[2]

Tùy Chỉnh

Cuộc đời, là đang thử thách anh và cô, hay đang trêu đùa trên tình cảm của hai người?
Cô lau nước mắt vào tay áo, rồi gục mặt sang một bên vai, dụi đôi mắt nhắm chặt vào chiếc áo cũ đã hơi sờn.
Khốn nạn.
Cô muốn khóc quá...
....
Tối trước ngày anh đi. Anh ngồi khắc tên mình và cô vào một tấm gỗ mỏng màu sáng. Đường vân chi chít lượn vòng trên bề mặt, vẽ nên một bức hoạ độc đáo với nhiều nét chấm phá hoàn hảo. Anh khắc cẩn thận, tỉ mỉ, chiếc dao nhỏ di chuyển thoăn thoắt trên tay anh. Trông anh chẳng khác nào một nghệ nhân lành nghề. Cô nhìn anh một hồi rồi tiến lại gần anh. Kéo ghế bên cạnh ngồi xuống, cô hỏi tại sao anh lại làm cái này, nhưng anh chỉ bảo là di vật nếu có may anh không về nữa. Cô suýt ứa nước mắt, gắt anh vài tiếng rồi bỏ đi. Anh cười.
- Hai đứa lại cãi nhau đấy à?
Mẹ anh từ trong buồng đi ra. Sức khoẻ của bà vốn đã không tốt, mấy hôm nay lại thức khuya khóc cạn nước mắt, trông thể trạng bà tiều tuỵ hẳn đi. Ngoài mặt bà luôn cười cười nói nói, bảo rằng lần này đi là việc tốt, không phải ai cũng có cơ hội được giúp dân giúp nước như con trai bà, nhưng cứ đêm đến, bà lại nằm một mình vật vã trong cơn đau xé lòng.
- Sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu... Mẹ yên tâm.

Giọng anh ngập ngừng, nhẹ bẫng. Anh đứng dậy kéo ghế cho mẹ rồi đỡ mẹ ngồi xuống. Mẹ anh mân mê mảnh gỗ anh đang khắc dở trên bàn rồi khen đẹp. Anh chỉ cười.
- Có một điều mẹ vẫn luôn thấy áy náy và lo lắng suốt mấy ngày nay. - Mẹ anh nhìn lảng đi nơi khác. - Han t/b. Con bé mới chỉ về làm dâu nhà ta chưa lâu, đã sắp phải chịu cảnh xa chồng. Mẹ cũng già yếu, chỉ sợ không giúp gì nhiều cho nó được. Thời gian tới coi như phải gánh vác hết mọi chuyện trong gia đình, mẹ chỉ lo con bé quá sức, lại không có chồng kề bên...
- Mẹ, - anh nở một nụ cười hạnh phúc. - con tin t/b, rất tin t/b. Tuy rằng cô ấy thực sự cần được chở che, nhưng cô ấy biết cách để mạnh mẽ. Con tin cô ấy biết cách để đối mặt và vượt qua những khó khăn này.
Mẹ anh bật cười, đầu hơi cúi xuống như sắp khóc. Rồi bà ngẩng lên, cố lấy giọng bình tĩnh hỏi trêu.
- Lần này đi chưa chắc đã về được. Con không định để lại gì cho mẹ làm tin đấy sao?
- Mẹ à... - Anh nhìn người trước mặt, ánh mắt sáng lên nhưng không giấu nổi vẻ lo âu. - Mẹ còn giữ rất nhiều ảnh của con cơ mà. Với cả, đâu đâu trong căn nhà này... - anh ngập ngừng - mà chẳng có hình ảnh của con.
Mẹ anh cười hiền, đưa tay mân mê mái tóc của anh.
- Nhưng nếu con không về...
- Mẹ... - anh nắm chặt hai bàn tay gầy gò xương xẩu của bà. - Mẹ đừng nói thế. Mặc dù một mạng sống của con trong cuộc chiến lần này là rất nhỏ bé, nhưng xin mẹ hãy tin con. Con nhất định sẽ về.
- Con hứa? - Mẹ anh hỏi, ánh mắt bà khẩn thiết cầu xin.
- Vâng... - Giọng anh uất nghẹn. - Con hứa.