Đọc Truyện theo thể loại
-Chồng... Chồng chưa cưới của Nguyễn Giản Đơn?
-Là tôi, xin chào!
Minh nhẹ nhàng nở nụ cười như nắng xuân, tay lịch sự chìa ta trước mặt em gái B. Mắt em gái nọ bỗng chốc thoáng hiện qua một tia thẹn thùng, bối rối muốn đưa tay lên, nhưng bắt gặp ánh mắt đầy sát khí của tên nào đó lại hạ xuống. Tất cả mọi người xung quanh cũng há hốc mồm, thầm nhủ không phải chứ? Ông trời sao bất công vậy, Đơn đã xinh thì chớ, sao lại kiếm được ông chồng đẹp trai thế hả trời ơi??
Mấy cậu ấm cứ gọi là thi nhau vỡ mộng. Nhìn xem, chồng người ta hoàn hảo thế này, thử hỏi tại làm sao mà mình không bị từ chối chứ! Mấy gái thì cứ xuýt xoa không ngừng, ngắm mãi không buông, nhìn cái khí chất kia cảm thấy sao mà đẹp trai chết đi được ấy! Mái tóc đen tuyền mềm mại, chẳng undercut cũng không vuốt keo thời thượng, chỉ đơn giản để xoà vô ý đầy hoang dại. Đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ, hút người ta vào sâu trong đó, kết hợp với hàng mi vừa dài vừa cong như con gái, thành công càng làm cho đôi đồng tử kia càng trở nên mị hoặc. Trời mùa hè, người con trai kia chỉ mặc nguyên một cái áo phông, bên ngoài khoác thêm gi-lê, xương quai xanh như ẩn như hiện dưới cái cổ dài trắng. Yết hầu rung lên theo từng câu nói, một lại một nhịp làm cho mấy gái nuốt nước miếng ừng ực. Minh cao hơn Đơn hằn một cái đầu, cô chỉ đứng đến vai cậu, thế là tên thích chơi trò bất ngờ xuất hiện nào đó cứ thế thản nhiên tựa cằm lên đầu cô, hai tay siết vào eo cô không rời. Minh không chê mùi sữa, ngược lại còn mỉm cười khi được tận hưởng người trong lòng, đôi mắt đào hoa hơi híp lại đầy nuông chiều và sung sướng.
-Tôi mới đi có 3 năm, mà mấy người định làm gì vợ tôi thế?
Vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, động tác ung dung nhàn nhã mà lại có chút cao ngạo đầy tự tin. Minh giật lấy chiếc khăn tay của Đơn, chậm rãi lau tóc cho cô, mắt liếc quanh một vòng cảnh cáo.
-Ai là vợ của mày? Nhóc con vắt mũi chưa sạch, học hành chưa ra đâu vào đâu mà bày đặt vợ vợ mới chả chồng chồng.
Cảm nhận được ánh mắt đầy uy hiếp của Minh cứ lướt qua lướt lại phía mình, đàn anh B năm 4 rốt cuộc đành phải xuất đầu lộ diện. Hắn ta nghiến răng kèn kẹt khó chịu, trông thấy Đơn bị Minh ôm trong lòng mà máu nóng dồn lên. Con mồi hắn theo đuổi tận 3 năm, thế quái nào bây giờ lại nằm yên ở vòng tay thằng khác thế kia? Lại còn với cái biểu tình nhu mì động lòng người nữa chứ! Anh ta nhổ vào, con khốn giả tạo!
Minh nghe có người đối đáp lại mình lập tức tiền biết đối phương là địch hay thù. Cậu bất giác cười phá lên làm cho mọi người ngơ ngẩn một hồi, lát sau mới chịu trả lời:
-Ừm, học hành chưa ra đâu vào đâu nhưng mà vừa mới được Oxford cấp giấy tốt nghiệp đấy. Xin hỏi ông anh đây đến cái bằng Sư Phạm còn chưa lấy được, có tư cách gì mà nói chuyện với tôi?
Kiêu ngạo như thế, đúng là Minh của cô không sai một li. Đơn khép hờ mắt, môi cong lên mãn nguyện, bỗng dưng cảm thấy có chút tự kiêu. Nhìn đi, người con trai hoàn hảo này đã từng mang nhẫn về cầu hôn cô đó, người con trai này là của cô đó!
-Mày...
-Thôi, nếu em đây và anh đây không còn gì để nói thì tôi xin phép trước, đưa thế giới của tôi về tắm rửa rồi lát còn dắt nàng đi chơi!
Minh hồn nhiên nói như không có chuyện gì xảy ra, nhưng nhiều khi như thế lại càng khiến cho đối phương thấy cay cú. Em gái B từ bao giờ trong lòng xuất hiện cảm giác ganh tị, em cắn móng tay, ngầm chửi rủa trong đầu: Nguyễn Giản Đơn, chị đã hoàn hảo như thế rồi, sao lại còn chiếm nốt cả người đàn ông như bước từ trong truyện ra làm của riêng chứ? Tôi ghen tị với chị, tôi không cam lòng! Đoạn em gái nhìn lại đàn anh B, cảm thấy sự bắt ép em phải gây gổ với Đơn của anh so với khí chất lịch thiệp của Minh còn cách xa nhau nhiều lắm. Dù anh B là người yêu em, nhưng em vẫn muốn cái người tốt nghiệp đại học tầm cỡ quốc tế kia hơn cơ, anh B dù đẹp trai nhưng bản tính lăng nhăng lắm ý. Không, em không phục, không phục!!!
