Đọc Truyện theo thể loại
-Đm, chặn nó, chặn nó lại!!!
Gần trường cấp II Thanh Lịch có tiếng đuổi đánh, nhìn vào người ta sẽ thấy một cảnh tượng vừa kì lạ mà lại rất bình thường. Một toán con trai mặc đồng phục không ra đồng phục đang đuổi theo một tên con trai mặc bộ đồ thể thao, tất cả thoạt nhìn vẫn còn đang tuổi đi học. Tên con trai bị đuổi chân lướt ván trượt, tai đeo headphone, ung dung lướt đi cứ như là mình không bị đuổi vậy. Tên đó lướt ván siêu nhanh, thoáng chốc đã bỏ xa đám đằng sau.
Hôm nay Đơn bị đau bụng, phải đến trường muộn một hai tiết. Minh sáng nay không hiểu sao lại nằng nặc đòi ở nhà, bố mẹ Dạ phải khuyên can mãi mới chịu đi đến trường trước, thành ra bây giờ Đơn phải đi một mình. Cơn đau bụng tự nhiên lại kéo đến, Đơn nhăn mặt, ôm bụng khuỵ xuống giữa vỉa hè rợp bóng cây.
Tên con trai đang lướt ván đột nhiên thấy có con bé mặt mày tái mét ngã xuống đường liền luống ca luống cuống. Đơn bỗng có cảm giác bàn tay ai đó đặt lên một bên vai mình, ngẩng mặt lên thì thấy có một cậu trai ân cần hỏi han:
-Ê cậu gì ơi, cậu có sao không đấy?
Đơn đau đến muốn ngất, nói không thành câu:
-Tớ... đau bụng quá........
-Cậu đang đi đâu đấy?
-Tớ đến trường.....
-Trường nào?
-Cấp II Thanh Lịch...
-Cậu...
Tên con trai chưa kịp nói hết thì bọn phía sau đuổi đã gần kịp. Đứa nào đứa nấy mặt mày háo thắng, một tên hô:
-Kìa rồi, bắt lấy nó!!!!!
Cậu ta nghiến răng, nhanh chóng đưa ván trượt cho Đơn cầm. Sau đó trước sự ngỡ ngàng của Đơn, cậu bế xốc cô lên, chạy. Đơn nhắm chặt mắt, bàn tay nhỏ xinh bám chặt vào áo cậu. Cô nhăn nhó, lí nhí nói:
-Cám ơn...
Cậu con trai nhếch mép cười một cái, chân chạy nhanh hơn, lướt băng băng trên đường, chỉ một thoáng chốc đã bỏ lại bọn phía sau, một phát hướng đến trường.
Đang là giờ ra chơi, học sinh tụ ở sân trường rất đông. Tuy còn là hè nhưng cũng đã sang chớm thu, học sinh cứ thế rủ rê nhau xuống dưới tán bàng xanh mát đã phai bớt màu để buôn truyện, người không thích thì rủ nhau đi đánh cầu lông hoặc nhảy dây tập thể. Sân trường đông vui nhộn nhịp là thế mà thoáng chống đã tản dần, chạy ra bu quanh cổng trường.
-Ê chúng mày, con Đơn 6A được thằng nào bế vào tận trong trường kìa!!
Một tên con trai lớp 6C hò hét trong lớp, cả lũ nghe thế đều ùn ùn đổ xô ra ngoài xem. Thuỷ ngồi cạnh Minh hơi ngước lên nhìn rồi lại cúi xuống viết tiếp. Haizzz, đúng là ngồi cạnh Minh thật tốt, cậu chẳng bao giờ lo chuyện thị phi bao đồng, cũng chẳng quan tâm đến mấy hotgirl trong khối như Đơn, hay Thư, thậm chí Thanh cả! Thuỷ yên tâm viết lách, chợt bàn rung rung, cô ngẩng đầu lên, Minh đã chạy ra ngoài từ lúc nào.
Minh chen qua hàng người đang xúm xít trên hành lang, Đơn đang được một ai đó từ từ bế đến phòng y tế. Thật là lãn mạn làm sao, Minh nhăn mày, nhanh chóng hướng chỗ Đơn mà chạy, muốn nhanh chóng hỏi cho rõ mọi chuyện.
Đơn có thể nghe rõ tiếng xì xào của đám người quang sân, tiếng nguýt đểu của mấy chị khoá trên, nhưng mà Đơn không nghĩ được nhiều vì cô đau đến nỗi không làm gì được. Đầu óc trống rỗng, nằm trong lòng cậu con trai xa lạ, Đơn có thể ngửi thấy rõ mùi nước xả vải đan xen mùi bụi đường. Cô rất muốn thoát ra khỏi hai cánh tay rộng lớn của cậu trai để tự đi đến phòng y tế, khổ nỗi cô thật sự rất đau, đau đến chết đi sống lại. Vốn nghĩ sáng nay chỉ là đau bụng bình thường uống thuốc là khỏi, không ngờ đi được một đoạn đường nó lại đau đến thế! Đơn không còn cách nào khác là cứ để cho người ta bế công chúa đi.
-Cậu... tên là gì thế?
Nằm trong lòng, Đơn nhè nhẹ hỏi tên ân nhân, ngầm nhớ để một ngày nào đó sẽ cảm ơn hằn hoi. Cậu trai hứm một nhát, sau đó cười cười, cước bộ càng nhanh hơn một chút:
-Là Thành.
