Đọc Truyện theo thể loại
- Nàng biết tất cả, vậy tại sao còn giả vờ. Hả?- Khả Thanh đấm vào ngực Cảnh Tịch một cái, nước mắt không tự chủ rơi xuống gò má, lăn dài xuống, rớt xuống vùng đất thấm không ít máu binh sĩ tử trận.
Cảnh Tịch chịu đau cũng không hé răng, chỉ nắm lấy tay Khả Thanh trong tay mình, âu yếm nhìn nàng. Quả thật ước mong của nàng cũng chỉ là được ở bên các nàng vào thời điểm cuối đời của mình, nàng biết nàng sắp chống không được bao lâu.
- Nàng thật là.. thật là..
Nước mắt như thác tuôn xối xả xuống, Cảnh Tịch không rối rít lau đi nước mắt cho nàng, chỉ ôm lấy nàng vào lòng. Để cho nàng khóc trong lồng ngực của mình, bản thân nàng cũng rơi nước mắt, nàng cũng chỉ tham lam một vài phút cuối đời.
- Nếu nàng đã biết, nàng giữ An Trúc lại.. Nàng ấy sẽ đau đớn như thiếp.. Cuộc chiến này nên kết thúc đi - Khả Thanh nấc nghẹn, nói.
Thì ra, năm ba mươi hai tuổi Cảnh Tịch mất đi là có thật. Cảnh Tịch biết điều này khi cơ thể mình càng lúc càng mỏi mệt, nàng biết nàng sắp chống đỡ không nỗi nữa rồi. Nàng chỉ nghĩ cho cảm tình của nàng mà chưa nghĩ cho cảm tình của An Trúc, nếu nàng mất đi, nàng ấy sẽ rất đau đớn. Phải rồi, sẽ đau như xé tim xé phổi.
Thế nên trong giây phút đó, Cảnh Tịch quyết định thả cho An Trúc về với Nam quốc, cũng như giúp cho hàng ngàn hàng vạn binh sĩ bình an về với gia đình mình. Tối đó, Cảnh Tịch thoa một chút son hồng lên môi mình, thôi không buộc tóc cao nữa mà chỉ nhỏ nhẹ thả dưới vai. Nàng đi vào bên trong lều của An Trúc, nhìn nàng ấy một chút, sau đó thẳng thắn mà nói:
- Nàng biết tại sao trận chiến này bắt đầu không?
Vẫn như ngày nàng lạnh lùng tước đoạt đi trinh tiết của An Trúc, điệu bộ lạnh lùng đó lại áp lên nàng một lần nữa, nụ cười mà nàng chán ghét nhất trên đời.
An Trúc không thể nào chấp nhận được thái độ này của Cảnh Tịch, nàng chau mày, tâm có chút ẩn nhẫn đau đớn.
- Đại nương của nàng mất rồi, là ta đã cản thư của phụ thân nàng gửi đến.
Đầu An Trúc như ngũ lôi oanh đỉnh, nàng choáng váng, lùi xuống vài bước để dựa vào chiếc bàn gỗ trong lều. Cảnh Tịch muốn tiến lên đỡ nàng ấy nhưng nàng bặm môi lại, dặn lòng không thể nào bước lên.
Đại nương của nàng mất rồi? Mất bao lâu rồi? Nàng còn chẳng nhìn nàng ấy được lần cuối. Khóe mắt bỗng chốc cảm nhận hơi nóng ập đến, câu nói không rành mạch, hỏi Cảnh Tịch.
- Tại.. tại sao ngươi lại làm vậy, Cảnh Tịch?
Chẳng bao giờ An Trúc muốn gọi thẳng tên họ của Cảnh Tịch, trong phút thất thần này nàng đã dùng ánh mắt lạnh lẽo gọi hai tiếng Cảnh Tịch. Lòng Cảnh Tịch như bị ai đó hung hăng dùng dao đâm rồi còn kéo dài một đường, đau đớn còn hơn khi nàng bị kiếm đâm vào cơ thể. An Trúc xoay mặt đi rơi nước mắt, đại nương, đại nương. Nàng gọi thầm trong miệng.
- Thì ra cữu cữu nổi giận như vậy là do ngươi. LÀ DO NGƯƠI!! Ngươi nói ngươi yêu ta, giả dối, giả dối hết!!- An Trúc hét to, nàng đem vật dụng trên bàn ném vào người Cảnh Tịch. Cảnh Tịch không né cũng chẳng có việc gì phải né, nàng đi lại gần An Trúc, mỉm cười, nụ cười này phải cố gắng lắm mới nặn ra được.
- Còn không phải vì yêu ngươi..? Nếu ta để ngươi nhận thư, ngươi có ở bên cạnh ta không? Hay là ngươi tức tốc chạy về.
Từng bước từng bước đi lại gần chỗ An Trúc, Cảnh Tịch ngả ngớn cười, nụ cười đó làm An Trúc ghét vô cùng. Nàng giơ tay lên, tát thẳng một bạt tay xuống mặt Cảnh Tịch, nụ cười bỗng chốc trở nên méo xệch. Cảnh Tịch không nói gì, chỉ xoay lưng rời khỏi. Nàng chưa ra khỏi lều đã nghe giọng An Trúc nức nở, tâm như ai đó cấu xé nàng.
- Thì ra.. cuối cùng ngươi vẫn là nghiệt duyên của ta.
- Người đâu, giam Hiền phi lại.
Lời nói cuối cùng Cảnh Tịch lưu lại cho An Trúc chính là giam Hiền phi lại. Tối đó An Trúc kiếm mọi cách để trốn ra ngoài, Lộ Kiều len lén phá vỡ vòng giam giữ của Cảnh Tịch, dẫn An Trúc cùng Ánh Tuyết theo lối nhỏ trở về bên quân đội Nam quốc.
Cảnh Tịch ho khan hai cái, nhìn Nhược Vân, hỏi: - Nàng đã tới nơi an toàn chưa?
- Theo pháo sáng của Lộ Kiều, thì An Trúc đã tới chỗ Trữ Kiện vương rồi.
Nhược Vân biết sức khỏe của Cảnh Tịch ngày càng yếu, nàng biết vì sao Cảnh Tịch lại làm thế. Giang sơn này gánh trên vai nàng ấy có nặng không? Suy nghĩ cho các thê tử của mình nhiều như thế, nàng có mệt không?
Đại tiểu thư của Tô gia mặc một thân đỏ rực như màu máu của binh sĩ tử trận, xuyên qua vòng vây của Nam quốc, nàng không sợ chân váy của nàng vấy máu mà dõng dạc hô to.
- Ta là Tô An Trúc, ta muốn diện kiến Trữ Kiện vương.
Một câu của nàng làm binh sĩ đứng xung quanh dạt ra toàn bộ, ai cũng muốn trận chiến này kết thúc và nữ nhân tên Tô An Trúc này là người duy nhất có thể chấm dứt hết tất cả. Hồng y nổi bật trước vòng vây binh đao, Lộ Kiều kè theo bên phải nàng, vừa phải bảo vệ Ánh Tuyết vừa phải bảo vệ An Trúc. Khi đến được chiến trường Lộ Kiều mới biết nàng đã sai rất nhiều, chỉ mong có thể làm được chút điều để đền tội với vương thượng của nàng. Mà vương thượng của nàng chỉ yêu cầu nàng một điều, "Kề cận bên cạnh phu nhân ta, bảo vệ nàng bình an đến với Trữ Kiện vương, bảo vệ nàng bình an một đời"
Lộ Kiều vì chút lòng tư mà mưu hại Cảnh quốc, Tịch vương vì một chút lòng tư mà gửi trả An Trúc về với gia đình nàng. Chung quy cũng do vì yêu mà sinh ra nhiều chuyện thị phi trên đời. Tô An Trúc vừa được binh lính dẫn vào gặp Nam Cung Kiện thì binh lính Nam quốc đồng loạt rút lui, cầu hòa với Cảnh quốc.
Trên đường theo cữu cữu mình về cung, An Trúc thúc ngựa như một người thất thần, nàng không biết mình vì sao mà đi, vì sao mà mọi chuyện lại trở nên thế này. Cữu cữu nàng vẫn như khi ngài bốn mươi, vẫn mặc trường bào màu tím, tiêu sái thúc ngựa đi trước dẫn đường nàng. Phụ thân, mẫu thân, các người trong giây phút đại nương mất đi cảm thấy thế nào? Phận làm con mà ngay cả việc có mặt an táng đại nương của mình còn không thể, ngay cả nàng mất lúc nào, nàng cũng không biết. Nàng chính là đại bất hiếu, An Trúc nắm chặt cương ngựa, đau đớn truyền đến nhưng nàng chẳng quan tâm, chỉ thấy nước mắt thấm đẫm viền mi.
Nàng yêu Cảnh Tịch rất nhiều, tình yêu đó đặt lên người Cảnh Tịch bây giờ đã thành không xứng đáng. Tình yêu của nàng âm thầm chuyển sang thù hận, nàng không thể nào lãng quên Cảnh Tịch, vì thế nàng chọn cách hận nàng ấy. Nếu ngày nào trong lòng nàng đều nhớ đến hình ảnh của Cảnh Tịch, khi Cảnh Tịch nói, khi Cảnh Tịch cười, có lẽ nàng sẽ không lãng quên được nàng ấy. Nàng sẽ hận nàng ấy, hận nàng ấy vì mang đến thế cuộc như vậy, hận nàng ấy vì chỉ nghĩ cho bản thân mình. Một phần nàng cũng hận mình, bởi vì nàng quá yêu, bởi vì nàng ngu ngốc tin rằng có thể thay đổi hai chữ 'nghiệt duyên'.
Nghiệt duyên, có lẽ trụ trì đã nói đúng, Cảnh Tịch chính là nghiệt duyên của đời nàng

«  Chương 66: Chẳng thà khuynh tẫn thiên hạ

Chương 68: Đẩy người rời xa »

Loading...
#bachhop #bh #bách #báchhợpnp #báchhợptiểuthuyết #cổtrang #hợp #lesbian #np #thuyet #tieu #tiểuthuyết #truyệnnp

Mục lục

Văn Án

Chương 1: Hồn lạc Cảnh quốc

Chương 2: Tiểu Cảnh Tịch

Chương 3: Bên Bờ Hoàng Hà

Chương 4: Lần đầu gặp gỡ

Chương 5: Nếu là tình kiếp

Chương 6: Tân Hoàng

Chương 7: Tiên nữ

Chương 8: Đế vương có gì hay?

Chương 9: Nam du

Chương 10: Rời xa Kiến Đô

Chương 11: Trường An nghiệt ái

Chương 12: Bái kiến nhạc phụ

Chương 13: Gả cho

Chương 14: Đế tâm khó dò

Chương 15: Điệp luyến hoa

Chương 16: Nhà có một vườn hoa

Chương 17: Tâm tình Ngải Lệ Tư

Chương 18: Động tâm

Chương 19: Tên nào xui xẻo lấy trúng nhà ngươi.

Chương 20: Sáng hảo

Chương 21: Vụ mùa

Chương 22: Hiền phi đổ bệnh

Chương 23- Trong cung, ai là thân thuộc?

Chương 24: Lã gia có động

Chương 25: Dân vạn đại

Chương 26: Hựu huyện thừa thất bại lần một

Chương 27: Thắng nhân tâm

Chương 28: Cá chép, ta giúp ngươi hóa rồng

Chương 29: Thuyền chở xuân tâm

Chương 30: Đồng Quan, quả thật hồ đồ.

Chương 31: Non xanh nước biếc

Chương 32: Ta là vương, ngươi là tiểu binh

Chương 33: Có ta ở đây

Chương 34: Chẳng nguyện làm tiên

Chương 35: Thượng bất chính, hạ tắc loạn

Chương 36: Kiến Khang, ngày nắng

Chương 37: Phụ mẫu của nàng

Chương 38: Tân thứ sử

Chương 39: Chọn ai?

Chương 40: Phản bội

Chương 41: Đáp ứng

Chương 42: Hồi gia

Chương 43: Trộm tình

Chương 44: Nàng sẽ trở về?

Chương 45: Thu lại tâm tình

Chương 46: Giết gà dọa khỉ

Chương 47: Một phần trong tim

Chương 48: Trường An lưu luyến

Chương 49: Nhung nhớ

Chương 50: Châu hoàn Hợp Phố

Chương 51: Không hiểu phong tình

Chương 52: Mau thị tẩm thiếp

Chương 53: Điềm vương mưu phản

Chương 54: Sinh họa

Chương 55: Hàng thật giá thật

Chương 56: Sắc phong

Chương 57: Phi Vũ

Chương 58: Phi Vũ (2)

Chương 59: Hoàng đệ

Chương 60: Thuỷ đậu

Chương 61: Hiểu lầm

Chương 62: Từ hiểu lầm mà sinh hoạ

Chương 63: Vì nàng thôi điểm phấn son

Chương 64: Gia phả thêm tên thiếp

Chương 65: Tà áo xanh nhạt

Chương 66: Chẳng thà khuynh tẫn thiên hạ

Chương 67: Tường thành ngả nghiêng

Chương 68: Đẩy người rời xa

Chương 69: Lạnh bạc

Chương 70: Sinh tử tương tuỳ

Ngoại truyện: Si tâm bất hối

Đôi lời lảm nhảm

Q2- Chương 1: Mộng hồi Bắc Kinh

Q2-Chương 2: Đã là vương, một đời không quên

Q2-Chương 3: Tái kiến

Q2- Chương 4: Ngữ Ngưng, rất vui được gặp nàng.

Q2- Chương 5: Làm việc với nàng

Q2- Chương 6: Quái dị nhất là chúng mình

Q2- Chương 7: Cây đã đâm chồi

Q2- Chương 8: Thâm nhập nhẹ nhàng

Q2-Chương 9: Sợ hãi

Q2- Chương 10: Lại học

Q2- Chương 11: Nha đầu Khuê Thư, là ngươi?.

Q2-Chương 12: Chị!

Q2- Chương 13: Nếu ta là nàng

Q2- Chương 14: Tiểu nữ nhân

Q2- Chương 15: Nắm lấy tay người

Q2- Chương 16: Bài xích

Q2- Chương 17: Giúp đỡ cậu nhé

Q2- Chương 18: Xin chào, lăn giường không?

Q2- Chương 19: Tình kiếp không đổi

Q2- Chương 20: Trực đêm

Q2- Chương 21: Dục cầu bất mãn

Q2- Chương 22: Sắp phải rời xa

Q2- Chương 23: Bảo vệ em

Q2- Chương 24: Không phải

Q2- Chương 25: Yêu thương người

Q2- Chương 26: Hoạ nàng

Q2- Chương 27: Thôi xong

Q2- Chương 28: Nắng trên tóc người thương

Q2- Chương 29: Nếu có thể lựa chọn

Q2- Chương 30: Em yêu chị không thua không kém

Q2- Chương 31: Hoa hồng có gai

Q2- Chương 32: Bà đồng xinh đẹp

Q2- Chương 33: Tơ duyên khó giải

Q2- Chương 34: Hiền phi tỷ tỷ

Q2- Chương 35: Biệt ly, tái ngộ

Q2- Chương 36: Thân ái, em xin chúc phúc người

Q2- Chương 37: Chấp nhận

Q2- Chương 38: Ngọc quý trong tay

Q2- Chương 39: Mất mát

Q2- Chương 40: Vì cha giữ lấy giang sơn

Q2- Chương 41: Dùng chân tâm yêu người

Q2- Chương 42: Hoa hồng trắng

Q2- Chương 43: Huyền Cơ

Q2- Chương 44: Báo cáo

Q2- Chương 45: Chuẩn bị cho vật quý

Q2- Chương 46: Truy thê

Q2- Chương 47: Ghen tuông

Q2- Chương 48: Không thích bồi thường đấy!

Q2- Chương 49: Giận dỗi

Q2- Chương 50: Học thêm

Q2- Chương 51: Tiểu kim tinh

Q2- Chương 52- Còn là của ta?

Q2- Chương 53: Bao dưỡng

Q2- Chương 54- Gặp rồi, giờ thế nào?

Q2- Chương 55: Kiếp này ở trong tim người

Q2- Chương 56: Không phải son, là hôn ngân

Q2- Chương 57: Đợi ta

Q2- Chương 58: Đốt cháy tình cảm

Q2- Chương 59: Biểu lộ tình cảm đi

Q2- Chương 60: Hoa đào nở

Q2- Chương 61: Tịch vương, người đã hứa những gì

Q2- Chương 62: Gió thổi trên mặt hồ

Q2- Chương 63: Thỏa thuận

Q2- Chương 64: Dối lừa

Q2- Chương 65: Đổ vỡ

Q2- Chương 66: Còn điểm gì không tốt?

Q2- Chương 67: Yêu mỹ nhân

Q2- Chương 68: Thù oán vẫn dai dẳng

Q2- Chương 69: Ẩu đả

Q2- Chương 70: Nhà vẫn có một vườn hoa

Q2- Chương 71: Kim tinh dịch chuyển

Q2- Chương 72: Nàng chính là Hiền phi

Q2- Chương 73: Nhận em

Q2- Chương 74: Bao dung cả đời

Q2- Chương 75: Chị chủ quán hào phóng

Q2- Chương 76: Bác Nhã rất khả ái

Q2- Chương 77: Nha đầu ngốc

Q2- Chương 78: Để chị lo cho em

Q2- Chương 79: Trẻ nhỏ tập yêu

Q2- Chương 80: Về nhà

Q2-Chương 81: Hồng nhan xưa

Q2- Chương 82: Hồng nhan xưa (2)

Q2- Chương 83: Gia hòa vạn sự hưng

Q2- Chương 84: Mạn Hy lên chức

Q2- Chương 85: Hội độc thân hoàng kim (Hoàn)

Ngoại truyện: Ván cờ địa phủ

Ngoại truyện: Đại hội cosplay

Ngoại truyện: Đêm đầu của Huyền Cơ

Ngoại truyện: Hậu tử hậu tôn

Ngoại truyện: Đánh đuổi hồ ly

Ngoại truyện: Bác Nhã cầu ái

Từ khóa tìm kiếm