Đọc Truyện theo thể loại
Năm Cảnh Khang thứ bốn mươi, toàn dân đốt pháo ăn mừng ngày không lệ thuộc vào lương thực nước khác nữa. Năm đó Cảnh Tịch hai mươi tuổi, ở độ tuổi trưởng thành, thành thục, nàng làm chủ quốc gia này đã tròn sáu năm. Hôm đó cũng long trọng như ngày nàng lên ngôi, sau khi nghe tin giá lúa gạo sẽ giảm, cũng không còn lệ thuộc vào nước khác, có người bật khóc, cũng có người quỳ lại hướng về cổng cung đình mà hô vang hoàng thượng cát tường, Cảnh quốc thịnh cường.
Hôm đó đứng trên cổng thành nhìn dân chúng ở bên dưới quỳ lại, nét vui mừng, tiếng hô vang không thể nào An Trúc quên. Nàng phụ Nam quốc, phụ luôn Tô gia nhà nàng. Khi phụ thân và cữu cữu của nàng nghe điều này, nàng dám chắc họ sẽ không muốn nhìn mặt nàng thêm một lần nào nữa.
Phụ thân nàng chỉ dạy cho nàng cách làm nông nghiệp vốn không để nàng cứu Cảnh quốc, nàng đã đi ngược lại với điều mà phụ thân truyền dạy, cũng đi ngược lại với cữu cữu. Cảnh quốc luôn luôn có sự chuẩn bị quân sự tốt, lại còn có thêm lương thực không khác gì vẽ hổ thêm cánh, An Trúc thấy lòng bàn tay mình một mảnh mồ hôi nhớp nháp. Không thể nào đứng trên lầu cao nhìn xuống nữa, nàng quay sang nói với Cảnh Tịch:
- Tịch, đông người quá, thiếp thấy mệt mỏi.
- Nàng mệt? Ta bồi nàng về cung nhé?- Cảnh Tịch thấy nét mặt của An Trúc lạ lẫm, nàng cũng có thể hiểu được nàng ấy đang nghĩ gì trong lòng. Rất thương An Trúc, giá mà nàng ấy không giúp nàng cải biên ruộng đất, có lẽ nếu vậy trong lòng nàng ấy sẽ cảm thấy thanh thản hơn bây giờ.
An Trúc lắc đầu nhè nhẹ, nàng mỉm cười gượng gạo nói:
- Nàng ở đây đi, thiếp về nghỉ một chút là khỏi.
Áo bào của chủ mẫu hậu cung khi An Trúc mặc vào không khác gì gông xiềng đem nàng trói buộc lại, từng bước chân của nàng nặng nề bước xuống bậc thang của thành cao. Từng bước từng bước như một nhát dao đâm vào tim nàng, sao lại không vui, sao lại đau đến này. Nhớ đến phụ thân mình từng vui vẻ ôm lấy mình, hôn vào má khen nàng rất thông minh, nhớ đến mẫu thân, nhớ đến các di nương, lòng không thể nào vui vẻ nỗi. Nàng cúi đầu, vừa đi vừa rơi nước mắt.
Ánh Tuyết ở bên thấy Hiền phi như thế cũng không giúp gì được, Lộ Kiều lắc nhẹ đầu, ý bảo nàng hãy để cho Hiền phi nương nương một mình. Bóng dáng đơn bạc đó rời khỏi, Cảnh Tịch còn chẳng có sự vui mừng như ban nãy, nàng lần theo hình bóng của An Trúc, thấy tiểu nữ nhân đó đang cúi đầu khóc nức nở. Tâm nàng, làm sao Cảnh Tịch không hiểu?
- Đừng khóc, trẫm xin lỗi nàng, là trẫm vô năng.
Nhưng nàng biết không, nếu nàng không nhúng tay vào, năm Cảnh Khang thứ bốn mươi Cảnh quốc cũng sẽ không lệ thuộc vào ai. Đó chính là dòng lịch sử mà nàng lại là một nạn nhân. An Trúc của trẫm.
Vòng tay ôm lấy eo An Trúc, siết chặt trong lòng mình. Nếu nàng biết canh tác đất đai, có thể An Trúc đã không phụ người nhà của mình. Nếu như vậy đã tốt, nếu.. nếu như vậy, nàng nguyện đem hết tất cả tội danh đổ lên đầu mình. Nửa điểm cũng không muốn để An Trúc ủy khuất.
- Xin lỗi nàng..
Cảnh Tịch hôn lên mái tóc mềm của An Trúc, nếu có ai hỏi nàng có đau hay không khi chứng kiến nước mắt của người mình yêu rơi, nàng sẽ trả lời họ, nàng đau còn hơn cả đem bản thân lăng trì xử tử. An Trúc, nếu ta không vô năng, nàng đã sống tốt hơn rất nhiều.
Nhược Vân thấy một mảnh ôm ấp này, nàng lui về sau nhắc nô tì trông chừng hoàng thượng, còn bản thân mình thì tránh đi một lát. Nói không ghen là nói dối, là ghen mà không có tư cách để ghen. Họ có thể quang minh chính đại ở bên nhau, còn nàng cũng chỉ là nha hoàn thông phòng của Cảnh Tịch, mãi mãi như thế.
- Tịch, nàng không có lỗi, là lỗi của thiếp.
An Trúc xoay người nhìn Cảnh Tịch, có ai trên đời thấy đế vương lưu lệ? Chỉ có riêng các nữ nhân nhà nàng. An Trúc lấy ngón tay lau đi nước mắt long lanh đậu trên hàng mi dày của Cảnh Tịch, khe khẽ mỉm cười.
- Hoàng thượng khóc? Năm nay đã hai mươi rồi mà còn khóc nhè.
- Vậy thì nàng đừng khóc, nàng khóc, trẫm rất đau.
Cảnh Tịch đan các ngón tay của mình vào bàn tay An Trúc, cùng nàng nắm tay đi về. Hai người không nói gì với nhau, chỉ biết rằng thời khắc này ở bên nhau là quá đủ. Thời gian chạy nhanh như chó chạy ngoài đồng, Cảnh Tịch không thể khiến thời gian chạy chậm hơn, nàng sợ tuổi ba mươi tới, thật sự sợ.
Một tháng sau, khi mọi sự vô lại guồng quay cố hữu, một tin tức nàng không thể ngờ đó là Đại nương và tứ nương của Tô gia đến thăm An Trúc. Trong tâm nàng đột nhiên lo sợ, họ đến chuyến này e là không có hảo sự. Cảnh Tịch gác hết tấu chương sang một bên, đi bộ đến Nhất Phương cung tìm An Trúc. Chỉ trong sáu năm mà đại nương và tứ nương của Tô gia già đi rất nhiều, mái tóc của đại nương lấm tấm bạc, thấy nàng bèn mỉm cười, không hành lễ.
- Lại, mẫu thân có chuyện muốn bàn với con.
Đại nương trước giờ vẫn luôn dùng thái độ nhu hòa nói chuyện với người khác, điều này Cảnh Tịch biết, nàng ấy gọi nàng là con xưng mẫu thân, nàng cũng không phụ bạc tâm tình của nàng. Nàng ngồi xuống ghế bên cạnh nhìn đại nương, lễ phép đáp lại:
- Mẫu thân là có chuyện gì mà không quản đường xá đến đây, sao không gửi thư nói nhi tử, nhi tử đích thân đến tìm người. Người dạo này có khỏe không?
So với lần đầu tiên ra mắt với Tô gia, Cảnh Tịch lúc này trông thuận mắt hơn nhiều. Nàng lễ phép tôn trọng trưởng bối, tức là trong mắt nàng An Trúc rất có phân lượng. Điều này cũng làm đại nương yên lòng phần nào. Tứ nương vẫn không nói gì, chỉ nắm lấy bàn tay An Trúc khẽ dỗ dành.
- Lần này mẫu thân đến là để nói với con, phụ thân của Trúc Nhi bị bệnh, muốn nàng về thăm.
Đại nương lại nói. Cảnh Tịch biết ngay đến đây sẽ không có hảo sự, chỉ e bệnh chỉ là cái cớ, họ muốn mang An Trúc về giáo huấn. Nàng đương nhiên là không muốn rời xa An Trúc dù chỉ một giây nào, nghe nói vậy liền nói:
- Phụ thân bị bệnh sao? Vậy thì để con sắp xếp cùng về với nàng. Thân là hiền tế còn chưa lại mặt lần nào, con thật thấy thất lễ.
-Con là vương, không phải là có nhiều chuyện để làm sao- Tứ nương mỉm cười nhìn Cảnh Tịch, tuy là một nụ cười nhưng lại chẳng thấy hơi ấm.
Đại nương liếc nhìn tứ nương một cái, sau đó mỉm cười với Cảnh Tịch: - Nhi nữ chăm phụ thân là chuyện thiên kinh địa nghĩa, con đừng thấy áy náy. Con bận trăm công nghìn việc, nương cũng không muốn làm khó con. Chỉ là phụ thân Trúc Nhi nhớ nữ nhi quá thôi, nên nương mới lặn lội tới đây.
An Trúc nãy giờ vẫn cứ im lặng không nói gì, lúc này mới mở miệng nói:
- Tịch, cứ để thiếp về một mình.
Lần này phụ thân cho gọi nàng về, nếu nàng không về, chỉ sợ cơ hội nàng được gặp lại phụ thân cũng không còn. Cũng may là ngài cũng không từ mặt nàng, cũng may ngài còn nhớ tới nàng. An Trúc nhìn Cảnh Tịch, cũng không phải là mãi mãi ly biệt, An Trúc mỉm cười bảo Cảnh Tịch yên tâm, nàng sẽ rất nhanh trở lại.

«  Chương 41: Đáp ứng

Chương 43: Trộm tình »

Loading...
#bachhop #bh #bách #báchhợpnp #báchhợptiểuthuyết #cổtrang #hợp #lesbian #np #thuyet #tieu #tiểuthuyết #truyệnnp

Mục lục

Văn Án

Chương 1: Hồn lạc Cảnh quốc

Chương 2: Tiểu Cảnh Tịch

Chương 3: Bên Bờ Hoàng Hà

Chương 4: Lần đầu gặp gỡ

Chương 5: Nếu là tình kiếp

Chương 6: Tân Hoàng

Chương 7: Tiên nữ

Chương 8: Đế vương có gì hay?

Chương 9: Nam du

Chương 10: Rời xa Kiến Đô

Chương 11: Trường An nghiệt ái

Chương 12: Bái kiến nhạc phụ

Chương 13: Gả cho

Chương 14: Đế tâm khó dò

Chương 15: Điệp luyến hoa

Chương 16: Nhà có một vườn hoa

Chương 17: Tâm tình Ngải Lệ Tư

Chương 18: Động tâm

Chương 19: Tên nào xui xẻo lấy trúng nhà ngươi.

Chương 20: Sáng hảo

Chương 21: Vụ mùa

Chương 22: Hiền phi đổ bệnh

Chương 23- Trong cung, ai là thân thuộc?

Chương 24: Lã gia có động

Chương 25: Dân vạn đại

Chương 26: Hựu huyện thừa thất bại lần một

Chương 27: Thắng nhân tâm

Chương 28: Cá chép, ta giúp ngươi hóa rồng

Chương 29: Thuyền chở xuân tâm

Chương 30: Đồng Quan, quả thật hồ đồ.

Chương 31: Non xanh nước biếc

Chương 32: Ta là vương, ngươi là tiểu binh

Chương 33: Có ta ở đây

Chương 34: Chẳng nguyện làm tiên

Chương 35: Thượng bất chính, hạ tắc loạn

Chương 36: Kiến Khang, ngày nắng

Chương 37: Phụ mẫu của nàng

Chương 38: Tân thứ sử

Chương 39: Chọn ai?

Chương 40: Phản bội

Chương 41: Đáp ứng

Chương 42: Hồi gia

Chương 43: Trộm tình

Chương 44: Nàng sẽ trở về?

Chương 45: Thu lại tâm tình

Chương 46: Giết gà dọa khỉ

Chương 47: Một phần trong tim

Chương 48: Trường An lưu luyến

Chương 49: Nhung nhớ

Chương 50: Châu hoàn Hợp Phố

Chương 51: Không hiểu phong tình

Chương 52: Mau thị tẩm thiếp

Chương 53: Điềm vương mưu phản

Chương 54: Sinh họa

Chương 55: Hàng thật giá thật

Chương 56: Sắc phong

Chương 57: Phi Vũ

Chương 58: Phi Vũ (2)

Chương 59: Hoàng đệ

Chương 60: Thuỷ đậu

Chương 61: Hiểu lầm

Chương 62: Từ hiểu lầm mà sinh hoạ

Chương 63: Vì nàng thôi điểm phấn son

Chương 64: Gia phả thêm tên thiếp

Chương 65: Tà áo xanh nhạt

Chương 66: Chẳng thà khuynh tẫn thiên hạ

Chương 67: Tường thành ngả nghiêng

Chương 68: Đẩy người rời xa

Chương 69: Lạnh bạc

Chương 70: Sinh tử tương tuỳ

Ngoại truyện: Si tâm bất hối

Đôi lời lảm nhảm

Q2- Chương 1: Mộng hồi Bắc Kinh

Q2-Chương 2: Đã là vương, một đời không quên

Q2-Chương 3: Tái kiến

Q2- Chương 4: Ngữ Ngưng, rất vui được gặp nàng.

Q2- Chương 5: Làm việc với nàng

Q2- Chương 6: Quái dị nhất là chúng mình

Q2- Chương 7: Cây đã đâm chồi

Q2- Chương 8: Thâm nhập nhẹ nhàng

Q2-Chương 9: Sợ hãi

Q2- Chương 10: Lại học

Q2- Chương 11: Nha đầu Khuê Thư, là ngươi?.

Q2-Chương 12: Chị!

Q2- Chương 13: Nếu ta là nàng

Q2- Chương 14: Tiểu nữ nhân

Q2- Chương 15: Nắm lấy tay người

Q2- Chương 16: Bài xích

Q2- Chương 17: Giúp đỡ cậu nhé

Q2- Chương 18: Xin chào, lăn giường không?

Q2- Chương 19: Tình kiếp không đổi

Q2- Chương 20: Trực đêm

Q2- Chương 21: Dục cầu bất mãn

Q2- Chương 22: Sắp phải rời xa

Q2- Chương 23: Bảo vệ em

Q2- Chương 24: Không phải

Q2- Chương 25: Yêu thương người

Q2- Chương 26: Hoạ nàng

Q2- Chương 27: Thôi xong

Q2- Chương 28: Nắng trên tóc người thương

Q2- Chương 29: Nếu có thể lựa chọn

Q2- Chương 30: Em yêu chị không thua không kém

Q2- Chương 31: Hoa hồng có gai

Q2- Chương 32: Bà đồng xinh đẹp

Q2- Chương 33: Tơ duyên khó giải

Q2- Chương 34: Hiền phi tỷ tỷ

Q2- Chương 35: Biệt ly, tái ngộ

Q2- Chương 36: Thân ái, em xin chúc phúc người

Q2- Chương 37: Chấp nhận

Q2- Chương 38: Ngọc quý trong tay

Q2- Chương 39: Mất mát

Q2- Chương 40: Vì cha giữ lấy giang sơn

Q2- Chương 41: Dùng chân tâm yêu người

Q2- Chương 42: Hoa hồng trắng

Q2- Chương 43: Huyền Cơ

Q2- Chương 44: Báo cáo

Q2- Chương 45: Chuẩn bị cho vật quý

Q2- Chương 46: Truy thê

Q2- Chương 47: Ghen tuông

Q2- Chương 48: Không thích bồi thường đấy!

Q2- Chương 49: Giận dỗi

Q2- Chương 50: Học thêm

Q2- Chương 51: Tiểu kim tinh

Q2- Chương 52- Còn là của ta?

Q2- Chương 53: Bao dưỡng

Q2- Chương 54- Gặp rồi, giờ thế nào?

Q2- Chương 55: Kiếp này ở trong tim người

Q2- Chương 56: Không phải son, là hôn ngân

Q2- Chương 57: Đợi ta

Q2- Chương 58: Đốt cháy tình cảm

Q2- Chương 59: Biểu lộ tình cảm đi

Q2- Chương 60: Hoa đào nở

Q2- Chương 61: Tịch vương, người đã hứa những gì

Q2- Chương 62: Gió thổi trên mặt hồ

Q2- Chương 63: Thỏa thuận

Q2- Chương 64: Dối lừa

Q2- Chương 65: Đổ vỡ

Q2- Chương 66: Còn điểm gì không tốt?

Q2- Chương 67: Yêu mỹ nhân

Q2- Chương 68: Thù oán vẫn dai dẳng

Q2- Chương 69: Ẩu đả

Q2- Chương 70: Nhà vẫn có một vườn hoa

Q2- Chương 71: Kim tinh dịch chuyển

Q2- Chương 72: Nàng chính là Hiền phi

Q2- Chương 73: Nhận em

Q2- Chương 74: Bao dung cả đời

Q2- Chương 75: Chị chủ quán hào phóng

Q2- Chương 76: Bác Nhã rất khả ái

Q2- Chương 77: Nha đầu ngốc

Q2- Chương 78: Để chị lo cho em

Q2- Chương 79: Trẻ nhỏ tập yêu

Q2- Chương 80: Về nhà

Q2-Chương 81: Hồng nhan xưa

Q2- Chương 82: Hồng nhan xưa (2)

Q2- Chương 83: Gia hòa vạn sự hưng

Q2- Chương 84: Mạn Hy lên chức

Q2- Chương 85: Hội độc thân hoàng kim (Hoàn)

Ngoại truyện: Ván cờ địa phủ

Ngoại truyện: Đại hội cosplay

Ngoại truyện: Đêm đầu của Huyền Cơ

Ngoại truyện: Hậu tử hậu tôn

Ngoại truyện: Đánh đuổi hồ ly

Ngoại truyện: Bác Nhã cầu ái

Từ khóa tìm kiếm