Đơn ừm nhẹ, đúng lúc đó có tiếng bước chân chạy lại, rồi cái mùi hương quen thuộc phảng phất nơi chóp mũi, cái mùi đặc trưng không lẫn vào đâu được. Đơn bất ngờ bị giằng ra khỏi người Thành, đáp xuống vòng tay của ai đó.
-Minh?
Minh có vẻ không quan tâm lắm đến sự bất ngờ của Đơn, cậu chỉ chăm chăm nhìn vào người trước mắt. Cao ngang ngang cậu, dáng vẻ ngỗ nghịch, khuôn mặt bất cần đời, thoạt trông cũng được coi là đẹp trai. Còn quần áo thì rộng thùng thình, áo phông rộng, quần ngố, tai đeo headphone. Minh lại nhìn xuống khuôn mặt nhăn nhó đến tái đi của Đơn, cậu hoảng quá, bế xốc Đơn lên mang vào phòng y tế.
Đám người rộ lên nhật khẽ, thấy chưa, tam giác tình yêu cẩu huyết kìa! Thành khó chịu nhăn mặt, làm phước phải tội, giờ cậu cứ như đứa đi cướp crush của người khác ý.
Thành đứng ở đó lặng lẽ dựng ván trượt lên, đứng nhìn theo Minh một hồi lâu rồi đủng đỉnh đi tìm phòng hiệu trưởng.
***
-Đau lắm à?
Minh đặt Đơn xuống, ra kệ tìm lọ dầu gió. Cậu làm mặt lạnh, coi như chuyện bế bồng kia không liên quan gì đến cậu. Làm vẻ thế nhưng tay cậu cứ run lên, lúc cầm lọ thuốc suýt thì bóp mạnh đến mức làm nó phọt hết thuốc ra.
-Đau lắm.
-Đau đến nỗi phải nhờ thằng khác bế?
Đơn giật mình, đôi mắt hoài nghi nhìn Minh. Cô khó hiểu:
-Vô tình gặp trên đường thôi, cậu ý tốt nên giúp!
-Ohh..?
Minh ồ lên. Cậu xoay người lại, ánh mắt xoáy sâu vào Đơn. Cậu nhẹ tiến lại, bàn tay luồn vào bụng cô:
-Cho người lạ bế đi? Cậu dễ dãi đến thế à Đơn?
Đơn lúng túng chặn lại đôi tay đang lần mò trong bụng. Má cô hâu hây đỏ, cơn đau dưới hơi ấm đã giảm đi chút.
-Tình huống bắt buộc thôi. Thử hỏi nếu lúc đó cậu ngất ra đấy không cựa quậy nổi thì cậu làm kiểu gì?
Mặt Đơn chun mỏ, ý tứ giễu cợt vương trên mặt. Minh hừm một cái, thích thú trước cái vẻ thách thức của Đơn. Cậu xoa chút dầu vào tay, hất tay Đơn ra mà xoa nắn bụng cô. Đơn hơi xấu hổ, muốn gạt tay Minh ra mà yếu quá. Chỉ có Minh, khi thấy mang tai Đơn hồng hồng thì lại buồn cười. Cô cứ như con mèo nhỏ đáng yêu làm cậu cứ muốn trêu, muốn trọc. Minh bất giác hỏi:
-Tao sờ mày thế này, nếu mai sau thằng chồng mày mai sau biết rằng mày đã bị tao sờ qua thì mày tính sao?
Đơn mở to mắt, ngước mặt lên nhìn nụ cười đểu cáng trên khuân mặt đối diện. Mặt cô nhanh chóng đỏ lên tưng bừng, dùng hết sức mạnh mẽ hất tay Minh ra, hét:
-CÚTTTTT!!!!!
Tiếng hét đấy lan rộng toàn hành lang tầng 1.
***
Thanh nhìn thấy bóng dáng ở phòng hiệu trưởng liền vô thức chạy theo, nhìn mãi bóng dáng ấy.
Sao lại quen thế này? Thanh siết chặt tay, he hé cửa phòng. Hơi mát của điều hoà sộc ra, Thanh cố gắng quan sát những gì xảy ra bên trong.
-Em là Thành?
-Vâng, em đến nhập học.
Thanh sững sờ đứng chôn chân ở cửa. Cô nhẹ nhàng khép cánh cửa lại, lặng lẽ rời khỏi, lặng lẽ biến mất.
***
Tiết 3 là tiết chủ nhiệm. Cả lớp 6A đang xôn xao vì cậu học sinh mới chuyển đến.
-Xin chào, tớ là Thành.
Thành đứng trên bục giảng, dưới sự chỉ dẫn của cô Hằng, nhẹ nhàng giới thiệu. Đẹp trai thì cũng không hẳn là đẹp một cách xuất sắc, chỉ là cái khí chất toát ra từ người cậu ta... thật là "cun ngầu"!!
Bọn con gái lớp 6A xưa đến nay toàn là con ngoan trò giỏi, nào có biết đến hai cái từ "mê trai" nó viết thế nào? Thế mà không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà nhìn Thành họ lại thấy ngượng ngượng. Thành nhìn quanh lớp một lượt, bọn con gái thấy cậu nhìn đến mình liền cụp mắt xuống, né tránh ánh mắt nâu hổ phách kia. Thành chỉ vào Đơn, hỏi cô Hằng:
-Cô ơi, em

«  Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 8: Âm mưu (1) »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm