Đọc Truyện theo thể loại


Chỗ này chỗ nọ ai mà biết chỗ nào? Cái tội của cậu là cứ lấp lửng đấy. Cái tội của cậu còn là chưa tìm hiểu sự việc đã làm lơ tớ, tự cho phép mình giận tớ, coi tớ như người xa lạ.
Sau buổi tập kịch bản với Thái, Võ Đình Nguyên Anh chính thức cạch mặt tôi, nhắn tin không trả lời, thi thoảng tình cờ tới trường có giáp mặt nhau liền coi như người xa lạ. Tôi vắt kiệt não cũng không tài nào hiểu nổi lý do, trong khi đó Mẫn Tiên lại kết luận như rất thông thái.
-"Thì nó thích mi đó, xong nó tưởng mi thích thằng Thái nên nó tủi thân."
-"Chị bị điên à?"
Mặc kệ tôi càu nhàu, bà ấy vẫn cứ thao thao bất tuyệt.
-"Thì chả, cái câu trong tờ giấy đó...Kiều, tớ chết mê chết mệt cậu từ lâu rồi, khi tớ cầm tay dắt cậu chạy dọc trên đại lộ Champs-Élysées đi xem pháo hoa, tớ đã trúng tiếng sét ái tình với cậu mất rồi."
-"Hâm à? Khoảng cách giữa từ "tớ" và chữ "c" chỉ đủ một từ thôi, "chết mê chết mệt" là bốn từ lận đó đồ hâm ạ."
-"Ừ thì đại loại thế."
Đại loại cái gì chứ? Có mà chị còn đang mải nhắn tin với Alex ấy.
-"Vì sao Thái làm làm vậy?"
-"Chắc nó biết Nguyên Anh thích mi nên trêu, bọn con trai mà, đùa dai lắm."
Bọn con trai hay đùa dai thì tôi hiểu được, nhưng việc Nguyên thích tôi thấy nó cứ kiểu gì ý, liệu cậu ấy có thích tôi chút nào không nhỉ? Cậu ấy khen tôi xinh mà, nhưng thấy một người xinh nghĩa là thích người đó ư? Nếu ai đó thích tôi, lẽ ra phải như mấy cậu bạn tán tỉnh tôi hồi cấp hai chứ nhỉ? Phải hay lẽo đẽo theo tôi, tỏ tình với tôi, nói những lời yêu thương sến sẩm, Nguyên, dường như không thế thì phải?
Chẳng rõ vô tình hay cố ý, mỗi lần tôi xuất hiện, cậu ấy liền quay sang thân thiết với những bạn nữ khác hơn. Khi thì dạy các bạn ấy nhảy, khi thì cười đùa dưới căng tin cùng nhau, có lúc thấy chiếc ghế trống, tôi đã rất cố chạy thật nhanh để tới ngồi cùng cậu ấy, nhưng Nguyên liền nhảy qua chỗ đối diện, khoác vai Misu đầy tình tứ.
-"Nó cố ý làm mi ghen đó, mi giả bộ ghen đi cho nó sướng!"
Mẫn Tiên mấp máy môi thôi nên xung quanh chỉ có tôi hiểu những gì chị nói. Tôi không tin lời chị mình lắm, nhưng hai má chợt ửng hồng, tôi nhắn tin hỏi chị làm cách nào để giả bộ, chị từ tốn nhắn lại.
"Đứng dậy hắt cốc nước vào mặt con Misu, sau đó tát cho thằng Nguyên Anh vài phát rồi khóc tức tưởi rời khỏi."
Sặc! Chuyên nghiệp dữ vậy trời? Bài bản quá, tôi chịu không theo nổi. Bên kia bạn Ánh Dương quan tâm gắp từng miếng salad cho bạn Nguyên Anh, điện thoại tứ phía lén lút giơ lên chụp trộm, các nhóm chat nhận được tin hoạt động hết công suất. Mọi người buôn chuyện nhiều lắm, tôi đọc lướt ấn tượng mỗi với một bạn bảo chỉ cần được học chung trường với thần tượng thôi đã hạnh phúc lắm rồi, việc thần tượng thân với ai bạn không quan tâm.
Tôi buồn là mình chả được như thế! Mọi việc nó cứ đập vào mắt, bụng dạ bực bội khó chịu, tôi ăn luôn hai hộp salad đầy, một hộp trộn giấm táo của tôi và một hộp sốt kem tươi của Mẫn Tiên. Cắm đầu cắm cổ ăn, xong xuôi mới phát hiện Mẫn Tiên vẫn đang ăn hộp của chị ấy, tức cái hộp tôi vừa ăn là của Thái.
Nhưng là của Thái mà? Thái không mắng tôi thì thôi chứ mắc mớ gì Nguyên phải lườm tôi ghê thế? Ngay cả cốc nước Thái định rót cho tôi Nguyên cũng giật mất. Cậu ấy tu một hơi rồi đi thẳng, Misu chạy theo Nguyên để lại Thái ở đằng sau giận dữ đá ghế. Tôi đã rất bất ngờ, bởi tôi nghĩ Thái nhút nhát. Tôi cũng biết lý do vì sao bạn chọc tức Nguyên, nghĩ ngợi cả mấy tiếng liền, rốt cuộc sau giờ học năng khiếu tôi lấy hết can đảm tới gặp Nguyên.
-"Hôm đó là Thái hẹn tớ nhờ sửa kịch bản cho tiểu phẩm của buổi Prom vì Misu không chịu góp ý kịch bản cùng cậu ấy..."
Tôi chưa kịp nói hết thì Misu đã nhảy vào chặn họng.