-Uầy, xe ô tô kìa, đẹp quá!
Tiếng xì xào của đám đông khi nhìn thấy Minh cùng Đơn bước vào hàng ghế sau của chiếc xe màu xanh càng làm cho em B gato muốn chết, mặt anh B thì vừa tím vừa đỏ, vừa cay vừa thẹn mà chẳng làm gì được. Trái ngược với ngọn lửa thù hận ngút trời của bên này thì bên kia có vẻ nhàn nhã thảnh thơi lắm. Minh sau khi dúi Đơn được vào trong xe liền bảo bác tài cho xe chạy, mình thì ngồi đằng sau ra sức lăn qua lặn lại trên đùi Đơn, nhéo cái eo nhỏ tinh tế của cô, tranh thủ ăn ít đậu hũ. Trong lúc Đơn còn ngượng ngập vì người mình đầy mùi sữa thì Minh đã kịp kéo cô lại gần, thế là nụ hôn đầy lãng mạn kiểu gái trên trai dưới lại được diễn ra. Minh nằm lên đùi Đơn, một tay vươn lên kéo gáy cô xuống, Đơn hơi cúi đầu, mái tóc tơ loà xoà che đi hai đôi môi đang cọ xát mãnh liệt. Bác tài phía trước không ngừng thở dài, ngoảnh mặt quyết định làm ngơ.
Đợi đến lúc Đơn về tới nhà gội đầu tắm rửa xong xuôi thì Thanh với Thành cũng đã chuẩn bị xong. Mấy đứa tụ tập hết ở nhà Đơn, chào hỏi người lớn một vòng rồi ôm hôn nhau đầy thắm thiết. Thành vui vẻ gãi đầu thông báo với Đơn là cậu với Thanh đã hẹn hò được 3 năm rồi, Thanh muốn được tổ chức đám cưới chung với Đơn nên cứ bắt cậu chờ mãi. Đơn nghe tới đó mắt sáng lên, luôn miệng hỏi: "Thật hả? Thật sao? Không tin được!" Vốn cứ nghĩ bà chằn Thanh sẽ cầm dép phang cho mỗi đứa một phát cơ, ai ngờ bà ấy nhu mì đến phát sợ, ừ một cái rồi cười cười lãnh đạm như vừa thông báo sắp được ăn cơm ấy. Uầy, đúng là sức mạnh tình yêu mà!
Tiếp theo đương nhiên là lại lôi nhau sang nhà Minh mà làm nồi lẩu lớn rồi. Mẹ Dạ làm hẳn hai mâm, mâm trên cho bố mẹ phụ huynh mấy đứa uống rượu cạn chén, mâm dưới dành cho mấy đứa hàn huyên tâm sự. Minh mời cả Thư với Linh đến, 6 con giời gặp nhau là vui như được mùa, vừa ăn vừa đùa chí cha chí choé.
-Ẹ hèm, tôi đi mấy năm không biết chuyện tình cảm của ông Linh đây thế nào rồi nhỉ?
Thanh ẹ hèm, huých tay Linh ra dấu, còn liếc Thư đầy ý vị. Ngạc nhiên thay, cứ ngỡ hai người kia gạo xay ra cám rồi, ai ngờ Linh chỉ gãi đầu gãi tai, mặt mày đỏ ửng thông báo:
-Z thì rồi, nhưng mà mấy giai đoạn ABCXY... người ta chưa chấp thuận...
Cái gì cơ? Vừa nghe tới đó cả lũ đã xông lên, nhìn Linh với ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Thanh hiện nguyên hình là con hổ mang chúa, đạp một phát cho Linh ngã ngửa ra đằng sau rồi tra hỏi tới tấp:
-Ông kia, ông túng quá làm liều hả? Con gái người ta không đồng ý nên ông đè người ta ra bắt ép hả?
-Không không không, tất cả chỉ là sự cố, lúc đấy tao với nó đều say!
-Câm mồm, trên đời này tôi ghét nhất là thể loại lấy rượu ra làm cái cớ! Hôm nay gặp tôi là đời ông tàn rồi, chết đi!
Thanh đè Linh xuống, vả mấy cái rõ kêu. Liếc qua Thư, úi xời ai đó nãy giờ làm bộ thờ ơ mà giờ lại lúng túng quá kìa. Thư nhẩm đếm cho Linh bị lĩnh đủ 10 cái tát, xong xuôi mới hít một hơi chậm rì rì lên tiếng:
-Ngưng được rồi, dù sao cũng cưới, Z trước hay Z sau không có gì quan trọng cả!
-Cái gì? Mày chịu cưới rồi hả??
Linh đột nhiên kích động nhảy chồm lên, hất cả Thanh ra mà sán lại gần khiến Thư ngượng đỏ bừng mặt. Thư ho khan vài cái tránh xấu hổ, lấy đũa đẩy Linh ra xa bào chữa:
-Ai nói là tôi cưới anh? Tôi là đang nói "người ta" trong lời

«  Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Ngoại truyện: Thư và Linh »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm