Cánh cửa sau khi vang lên tiếng "tít" thì mở ra, có lẽ Min Yoongi vẫn chưa về bởi nhà tối đen không có lấy một giọt đèn. Tháo đôi giày nóng nực ra khỏi chân, cô tiện tay bật công tắc điện, ngay trước mắt cô là chiếc áo khoác của anh nằm lăn lóc trên ghế sofa, đôi giày da anh thường dùng cũng bừa bãi giữa sàn gỗ.
Thật kì lạ, vì trước giờ Min Yoongi luôn là người rất ngăn nắp, kỉ cương, chưa bao giờ bừa bộn như vậy cả. Trong lòng liền bị cảm giác lo lắng thôi thúc.
Những nơi hiện trong tầm mắt đều không thấy anh, Anna đến gõ cửa phòng làm việc. Sau vài hồi "cốc" cô chẳng nghe được âm thanh nào hồi đáp, không thể ngăn nổi sự tò mò, Jeon Anna mạo muội mở cửa, thò đầu vào nhìn.
Căn phòng vốn tối đen như mực nay được chút ánh sáng từ khe cửa chiếu vào, "quà tặng" kèm theo đó là tiếng nói bé xíu của thiếu nữ:
- " Min Yoongi... Anh có đó không? "
- " Vậy ra là chưa về hả? " Không một động tĩnh, Anna hỏi lại lần cuối.
Đến khi sự im lặng làm cô chán ngắt, chuẩn bị rời đi thì giọng nói ủ rũ của Min Yoongi mới nặng nề xuất hiện:
- " Chuyện gì? "
- " Ủa đây nè! Chơi trò gì mà ngồi trong này tắt đèn thấy ghê vậy? "
Anna vào phòng bật công tắc đèn, cô thấy anh vẫn ngồi ở ghế dựa như mọi hôm. Chỉ hơi khác dáng vẻ thoải mái thường khi, bởi quần tây và áo sơ mi công sở chật chội còn khoác trên người, kèm theo đó là một bản mặt uể oải, một đôi mắt nhỏ lờ đờ và một điệu độ chán chường hơn ngày thường gấp mấy lần.
- " Anh đã ăn gì chưa? " Anna ngập ngừng hỏi thăm, anh như vậy làm cô bỗng thấy xót ruột.
Min Yoongi hiện đang đấu tranh với đống suy nghĩ đúng sai trong đầu. Công việc, tình cảm, gia đình đều vì sự trách nhiệm mà trở thành gánh nặng đè lên đôi vai cô độc, cảm xúc của anh bây giờ gói gọn lại bằng từ hỗn độn. Cộng thêm Anna "phiền phức" ở đây, chỉ khiến anh thêm mỏi mệt .
- " Không! Cũng không cần lo! " Trả lời qua loa để cô thỏa lòng còn nhanh chóng rời đi, Yoongi cũng không màng nhìn cô lấy một cái, mắt lơ đãng vào tập tài liệu trên mặt bàn.
Vào gian bếp xếp phần đồ ăn đã mua cho Yoongi lên dĩa, Anna đặt thêm một cốc nước và ly caffe vừa mới pha xong vào khay.
Hai tay bưng bữa ăn tối được chuẩn bị chu đáo đến phòng làm việc cho anh, cô tự thở ngắn thở dài cho bản thân. Thật chẳng hiểu vì sao lại tự dưng đi lo lắng cho tên khó ưa này, anh ta đói no đáng lẽ nên mặc kệ mới đúng, ấy vậy mà lương tâm lại không nỡ phớt lờ đi.
Cốc cốc cốc.
Lại im lặng, có nghĩa là không từ chối thì có thể vào mà đúng không? Sự mỏi tay làm Anna dẹp đi cái đắng đo lịch sự mà mở cửa đi vào.
- " Ăn gì đi rồi làm việc! " Cô đặt phần đồ xuống trước mặt anh.
Min Yoongi có vẻ không mấy chào đón, anh đưa đôi mắt lạnh tanh nhìn cô đầy nghi hoặc.
Biết là lại nghĩ xấu về nhau, Anna nhanh chóng phân bua:
- " Đúng ra thì trách nhiệm của tui là phải nấu ăn, mà tại hôm nay bận đi học nên không làm được, để anh đói rồi anh mách mẹ sao? "

- " Ừ, ra ngoài đi! " Yoongi lấy tay quắc ra dấu đuổi cô đi rồi tiếp tục công việc nhìn ngắm tập tài liệu.
Anna tò mò dõi theo hướng mắt của anh, thì thấy ngoài cái bìa màu đen ra thì đống tài liệu trong tập đó chỉ toàn là giấy trắng. Cô có chút động tâm khi chứng kiến sự não nề anh xây lên dày cộp như vậy, lần nữa mở lời:
- " Caffe này ngon lắm à nha, uống thử đi! " Anna vừa nói vừa đẩy cốc ly đến anh.
Yoongi cau mày, vẫn điệu bộ điềm tĩnh quay qua đối cô:
- " Cô đang muốn xin điều gì? "
- " Không, chỉ là tiện thôi, tiện thôi... " Anna cười gượng đáp trả, nén đi sự ngại ngùng cô liều mình hỏi thăm " anh có chuyện gì buồn à? "
- " ... "
- " Để tôi kể chuyện cười cho anh nghe đỡ buồn nha? "
Phiền phức quá đi chứ, nhưng dù gì đó cũng là thiện ý, anh gục đầu tiếp nhận thử xem sao.
Anna hứng khởi kéo chiếc ghế nhỏ sau lưng rồi ngồi xuống kế bên, bắt đầu luyên thuyên:
- " Ở làng nọ, hàng năm đều tổ chức cuộc thi vắt sữa bò, ai vắt nhiều sữa nhất sẽ thắng cuộc. Năm nay như thường lệ, cuộc thi được tổ chức với sự tham gia của rất nhiều thí sinh. Qua vòng loại, ban tổ chức chọn được ba thí sinh có thành tích cao nhất vào chung kết thi vắt sữa tính thời gian. Sau một ngày nghỉ ngơi, ba thí sinh bắt đầu trổ tài vắt sữa. Kết quả, người thứ nhất, sau một giờ hì hục, vắt được bốn lít sữa. Người thứ hai, vắt được ba lít và người thứ ba chỉ vắt được nửa lít. Nhưng kết quả người thứ 3 lại được giải nhất, anh biết vì sao không? "
- " Không? " Yoongi bắt đầu thấy tò mò, anh nhón mày nhìn đợi câu giải.
- " Vì ban tổ chức đã đưa lộn con bò đực cho anh ta haha... Thấy mắc cười Không? "
- " ... "
- " ... "
- " ... "
- " ... "
- " ... "
- " ... "
- " Ha ha mắc cười quá, giờ thì ra ngoài đi cho tôi làm việc. " Khuôn miệng lép nhép cho có lệ, Min Yoongi còn không cười nổi một cái.
Biểu hiện của anh làm Anna thấy "quê một cục", cô nhẹ nhàng đứng dậy đặt chiếc ghế về lại vị trí cũ rồi cùng sự xấu hổ chuồn khỏi đây.
Sau khi cánh cửa phòng khép lại, Anna đã đi ra ngoài hẳn thì Min Yoongi trong này mới phì cười thành tiếng:
- " Gì mà vắt sữa con bò đực chứ hahaa... "
Đặc sắc nhất không phải là câu chuyện kia mà là nét mặt sượng sùng của Jeon Anna lúc bị chọc, đó mới là thứ làm anh tâm đắc.
Qua trận cười, Min Yoongi mới bị mùi thơm của caffe "đánh thức", anh vương tay đón lấy ly sứ còn ấm, đưa lên môi nhấp thử một ngụm thì mắt đột nhiên nhắm nhẹ lại một hồi. Nó ngon lắm, rất vừa ý anh.
Cả ngày nay còn chưa ăn mà lại uống caffe nên bụng của anh trở nên đau quằng khó chịu. Thế là cũng phải xử lí hết phần trên bàn để phủi đi cơn xót dạ dày. Ăn xong thì thấy khát, mà khát thì phải uống nước. Phút chốc mâm đồ Anna chuẩn bị đã hết sạch sẽ.
Tự dưng nghĩ đến Anna là anh lại thấy mắc cười, điều đó cứ lặp lại vô tình giúp anh quên đi bao suy nghĩ nặng nề của ngày hôm nay. Chuyện cười, ly caffe, phần ăn và cả cốc nước lọc này đã thành công mua chuộc lại tinh thần cho tên đáng ghét Min Yoongi rồi.