-"Kiều Anh, cậu đổi trắng thay đen, rõ ràng cậu nhắn tin hẹn Thái ra để tỏ tình mà, kịch bản gì? Cậu bịa thì cũng phải có lý chút chứ? Bọn tớ đâu có tiểu phẩm nào cho buổi Prom đâu?"
Các bạn học khác xúm lại gần, tôi tức tối lôi máy ra muốn chứng minh. Tiếc rằng, tin nhắn Thái gửi đã không cánh mà bay. Thế nhưng tin nhắn tôi không hề gửi Thái thì lại điềm nhiên có trong máy cậu ấy.
"Gặp tớ được không Thái? Tớ ủng hộ hay quan tâm tới Nguyên Anh một phần cũng vì cậu mà, vì cậu ấy là bạn của cậu, và cũng bởi vì cậu ấy là trẻ mồ côi, rất đáng thương, cậu hiểu không? Cậu hiểu cũng được mà không hiểu cũng được, nhưng làm ơn đừng giận tớ nữa, cho tớ một cơ hội được không?"
Tôi đã hiểu vì sao Nguyên giận đến thế! Một người có lòng tự trọng cao như cậu ấy, nghe tới cụm từ "trẻ mồ côi", nghĩ người ta thương hại mình, chẳng biết sẽ tổn thương tới mức nào?
-"Là Thái viết, sau đó cậu ấy xoá tin nhắn trong máy tớ."
Tôi khẳng định, Trường P547 lắc đầu phủ nhận.
-"Không phải, Thái hiếm khi soạn tin nhắn có dấu như vậy."
-"Giọng văn này của cậu mà Kiều Anh? Từ cách ngắt nghỉ tới cách đặt dấu câu, y hệt trong tập kịch bản của cậu."
Mấy bạn nữ lớp tôi nhao nhao, ức điên người, tôi một lần nữa nhấn mạnh.
-"Không phải tớ, nhất định là Thái lén dùng điện thoại tớ trong lúc tớ mải sửa kịch bản."
-"Cậu im đi! Đừng vô liêm sỉ như vậy, Thái mà nói dối thì trên đời này không ai biết nói thật cả."
Misu quát tôi, Mẫn Tiên điên máu xông tới, bị Trường, Công, Vũ của P547 giữ rồi mà chị ấy vẫn phừng phừng khí thế.
-"Mày bảo ai vô liêm sỉ? Mày dám nhắc lại không con khốn? Bà lại phang cho vài nhát bây giờ!"
-"Thôi mọi người đừng cãi nhau nữa, cứ coi như là tớ viết tin nhắn này đi. Là tớ hại Kiều Anh, được chưa Kiều Anh?"
Bạn cúi đầu xin lỗi tôi, đôi mắt đượm buồn, người co rúm lại vì sợ sệt. Còn tôi trong mắt các bạn học lúc này chẳng khác gì một đứa hèn hạ dám làm không dám nhận. Tôi cảm giác ai cũng khinh mình, chỉ trừ Mẫn Tiên.
-"Nhút nhát khỉ gì loại mày? Mày là thằng giả tạo nhất mà tao từng biết! Để tao chống mắt lên coi mày có diễn được từ giờ tới cuối đời không? Cả thằng trưởng nhóm nữa, mày là một thằng ngu si tứ chi không phát triển."
Chị ấy cứ sồn sồn lên, chút uất ức, chút tủi thân, tôi chạy tới chỗ Mẫn Tiên lôi chị về. Lại một lần nữa tôi được trở thành topic hot của trường, một lần nữa nhân phẩm của tôi bị chà đạp. Quen rồi nhưng vẫn buồn, những lời họ mắng nhiếc không khiến tôi buồn nhiều bằng thái độ của ai kia.
-"Thôi phải thông cảm, P547 bọn họ chơi với nhau bao nhiêu năm trời, ở ký túc xá cùng nhau như anh em ruột thịt, Nguyên tin tưởng Thái hơn cũng có lý."
Mẫn Tiên phân tích, cứ như chị và cái đứa chửi đổng lúc ở trường là hai người hoàn toàn khác nhau vậy. Chị ấy là thế đó, nhanh giận nhưng nhanh nguôi, còn nói lời an ủi tôi nữa, còn mách nước tôi ngày mai chạy tới ôm chầm lấy Nguyên thút thít kêu oan, căn bản bọn con trai nó tin hay không thì nó cũng dễ tha thứ ý mà. Ngặt nỗi tôi không làm vậy được, vì tôi cũng đang giận Nguyên. Tôi biết là hơi bất công với cậu ấy, nhưng lòng tôi, cứ giận giận thôi.
Tại sao chưa một lần nào cậu ấy hỏi lại tôi chứ? Đâu phải chúng tôi không có cơ hội gặp gỡ nhau? Chẳng phải chúng tôi cùng tên chữ "A" nên được xếp cặp đấu với nhau trong giải cờ ca rô hay sao? Suốt năm tiếng liền, trong phòng chỉ có hai người, đủ riêng tư như vậy mà cậu ấy cũng lười không mở lời.
Vâng, ván cờ ca rô năm tiếng, có lẽ cũng là

«  Chap 15: Tớ cố ý để cậu cầm về

Chap 17: Ngày tớ kết hôn, cậu sẽ tới chứ?  »

Loading...
#damme #hoaibao #tiểu-thuyết-thiếu-niên #tothichcau #tuoitre

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm